Đứng bên ngôi nhà tình nghĩa sắp xây xong ở sát mom đồi của bản Huổi Cắn dưới cái nắng đầu tháng 5, Vàng A Xá, người đàn ông 44 tuổi, cha của 7 đứa con bật khóc.
Mẹ tôi luôn từ chối đi nhà hàng. Bà tất bật làm hết món này đến món kia chứ nhất định không chịu 'ngồi mâm dọn sẵn'. Những món ăn của mẹ không đơn thuần chỉ là rau xanh, thịt ngọt, mà còn được nêm nếm bởi gia vị là tình yêu thương, sự tận tụy với gia đình.
Gió thổi qua xóm Đất Bạc se sắt. Đi ngược chiều gió, chiếc nón lá cụ Tam vừa đội lên bị hất ngược ra đằng sau. Bà già mất hàng giờ để chống gậy ra tới ngã ba quốc lộ.
Một cách truyền thống, giữa những người Việt Nam, khi được hỏi quê bạn ở đâu, nhiều người thường nói đến quê cha, dù họ đang sống ở Hà Nội, Sài Gòn hay thậm chí, ở nước ngoài.
Càng về những ngày cuối năm, miền Bắc càng lạnh se sắt. Ngồi nói chuyện với nhau thôi mà hơi thở bay ra như khói. Có quán cóc vỉa hè hôm nay bán thêm ngô nướng than hoa, nhìn những lọn khói bay vờn trắng xóa, bỗng lòng nôn nao nhớ khói. Những ngọn khói hư ảo gợi về bao ký ức tuổi thơ…
Có ngờ đâu lời dối địch mà thật. Ông không về, vùi đất chiến trường xa.