Vào hạ

Chùm thơ 'Vào hạ' của nữ tác giả trẻ Phương Uyên là những bài thơ mang đậm chất thơ mộng, dường như đưa người đọc vào một không gian khác, nơi mà nắng, trà và ký ức đan xen và tạo nên những hình ảnh đẹp đẽ, sâu lắng trong tâm trí.

Trong "Uống trà dưới nắng...", tác giả đã tả cảm nhận về sự ngọt ngào của cuộc sống thông qua một tách trà nóng và ánh nắng mùa hạ. Trong "Nắng phố", cảm xúc buồn và hoài niệm được thể hiện qua hình ảnh phố xưa và những ký ức đẹp, đầy cảm xúc. Trong "Tháng 5 về...", tác giả đã tạo nên một không khí mát mẻ, dịu dàng của mùa hạ với phượng hoa nở rộ và những nỗi niềm trở lại cùng tháng năm. "Hạ về" là một bài thơ miêu tả mùa hạ với nắng rực rỡ, cảm nhận của tác giả về ký ức tuổi thơ, bao gồm cả những kỷ niệm buồn và vui tươi, và những người bạn và thầy cô của trường học. Tác giả cảm nhận rằng mùa hạ về đẹp như mơ và cây phượng đỏ nở rực rỡ, cùng tiếng ve kêu ở xa. "Vệt nắng chiều" là một bài thơ về ký ức tuổi thơ, tác giả miêu tả cảm xúc của mình khi trở lại nhà cũ và nhìn thấy vệt nắng chiều trên mảng sân. Tác giả nhớ về những khoảnh khắc đau buồn và cả niềm hạnh phúc của mình, và nhận ra rằng mình đã vượt qua được nỗi đau."Khó lắm... phượng ơi" là một bài thơ về tình yêu, tác giả miêu tả nỗi lòng của mình và những ký ức về một người yêu cũ. Tác giả thổ lộ rằng mình vẫn còn đau khổ và không thể quên được người ấy."Nắng chiều" là một bài thơ về cảm xúc của tác giả khi trở lại nơi cũ, và nhận ra rằng thời gian đã trôi qua. Tác giả cảm nhận sự cô đơn và bất hạnh, và nhận ra rằng thật khó để quên đi một số ký ức đau buồn.

Các bài thơ của Phương Uyên mang đến cho người đọc một cảm giác thư giãn, lắng đọng và suy ngẫm về ý nghĩa của cuộc sống.

UỐNG TRÀ DƯỚI NẮNG...

Rót ra chén trà dưới nắng

Nhấp môi vị đắng lúc đầu

Mà rồi lại ngọt về sau

Tất cả...

Dưới nắng trở đến

Hương ấm..

Tư tình mộng lên

Mở ra...

Cuốn sách sổ ghi

Trên trang giấy trắng mực gì thấm kia

Nhìn vào...

Sao nhớ lạ kì

Sổ kia chép lại...

Nơi từng đi qua

Bút tích mực đó chưa phai

Mà trong người viết..

Lại phai dấu rồi

Buồn thần...

Lại nhấp môi trà

Ngước lên nhìn nắng xen qua kẽ kìa

Cũng như mạch huyết trong mình

Đang xen chảy mạnh cho mình sống thêm

Nắng lên...

Rồi chiều nhanh

Như tách trà nóng cũng thành nguội thôi

Nhấp môi thưởng thức nhanh nào

Cười lên đón nắng

Uống trà...

Thật nhanh

Để cho mọi thứ canh sang

Là canh giờ khác cũng không âu sầu

Vì mình...

Đã được uống lâu

Một tách trà nóng, hương sâu, nắng vào.

NẮNG PHỐ

Nắng trở về...

Trên phố nhỏ chiều nay

Hàng cây xanh...

Xõa tóc dài rớt xuống

Một mình em...

Đôi chân càng luống cuống

Bởi tư tình...

Một thời đã cổ xưa

Giữa trưa hè nắng rực ngóng cơn mưa

Sao không thấy trời hạt nào rơi rớt

Chỉ mình em và tim là ướt nhất

Phố nơi này...bao kỷ niệm khó quên

Nhìn xuống đường bao ký ức gợi lên

Cùng bao quán vẫn tên ngày xưa cũ

Nhưng giờ đây mọi điều chỉ quá khứ

Bởi người ấy cùng mọi thứ đã xa

Nắng hè về lại nhớ quán bia nha

Nhớ lại lúc ta ngồi vui tấp nập

Nhìn vào quán thấy tiếng cười ấm áp

Không chút gì giống vị lạnh mùa đông

Người ơi người còn nhớ phố không

Nhớ nắng hè nhớ quán bia thủa đó

Có nhớ chi những gì nho nhỏ

Còn em đây vẫn thấy nhớ...

Nắng xưa..

THÁNG 5 VỀ...

Lại thêm một vệt nắng vàng

Thêm lên một chút ngỡ ngàng đó nha

Vậy là tháng cũ đã qua

Thầm thương trào đến đã xa mất rồi

Bao niềm tất thảy đều trôi

Ta vui mừng đón với trời tháng năm

Sau cơn bão đó xa xăm

Vui tươi tỉnh lại nhìn chăm nắng về

Tháng năm đã trở với đề

Với hình bóng nắng lê thê sớm chiều

Nhìn lên cảnh gió yêu kiều

Phượng hoa đã nở lên nhiều khắp sân

Tháng năm trở lại nỗi niềm

Ve sầu lên tiếng, phượng luôn nở kìa

Tháng năm trở lại nhớ ra

Nhớ trường, nhớ lớp, nhớ ta một thời

Vậy là năm tháng không rời

Cuối cùng cũng có nỗi thời tháng năm

Cứ nhìn ở phía xa xăm

Sao lòng tôi thấy thẳm thăm nhớ người....

HẠ VỀ....

Một màu nắng hạ đã sang

Làm bao nỗi nhớ lang thang trở về

Bóng hình thủa nhỏ thôn quê

Cùng bao bạn lớp ngỏ nghê nỗi buồn

Trưa hè nghe tiếng ve lên

Bên tai lại nhớ đến tên lớp trường

Nhớ về bằng hữu thân thương

Nhớ sao phượng đỏ đã vương bóng hình

Nghe nhìn tất cả tâm tình

Hạ kia đang tới chữ mình đã qua

Dù cho kỉ niệm thật xa

Nhưng trong ký ức lại là niềm vui

Nhìn lên cánh phượng đỏ rơi

Em luôn nhớ lại một thời trẻ thơ

Hạ về đẹp lắm như mơ

Ve kêu tiếng đó phượng tơ cánh màu.

VỆT NẮNG CHIỀU....

Vệt nắng chiều trở mình trên mảng sân

Bao nỗi nhớ bâng khuâng tới nhà

Đứng từ cổng cứ ngắm chẳng cần xa

Thấy hơi ấm đang về sau giàn mướp

Đã một thời em cũng từng e ấp

Che nỗi lòng sau tiếng gà gợi lên

Vì tất cả đau đớn tim cứ rên

Cứ rỉ hoài không dám nhìn ra đó

Sau bao năm nỗi niềm đau trăn trở

Tự mở lại đôi mắt thật ngây thơ

Và đau đớn đã bay mất như mờ

Đã sống lại sau tháng ngày gục ngã

Anh yêu ơi một tiếng gọi xưa quá

Sao anh nỡ bỏ đi với nắng chiều

Để có lúc em đã sống cô liêu

Thật may sao em giờ đây đã khác

Em mạnh mẽ nghe tiếng gà cục tác

Tự đứng sân và nhận nắng trở về

Cũng như em một cô gái thôn quê

Dù bình dị nhưng tim nhiều hạnh phúc.

KHÓ LẮM...PHƯỢNG ƠI

Hạ đã về dưới mùa này lạ lắm

Trở lại đây sân trường kia một thời

Khó hiểu sao nỗi lòng lại chơi vơi

Nhặt cánh phượng ôm vào lòng tiếng nấc

Nhớ khi xưa dạo nắm tay từng bậc

Trên bước đường đến đầu cuối hành lang

Người ở trên nhìn người cuối đa mang

Muốn nói ra một tư tình sao khó

Nhớ lắm nha trên đường về qua ngõ

Thấy người đi rồi cảm xúc bần thần

Tay muốn đưa bức thư tình âm thầm

Mà không thể đành nhờ bàn dấu kín

Nhớ khi xưa khi nắng hạ chuyển đến

Kỳ nghỉ hè làm nỗi lòng đau thương

Nhìn phượng rơi mà xót niềm vương

Qua năm rồi sao tình vẫn chưa nói

Nhớ làm sao cánh phượng kia từng gói

Gói thật chặt trong chữ nhớ tình đầu

Bản yêu đầu sao lại là thẳm sâu

Muốn quên người mà khó lắm phượng ơi..

NẮNG CHIỀU...

Nắng kia xuống bóng về chiều

Biết bao nỗi nhớ cô liêu lại trào

Tự mình ra đứng bờ ao

Nhìn trời đang xuống nắng cao chẳng còn

Cũng như cảm xúc héo hon

Làm tim khô quá lại cơn tiếng sầu

Thật tình nắng hết còn đâu

Như em khô héo nỗi đau một thời

Thôi mà ngắm bóng chiều mây

Để càng thêm nhớ tháng ngày đã qua

Dù cho giờ đã rất xa

Một mình em ngắm trông ra xế chiều.

Phương Uyên

Nguồn VHPT: https://vanhoavaphattrien.vn/vao-ha-a18864.html