'Chùm thơ hoa phượng' của Trần Phương Hồng Điểu gợi lại miền ký ức học trò với sắc phượng, tiếng ve, sân trường, áo trắng và những rung động đầu đời. Qua từng bài thơ, tác giả gửi vào mùa phượng nỗi nhớ trong trẻo, bâng khuâng và sâu lắng về một thời tuổi trẻ đã xa nhưng vẫn còn nguyên vẹn trong tâm hồn.
Từ những rung động tuổi học trò, nhà thơ Phạm Thiên Thư đã viết nên 'Ngày xưa Hoàng Thị', bài thơ tình bất hủ, trở thành ký ức tập thể của nhiều thế hệ.
Đã lâu lắm rồi tôi mới có dịp đi thực tế về một vùng quê còn nhiều vất vả, gian khó. Được ăn những bữa cơm đạm bạc mà người dân quê nấu bằng bếp củi. Nơi ấy bỗng đánh thức trong tôi cả một miền ký ức tuổi thơ tưởng chừng đã ngủ yên. Mùi khói cay nồng len lỏi qua làn áo mỏng, vương trên mái tóc, chạm vào tâm trí, khiến tôi bâng khuâng nhớ về những tháng ngày tuổi thơ đầu trần, chân đất.
Có những bài thơ không chỉ được viết ra để đọc, mà để người ta soi thấy chính mình trong đó. 'Một lần soi gương' là một bài thơ như vậy — nhẹ nhàng, không cầu kỳ về ngôn từ, nhưng lại chạm tới một miền sâu kín của cảm xúc con người: nỗi bâng khuâng trước thời gian, vẻ đẹp phai tàn, và những rung động tình yêu không bao giờ cũ.
'Viết tuổi thơ lên cây' của Trà Bình là một khúc hoài niệm dịu dàng, nơi ký ức tuổi thơ được khắc ghi qua từng vết sẹo trên thân cây năm tháng. Bài thơ mở ra không gian trong trẻo của những ngày rong chơi, tiếng cười, ước mơ và tình bạn êm đềm, để rồi lắng lại trong nỗi bâng khuâng khi con người trưởng thành quay về chạm vào miền ký ức cũ
Khi đợt rét nàng Bân cuối cùng chạm ngõ, hơi lạnh muộn màng chỉ vừa đủ dịu cái oi nồng đầu hạ, ai đó chợt nhận ra Tết Hàn thực đã đến gần. Giữa nhịp sống hiện đại, của ngon vật lạ có thể dễ dàng tìm mua ở bất cứ đâu, bâng khuâng đôi khi không nằm ở đĩa bánh ngày mùng ba tháng Ba, mà là nỗi nhớ về căn bếp của một thời đã xa.
Nằm bên dòng sông Hồng uốn lượn, làng nghề Bát Tràng (xã Bát Tràng, Hà Nội) không chỉ nổi tiếng với truyền thống làm gốm lâu đời mà còn là nơi lưu giữ nhiều dấu ấn quý giá với biết bao thăng trầm của nghề. Giữa dòng chảy hối hả của thời gian, chiếc lò Bầu cổ như một miền ký ức mà khi chạm tới, lòng người lại bâng khuâng.
Mỗi lần thấy gió chướng lao xao ngoài ngõ là tôi biết khi đó xuân sắp về. Nhìn những cánh mai vàng bắt đầu chúm chím môi xinh, không dưng lòng chùng chình, bâng khuâng nhớ về gian bếp nhỏ của mẹ, ngày xuân những lọn khói chờn vờn bay lên trong sương sớm.
Tháng thanh niên
Giữa không gian linh thiêng của vùng đất phát tích khởi nghĩa Lam Sơn, câu chuyện về cây lim cổ thụ bất ngờ 'hiến thân' để dựng chính điện tại Khu di tích quốc gia đặc biệt Lam Kinh (Thanh Hóa) vẫn khiến nhiều người không khỏi bâng khuâng xen lẫn tò mò.
Những chiều lang thang thành phố, tôi chợt nhận ra nguồn sống xoay vần, ghi dấu bao kỷ niệm sau những cánh cửa của những ngôi nhà xưa. Lại thầm đoán định, qua bao biến thiên, nơi ấy đã từng chứng kiến bao thế hệ sinh ra lớn lên.
'Gặp lại nhau đây, những cựu chiến binh / Tưởng như năm tháng ngày xưa hiện về... Ôi những tháng năm mà ta không thể nào quên / Những tháng năm cùng nhau chia bom sẻ đạn / Ôi thiêng liêng sao thắm nghĩa tình đồng đội / Gặp nhau hôm nay lòng sao bâng khuâng không nói nên lời' - Đó là những ca từ trong bài hát 'Nỗi nhớ cựu chiến binh' của nhạc sĩ Đào Hữu Thi được các cựu chiến binh Ban liên lạc truyền thống Đại đoàn Đồng Bằng - Sư đoàn 320 khu vực Nghệ An - Hà Tĩnh hát vang trên đường hành quân về phường Trường Vinh (tỉnh Nghệ An) dự lễ kỷ niệm 30 năm Ngày thành lập Ban liên lạc.
Mẹ sinh contháng Bahoa cảiTrải thảm vàngtràn rực góc sânTia nắng xuân bâng khuâng vương vấnThoang thoảng vườn thơm nhẹ hương chanh
Trước ngày rời đảo để về đất liền nhập ngũ, trong lòng Nguyễn Đình Hải Đăng, sinh năm 2001 là những lớp cảm xúc đan xen, khó gọi thành tên.
Phải đến khi ở đủ lâu, mới thấy đảo Cồn Cỏ, nay là đặc khu Cồn Cỏ của tỉnh Quảng Trị, thật sự là một cánh rừng. Cồn Cỏ là đảo rừng…
Mỗi độ Tết đến, Xuân về, khi đất trời giao hòa trong sắc đào hồng thắm, khi những nhành mai khoe sắc dưới nắng mới, lòng người Việt Nam lại bâng khuâng nhớ về Chủ tịch Hồ Chí Minh vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc. Mùa xuân không chỉ là sự tuần hoàn của thiên nhiên, mà còn là biểu tượng của niềm tin, của khởi đầu và của khát vọng vươn lên. Với Bác Hồ, mùa xuân luôn gắn với lý tưởng cách mạng, với tinh thần học tập, rèn luyện và dựng xây đất nước.
Hot girl Trâm Anh phủ nhận tin đồn rạn nứt tình cảm với JustaTee, khẳng định những hành động gây xôn xao mạng xã hội chỉ xuất phát từ tâm lý căng thẳng ở giai đoạn cuối thai kỳ.
Người Pháp có câu ngạn ngữ: 'Chúng ta không bao giờ 'thấy' được giá trị của nước cho đến khi giếng cạn'. Nhưng tôi thì lại bâng khuâng với ca từ của một bài hát: 'Ta thấy trong mắt em ngày mưa vẫn còn đó/Trên tháng năm mỏi mong tình còn trong nỗi lo'.
Trước những tin đồn xôn xao trên mạng xã hội, Hot girl Trâm Anh - bà xã JustaTee lên tiếng trên trang cá nhân.
Những ngày đầu xuân, khắp các triền đồi miền quê sông nước Quỳnh Nhai, hoa gạo đua nhau bung nở đỏ rực, soi bóng xuống lòng hồ, tạo nên bức tranh thiên nhiên thơ mộng và đầy sức sống.
Mới đây, vợ của JustaTee là Trâm Anh có động thái gây chú ý trên mạng xã hội. Trước những đồn đoán, cô chưa chính thức lên tiếng.
Nếu không có những ngày bình thường lặng lẽ sẽ không có những mùa Tết đủ đầy!
'Thêm một năm nữa, 'chiếu trạng' vắng bóng giữa ngày xuân', bà Võ Vân Nương (63 tuổi) ở thôn Huỳnh Công Tây, xã Vĩnh Hoàng, bâng khuâng. Với bà và nhiều thế hệ người dân Vĩnh Hoàng, chuyện trạng gắn liền với đời sống tinh thần của người dân từ thuở xa xưa và 'chiếu trạng' góp phần điểm tô cho không khí xuân thêm rộn ràng. Vắng 'chiếu trạng', là vắng tiếng cười...
Tết nào mà chẳng là Tết! Vậy mà càng lớn lên, tôi càng thấy Tết ở làng mình nhạt dần cái vị ấm nồng năm cũ. Nếp nhà xưa vẫn đó, thịt lợn, bánh chưng xanh vẫn đủ đầy. Đầu đường cuối ngõ vẫn xôn xao, gốc đa sân đình vẫn rộn rã. Thế nhưng trong cái đông vui ấy, tôi vẫn nghe đâu đó một khoảng trống hoang hoải, một nỗi hụt hẫng khó gọi thành tên.
Chầm chậm di chuyển trong dòng người hối hả ngược xuôi, tất bật những việc cuối năm còn dang dở đón xuân sang, bỗng có một niềm cảm khái bâng khuâng: Hạc Thành - khát vọng muôn đời từ ông cha vẫn còn đó. Hạc Thành không vội vã. Hạc Thành điềm tĩnh đi lên bằng nội lực, bằng chiều sâu văn hóa và đột phá công nghệ, khoa học, đổi mới sáng tạo, xứng đáng là phường đứng đầu của tỉnh, là phường thông minh, kiểu mẫu trong tương lai.
Sau những nốt trầm của thời gian, nhịp vó ngựa dồn dập đang dần hồi sinh, khơi dậy sức sống cho môn thể thao của một thời đã xa.
Khi phố phường rực rỡ cờ hoa, khúc nhạc chào năm mới vang lên trong từng mái ấm, dòng người nô nức du xuân, ở Hà Nội vẫn có những người giúp việc lặng lẽ ở lại làm việc. Họ chọn đón giao thừa cùng gia đình chủ, trong căn bếp quen thuộc nhưng không phải ngôi nhà của mình. Sau những công việc tất bật hơn ngày thường là nỗi niềm thầm lặng của một cái Tết xa nhà.
Sáng 17/2, (tức mồng 1 Tết), khi phần lớn người dân quây quần bên gia đình, phường Thục Phán như chậm lại sau những ngày cuối năm rộn ràng. Các tuyến đường, con phố khung cảnh vắng lặng, bình yên hiếm có trên địa bàn phường Thục Phán, đối lập hoàn toàn với sự đông đúc thường nhật. Đường phố thông thoáng, rợp cờ đỏ, không khí se lạnh, thưa thớt người qua lại, để lại cảm giác bâng khuâng, trầm lắng rất riêng của khoảnh khắc đầu năm mới.
Ngày cuối năm luôn trôi chậm như một thước phim quay bằng nhịp nhớ. Mỗi khuôn hình là một mảnh ghép của buồn vui, được - mất, hân hoan - tiếc nuối.
Đoan Trang sinh năm 1978 cầm tinh tuổi Ngọ, không chỉ có một sự nghiệp ổn định, cô còn có hôn nhân hạnh phúc bên chồng là người Thụy Điển.
Năm Ất Tỵ 2025 nhuận nên mới tháng Chạp, nhiều cây mai trong vườn nhà đã bung nụ, nở vàng rực rỡ. Mai chẳng vì thời gian kéo dài thêm mà đợi chờ đến tháng Giêng mới khoe sắc thắm. Cũng như lòng người, luôn rộn rã chờ đợi mùa xuân - mùa của những khởi đầu đầy hy vọng…
Sở hữu nét đẹp phóng khoáng, năng động cùng thần thái rạng rỡ, ca sĩ Đoan Trang luôn tạo dấu ấn riêng mỗi khi xuất hiện, dù trên sân khấu hay trong đời thường.
Những ngày cận Tết, Nha Trang có vài cơn mưa nhỏ. Mưa rây rây, mỏng như sương, đủ làm dịu cái nắng cuối năm và khiến lòng người chùng lại trong cảm giác bâng khuâng rất Tết.
Sinh sống gần cả đời người, bao thế hệ trong mỗi dòng họ, nếp nhà đã chứng kiến làng quê đổi thay từ nghèo khó đến no ấm, giàu sang như hôm nay, song tới đây nhiều hộ dân sẽ chuyển đến nơi ở mới để thực hiện dự án Cảng hàng không quốc tế Gia Bình. Thế nên, với người dân nơi đây, Tết Bính Ngọ là một cái Tết đặc biệt. Trong tâm trạng bâng khuâng, lưu luyến, bà con chuẩn bị một cái Tết cuối ở chốn cũ thật chu đáo, giữ trọn nét truyền thống để ký ức về những ngày qua còn mãi.
HNN - Quê ngoại và thành phố nơi tôi sống chỉ cách nhau chừng tám mươi cây số. Nếu không kẹt xe hay trễ chuyến, chỉ mất khoảng hai giờ di chuyển là tôi có mặt ở nhà.
Tôi luôn nhớ không gian chiều Ba mươi Tết. Nó bảng lảng khói sương và có gì bâng khuâng rất khó tả.
Khi những ngày tháng Chạp dần trôi về khoảnh khắc cuối năm, tôi lại bâng khuâng nhớ những lời ca và giai điệu êm đềm, tha thiết yêu thương trong 'Khúc trầm hương giao thừa' của nhạc sĩ Phan Văn Minh.
HNN - Đứng trên đôi bờ sông Hương hướng về phía tây nam sẽ thấy có những sáng chiều nắng vàng bâng khuâng sương khói như lớp lụa mềm phủ lên đồi núi cuối trời, có lúc là những viền mây lơ lửng trên những tầng đồi xanh thẳm tô thêm nét đẹp của sông Hương, của Huế.
VHXQ - Vẫn còn mùi vị tết quê Ở trong áo mẹ ngày về bâng khuâng.