Tôi chuyển đến khu tập thể này vào những ngày đầu tháng 12. Phố xá ngoài kia vẫn ồn ã, mà nơi đây như thể lắng lại. Không khí trầm tĩnh của khu nhà như trạng thái của một người hoài niệm đang chầm chậm lần tay vào ký ức.
Trong nhịp sống hiện đại, xu hướng tìm về những giá trị ẩm thực an lành đang ngày càng được nhiều người lựa chọn. Ẩm thực chay vì thế trở thành điểm dừng lý tưởng cho những ai muốn chăm sóc sức khỏe, cân bằng tinh thần và thưởng thức sự tinh tế của món ăn thuần tự nhiên.
Ban đầu, chị Nguyễn Thu Lê (Hà Nội) thấy lạ khi chồng say mê nghe nhạc do AI sáng tác, ngày càng nói chuyện, hỏi han 'người bạn ảo' ấy nhiều hơn. Nhưng dần dần, chính chị cũng bị cuốn vào thế giới ấy, nơi những giai điệu khơi gợi cảm xúc rất thật…
Buổi chiều ở Chợ Giải, mây từ hồ Ba Bể cuộn theo gió núi, lững thững bay qua những mái nhà sàn như những dải lụa bạc. Làn khói bếp mỏng tan theo chiều gió, quyện vào tiếng tính khe khẽ ngân lên bên hiên gỗ. Ở khoảng sân đất nhỏ trước nhà sàn họ Hoàng là nơi Câu lạc bộ hát then đàn tính 'Mây núi Nàng Tiên' luyện tập. Mỗi nhịp đàn, mỗi câu hát mềm như nước suối dường như đánh thức cả thung lũng.
Hồi tôi học lớp Một, lớp Hai, gia đình vẫn ở trong căn nhà cấp bốn lợp mái tôn, tường quét vôi vàng đã loang theo bao mùa mưa nắng. Bố mẹ cơi nới thêm một gian buồng nhỏ cho đủ chỗ ngủ, còn tôi và bà nội thì nằm chung trên chiếc giường gỗ cũ kĩ kê ngay phòng khách. Trong những mảng ký ức mềm mại của tuổi thơ, ngày mới của tôi luôn bắt đầu từ chính nơi ấy - chiếc giường của bà, và mọi muộn phiền của ngày hôm qua dường như tan biến.
Tôi sinh ra trong một thành phố biết cười giữa thiếu thốn. Hà Nội của những năm ấy không rực rỡ, không ồn ào, không có đèn màu hay bảng quảng cáo, chỉ có những con phố phảng phất mùi khói than, mưa bụi và tiếng rao lanh lảnh trong sương sớm.
Triển lãm đang gây sốt tại Düsseldorf, Đức, nơi lịch sử, nghệ thuật và ký ức nhân loại được thổi hồn không bằng màu sắc hay âm thanh, mà bằng mùi hương - thứ ngôn ngữ vô hình nhưng đủ sức lay động những trang quá khứ tưởng như đã ngủ quên.
Sáng sớm, Samten Hills Dalat (thôn Kambite, xã Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng), sương phủ nhẹ như tấm lụa mỏng vắt ngang triền đồi. Mọi âm thanh thế tục dường như chậm lại, chỉ còn tiếng chim muông khe khẽ luồn qua rừng thông, như nhắc nhở con người nhớ về nhịp thở chậm rãi giữa thiên nhiên, đất trời.
Tháng 11 khẽ bước qua ngưỡng cửa, nhẹ nhàng như hơi thở của một buổi sáng mờ sương.
Hà Nội lần đầu tiên góp mặt trong top 5 thành phố hạnh phúc châu Á, một niềm tự hào rất đỗi nhẹ nhàng, khi Thủ đô nghìn năm văn hiến được tạp chí uy tín Time Out (Anh) vinh danh.
Một viên chức sau khi nghỉ hưu bèn gom góp tiền du lịch Dubai. Khi thăm khu bán đồ lưu niệm, ông vô tình sờ phải một cây đèn cổ, thế là thần đèn hiện ra:
Âm nhạc không chỉ mang lại niềm vui và giải trí, mà còn được các nhà khoa học xem như một liệu pháp tự nhiên giúp xoa dịu cơn đau. Ngày càng nhiều bằng chứng cho thấy những giai điệu quen thuộc có thể giúp người bệnh giảm cảm giác đau, thư giãn tinh thần và hồi phục nhanh hơn sau điều trị hoặc phẫu thuật.
Mùa gió mùa, Hà Nội không chỉ có những con phố lãng đãng sương mà còn níu chân du khách bằng hương vị ấm nồng từ 7 món ăn quen mà đặc trưng của mùa lạnh.
Tôi không phải là người hay dậy sớm. Những ngày trong tuần, tôi thường bắt đầu buổi sáng một cách vội vã, đánh thức con, lo bữa sáng qua loa, đưa con đến trường, rồi cuống quýt lao vào dòng xe cộ để tới chỗ làm. Có những ngày, tôi còn không nhớ rõ mình đã chào buổi sáng hay kịp nhìn khuôn mặt những người thân yêu hay chưa. Mọi thứ đều trôi tuột trong cơn gió hối hả như một sự lặp lại máy móc. Hiếm hoi có những sáng cuối tuần, khi nhịp sống lặng lại, khi tiếng chuông báo thức được phép nghỉ ngơi, tôi lại được gọi dậy sớm bằng tiếng chim ríu rít ngoài vườn. Tôi nhẹ chân bước ra khỏi giường, khe khẽ khép cửa để không đánh thức giấc ngủ êm ấm của chồng, con. Khi ấy, cả ngôi nhà vẫn còn đang chìm trong hơi thở dịu dàng của bình minh. Tôi ra vườn, nơi mỗi cành cây, ngọn cỏ dường như cũng vừa mới thức giấc sau một đêm dài.
Từ những buổi tối học hát dân ca Thái với bà, Tòng Văn Trường đã tìm thấy niềm vui, khát vọng nối dài mạch nguồn văn hóa dân tộc.
'Tinh hoa Yến sào - gắn kết yêu thương' là thông điệp mà Yến sào Khánh Hòa mong muốn gửi đến khách hàng ở mùa Trung thu năm nay. Mỗi chiếc bánh là sự kết tinh của tinh hoa đất liền và vị ngọt ngào của biển cả được trao gửi.
Từng câu từng chữ của bài văn có thể khiến người đọc 'ám ảnh'.
Không phải cứ mua quà đắt tiền cho cha mẹ mới là thể hiện sự hiếu thảo, 3 hành động thường ngày sau đây khiến nhiều người phải suy ngẫm.
Tôi thường có một thói quen. Mỗi khi bước chân vào một quán trà, gọi một ấm trà nóng, nhưng không vội vã nâng chén. Tôi chọn ngồi ở một góc khuất, nơi ánh sáng không quá chói chang, và tự biến mình thành một người quan sát vô hình.
Những ngày chớm thu, Hồ Gươm khoác lên mình vẻ dịu dàng, tựa như 'Đà Lạt thu nhỏ' giữa lòng Thủ đô. Nắng vàng trải nhẹ trên mặt nước, gió heo may khẽ mơn man, hoa khoe sắc thắm… khiến từng bước chân qua phố cũng hóa thành một bức tranh nên thơ.
Bài văn ngắn của một học sinh về nỗi buồn mất cha đã khiến thầy giáo nghẹn ngào, còn cộng đồng mạng thì rưng rưng nước mắt vì quá chân thật và lay động.
Giống như hoa quỳnh, hoa bàng vuông cũng thường nở vào ban đêm, khi đất trời đã rục rịch sang xuân.
Sáng 11/9/2025, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Dân Trí phối hợp cùng Hội Nhà báo Hà Nội và Tạp chí Công dân & Khuyến học tổ chức lễ ra mắt cuốn sách '10h sáng Chủ Nhật' của nhà báo Tô Phán. Ấn phẩm hơn 400 trang được xem như một 'món quà nhỏ', gửi gắm thông điệp sống chậm lại, trân quý tình người trong nhịp sống vội vã hôm nay.
Giữa lòng Brussels (Bỉ), một quán cà phê mang tên Dogood Café vừa mở cửa, nhanh chóng trở thành điểm đến lý tưởng cho những người yêu thú cưng. Nằm trên một con phố nhỏ ở quận Ixelles, quán là nơi con người và những người bạn bốn chân có thể thư giãn, giao lưu trong một không gian thân thiện và độc đáo.
Thơ của Nguyễn Thành Tài
Tháng Chín về, mùa thu đã thực sự ghé lại nơi hiên nhà, khe khẽ lay động nhành cây, khẽ gõ nhịp trên từng vòm lá úa. Giữa những ngày đất trời dịu mát, lòng người cũng rộn ràng như nghe thấy một khúc giao hưởng ngân lên từ sâu thẳm ký ức. Mùa thu tháng Chín - không chỉ là sắc trời, là hương hoa sữa nồng nàn, mà còn là mùa của những kỷ niệm, những suy tư lắng đọng, những trang sử vàng son của dân tộc, hòa quyện trong vòng quay bất tận của thời gian.
Những khoảnh khắc thân mật trong phòng ngủ không chỉ đơn thuần là sự kết nối thể xác, mà còn là sự thăng hoa của cảm xúc.
Mỗi độ thu về, khi nắng vàng trải mật trên những cánh đồng và gió heo may khe khẽ gọi mùa, lòng người Cẩm Xuyên (Hà Tĩnh) lại bồi hồi trong niềm vui Tết Độc lập 2/9.
Dẫu biết chưa có sự phản bội thể xác, nhưng với tôi, đây cũng là một vết nứt trong niềm tin vợ chồng. Tôi nói thẳng rằng mình rất thất vọng, cảm giác bị lừa dối. Anh lặng lẽ xin lỗi, hứa sẽ xóa hết tài khoản, cố gắng thay đổi.
Năm 2012, tôi nhận giải thưởng từ cuộc thi viết 'Trường học thân thiện' của Báo Giáo Dục & Thời Đại. Phần thưởng chẳng lớn, nhưng lại mở cánh cửa cho ước mơ từ thuở bé - được ra Hà Nội. Ngày xưa, ba tôi từng ra thủ đô nên thường kể về phố cổ, hồ Gươm, Văn Miếu…
Hà Nội bước vào tháng Tám thật dịu dàng. Không rực rỡ như mùa hoa tháng Ba, không đỏng đảnh như những cơn mưa tháng Bảy. Tháng Tám đến rất khẽ, như thể chỉ cần một chớp mắt, mùa đã đi ngang qua lòng phố. Người ta chỉ kịp nhận ra khi một sớm mai, gió bỗng mềm nhẹ hơn, nắng bớt chói chang và lòng mình bỗng dịu lại.
Sau bữa cơm tối 20-7, bà Vân ở xã Phúc Thịnh gọi con trai mang mấy túi rác mà bà đã chuẩn bị sẵn lúc chiều đem ra sông vứt.