Gần sáu mươi năm đã trôi qua, người viết những dòng chữ ấy có thể đã trở về, cũng có thể đã nằm lại một nơi nào đó trên chiến trường. Nhưng cuốn sổ của ông thì đã trở về trong hình hài một hồ sơ số hóa. Từ những trang giấy sờn rách, tên Phạm Bá Lật – Ngọc Hùng lại được đọc lên. Và khi tên một người lính được gọi đúng, quê hương được xác định, người thân được tìm thấy, lịch sử không còn là những con số vô danh. Đó chính là sự tri ân thiết thực, nhân văn và bền bỉ nhất đối với những người đã gửi tuổi xuân của mình vào cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc.