Sáng sớm, trung tâm Sài Gòn vẫn khung cảnh quen thuộc, tuy phố xá đã bớt vội vã, gấp gáp thường lệ nhưng không hề lắng xuống. Giữa nhịp sống thường nhật, người dân, du khách dạo chơi cùng hòa nhịp trong buổi sáng bình thản, dung dị.
Trong truyện ngắn 'Vợ nhặt' của nhà văn Kim Lân có đoạn: 'Sáng hôm sau, mặt trời lên bằng con sào, Tràng mới trở dậy'.
Khóa 2029 của Đại học Fulbright Việt Nam trở thành những sinh viên đầu tiên tại TP.HCM khai giảng năm học mới. Các em nhận được nhiều lời gửi gắm từ nhà trường và tân hiệu trưởng.
Trang thơ Đồng Nai cuối tuần chào đón tỉnh Đồng Nai mới, chào đón những con người và vùng đất Bình Phước thân yêu về chung một đơn vị hành chính, chung niềm quan tâm, chung xây quê hương thêm giàu đẹp, hạnh phúc.
Mùa hè năm ấy, trong một buổi mai ngập tràn nắng vàng và gió mát giữa vùng đồng quê Thuận Thành, Bắc Ninh, tôi tình cờ bắt gặp những bông sen kỳ lạ. Đầm sen rộng thênh thang trước mặt, xanh rờn những lá làm nền cho muôn vàn đóa sen rực rỡ.
Trong không khí ấm nồng của hàng triệu người dân Việt Nam, Cảnh Trà cũng đã gửi gắm tất cả nỗi lòng mình bằng sự chín đỏ của cảm xúc, bằng giai điệu của một thời rực lửa.
Hôm nay, trời lành lạnh phủ kín lối đi làm. Bạn co ro trong tấm áo mỏng, nhìn dòng người đang vội vã trên đường. Có lẽ, ai cũng đang hối hả, để đến điểm dừng, chui vào góc phòng làm việc để tránh cái lạnh lùa vào da thịt.
Tôi ngồi gõ những dòng này vào ngày đầu tiên thí điểm mở thông tuyến đường Trần Hưng Đạo đoạn đi qua phía trước Tượng đài Bác Hồ với các dân tộc Tây Nguyên (TP. Pleiku).
Trời nhè nhẹ dần ấm lên theo bước đi chầm chậm của mùa xuân. Ai cũng có cảm giác ngày tháng thênh thênh dài rộng hẳn ra, dù mỗi ngày vẫn chừng ấy giờ đồng hồ.
Đoàn đại biểu cán bộ chính trị cấp cao Quân đội nhân dân (QĐND) Việt Nam do Thượng tướng Trịnh Văn Quyết, Bí thư Trung ương Đảng, Ủy viên Thường vụ Quân ủy Trung ương, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị QĐND Việt Nam làm trưởng đoàn thăm chính thức nước Cộng hòa Cuba vào đầu tháng 10-2024. Đoàn đã có nhiều hoạt động ý nghĩa, thể hiện mối quan hệ đặc biệt, tình bạn gắn bó keo sơn được thăng hoa, lan tỏa mạnh mẽ.
Thời tiết những ngày gần cuối năm, cái lạnh hanh hao thấm vào da thịt mỗi buổi mai thức dậy. Bầu trời xám xịt hơn, những tia nắng le lói đậu bên khung cửa sổ, thả ánh nhìn ngơ ngác khi cơn gió nhẹ miên man vờn qua chú mèo mướp vừa vươn vai ngáp dài. Quê nhà mùa Đông, đìu hiu đến lạ. Bước chân mẹ già khập khiễng thấp cao, tuổi già, sức yếu, chẳng làm được việc nặng nhọc nhưng sáng nào mẹ cũng dậy sớm, chụm bếp củi lên, cho ấm cúng gian nhà. Nồi nước sôi bắc lên bếp củi, lá trà xanh ngoài vườn mẹ hái từ ban sớm, khi những hạt sương mai còn đẫm ướt. Ba có ấm chè xanh, sóng sánh vàng, nhâm nhi cùng các cụ cao niên, kể chuyện thời sự hằng ngày. Ở quê vẫn thế, tivi luôn là thứ duy nhất để hai ông bà theo dõi những diễn biến của cuộc sống trên đất nước và cả thế giới. Những cụ già như ba thường chẳng ngơi nghỉ khi có sẵn bộ cờ tướng, ấm tích nước chè xanh. Thêm nữa thì có điếu thuốc lào, rít một hơi, tiếng kéo vang xa đến tận cuối làng.
Những ngày này, ở quê tôi, mưa tầm tã, những cơn mưa ràn rạt trên mái nhà. Gió thổi vi vu, quật ngã những cây nho nhỏ trong vườn, nhà nào có mía thì những hàng mía sẽ đổ rạp xuống nếu không được buộc chặt, dựa vào tường hoặc bờ rào trước đó. Lũ gà con lạc mẹ chạy rối rít trên sân nền xi măng. Bà con sợ lúa đổ cũng chạy ra trước cổng nhà, nhìn cánh đồng mênh mông trước mặt, cầu mong ông trời không giận dữ, để bà con có lúa thu hoạch.
Trần Vàng Sao trước sau là người yêu nước, là nhà thơ tài năng.
Những sớm mai, phố núi chìm trong màu trắng đục của sương mù. Vạn vật lòa nhòa ẩn hiện. Người ta bảo: Vào mùa này, con người thường nhiều tâm trạng.
Đã qua rồi mùa nắng chói chang, những cơn gió làm tiết trời mát dịu, đất trời đã vào thu, năm học mới cũng bắt đầu.
Tháng Bảy, nắng dát lên tường nhà một vệt dài, hắt qua giàn chanh leo, lấp lánh quả xanh tím. Những loa kèn trắng nở rộ trước cổng nhà, mùi thơm thoang thoảng, dễ chịu. Cha ngồi bên chiếc chõng tre, lim dim đôi mắt, dõi theo đàn bò thủng thẳng kiếm ăn buổi mai. Ấm trà mới pha, dịu nhẹ hương lài.
Những người muốn tham gia phải đáp ứng tiêu chuẩn khắt khe về tài sản - được xác minh thông qua giấy tờ. Phần lớn họ thuộc giới tinh anh, học thức và giàu có.
Nắng tháng năm như chảo lửa đổ vào không gian phố xá đông đúc. Giữa thời tiết oi nồng, những hàng xe chen chúc nhau, nhích từng chút một để kịp về nhà sau một ngày vất vả ở công sở. Tôi thường đứng ở ban công trên tầng cao lộng gió, nhìn về mênh mang phố xá, thèm chút gió lành của quê nhà. Ở đó, có hình ảnh bà ngoại cặm cụi bên giếng nước rêu xanh, có bước chân vội vã của đàn gà sau một ngày chui rúc, tắm táp trong bụi chuối.
Mấy hôm nay, phố núi Pleiku có dấu hiệu chuyển mùa đổi tiết. Bầu trời không xanh trong miên man như những tháng đầu mùa khô, dù mỗi buổi mai, nắng vẫn ửng vàng trên những vòm cây xanh sẫm.
Khi những cánh hoa đào vừa kịp rụng, rũ bỏ hết hương xuân còn bịn rịn, từng chùm quả nhỏ li ti bắt đầu có hình hài, cũng là lúc tháng Ba ngập ngừng về qua ngõ. Không ồn ào, không rộn rã, cứ thế mà nhẹ nhàng bước sang.
Tôi sinh ra tại một vùng quê nghèo ven bờ sông Vu Gia (Đại Đồng, Đại Lộc, Quảng Nam). Lớn lên, tôi theo chồng vào phương Nam lập nghiệp, nhưng cứ mỗi hè về, khi hoa gạo nở đỏ rực trời quê, tôi lại thu xếp về quê thăm mẹ và thích ngắm nhìn cảnh hoa gạo nở đỏ ven sông ở miền quê yên tĩnh.
Trong những cuộc hành trình đi hoặc trở về của chúng ta, lửa luôn được nhóm lên, sưởi ấm tâm hồn và ý nghĩ. Lửa chập chờn, lúc như reo vui, lúc sẽ thăng hoa, lúc âm thầm tàn tro vẫn nồng nàn hơi ấm. Chợt thấy mình được vỗ về, tự trong tâm thức bỗng trào lên kỷ niệm thuở ấu thơ ngồi trong căn bếp thoảng mùi rạ rơm, những hạt lúa nếp sót lại nổ lép bép, trắng tựa hoa ngâu, món quà thảo thơm mộc mạc.
Buổi mai ở một ngôi làng vùng sơn dã.
Nàng Đông chầm chậm đặt dấu chân lên con đường thời gian, khe khẽ báo hiệu mùa về bằng một tiếng thở trầm nhẹ pha lẫn chút gió lạnh.
Sáng sớm mùa đông lẻn qua khung cửa sổ, hắt tia nắng chào đón bình minh. Cái lạnh khe khẽ len vào tấm chăn, mang theo tiếng xuýt xoa, sột soạt tỉnh dậy của cô giáo vùng núi. Bàn chân nhỏ, mon men đặt xuống nền nhà lạnh buốt. Giờ này chắc lũ trẻ cũng đã lục tục dậy, chuẩn bị những đồ đạc cần thiết để đến trường. Dường như cái lạnh vùng núi lúc nào cũng buốt và thấm nhanh hơn vào từng sợi tóc, làn da. Nó làm cho mọi hoạt động bị chậm lại. Mỗi sáng như thế, cô giáo chỉ muốn vùi mình trong tấm chăn ấm, ngủ thêm một chút để lấy lại năng lượng vừa mới mất hôm qua. Nhưng nghĩ tới đàn con thơ, đang chờ mình dưới lớp học, cô giáo lại nhanh nhẹn, cuộn chăn và băng băng ra sân làm thủ tục của buổi sáng.
Mùa Thu về gọi học trò đến trường, tiếp tục cuộc hành trình bay cao, bay xa giữa bầu trời trong xanh và bao la quá đỗi.
'Với một đời người, những khát vọng đầu tiên trong ngày khai trường đầu tiên ấy chẳng phải là điểm tựa để người ta khôn lớn, trưởng thành sao?'.
Một buổi mai, từ ban công, tôi nhìn sang căn nhà đối diện, bắt gặp hình ảnh những chiếc áo trắng bay bay trong nắng sớm. Phải rồi, đã đến ngày tựu trường, tụi trẻ ríu rít gặp nhau để chuẩn bị đón năm học mới. Tôi bất chợt quay sang hỏi cậu con trai, con muốn đi học hay nghỉ hè. Con đáp, con muốn đi học, đi học vui.
Truyện ngắn 'Tôi đi học' của nhà văn Thanh Tịnh được in trong sách giáo khoa lớp 8 tập 1 bộ sách Cánh Diều (NXB ĐHSP Thành phố Hồ Chí Minh, 2023). 'Tôi đi học' là truyện ngắn mang màu sắc hoài niệm và đậm đà chất thơ của nhà văn Thanh Tịnh in trong tập 'Quê mẹ' xuất bản năm 1941. Theo dòng hồi tưởng, tác giả kể lại những kỷ niệm mơn man, êm đềm sâu sắc của tuổi thơ trong buổi tựu trường đầu tiên trong đời, khi ông được mẹ dẫn đi đưa vào lớp năm, lớp đầu cấp tiểu học của trường Pháp - Việt trước năm 1945.
Từ ngày đi học xa, lần đầu tiên Ngân về thăm nhà. Ngân bước nhẹ trên đường ngoằn ngoèo vắt ngang lưng chừng núi, hôm nay bỗng nhiên như ngắn lại.