Huân chương của mẹ

Quần jean áo thun và tiếng cười nồng ấm, chàng trai chơi bóng cùng đám trẻ trên khoảnh sân nhỏ bên căn nhà xưa. Sắc nâu của tường gạch cũ in đậm dấu vết ấu thời, nơi quả bóng từ chân cậu bé 8 tuổi nhiều lần dội vào bình bịch. Không có gì thay đổi ở đây, dù thời gian đi nhanh. Những yêu thương và mơ mộng ngày xưa hãy còn.

An trú với đêm

Lâu lắm rồi tôi mới được thảnh thơi ngồi ngắm trăng trong đêm mùa hạ yên ả trôi. Từ khi cơ quan khuyến khích nhân viên văn phòng làm việc ở nhà, tôi có thời gian tĩnh lặng, chăm sóc và lắng nghe hơi thở chính mình. Tôi nhìn vào đêm trong veo, mịn mát và ươn ướt sương bay.

'Nguy hiểm, hãy dành phần tôi'

Lời kể lại của một tình nguyên viên đặc biệt người Hoa trong 'tâm dịch' ở TP Hồ Chí Minh. Trong bộ đồ bảo hộ, anh đã xung phong ra tuyến đầu, hỗ trợ cho bà con người Hoa tại bệnh viện. Anh là Dương Rạch Sanh, người Hoa gốc Quảng Đông, sinh ra và trưởng thành tại TP Hồ Chí Minh.

Đức tin của những kẻ lót đường

Mười sáu đội vào vòng 1/8 EURO 2021 trái bóng tiếp tục lăn tối qua, còn lại mấy 'đại gia' và bao nhiêu 'kẻ lót đường'? Ông lớn vẫn là Pháp, Đức, Ý, Tây Ban Nha, Hà Lan? Chiếu dưới vẫn mang gương mặt của những xứ Wales, Đan Mạch, Áo, Thụy Sĩ, Séc,...?

Người đàn bà... họa tình

Cuối cùng rồi Nguyễn Phương Liên định vị trên văn đàn bằng truyện ngắn được viết một cách chậm rãi, cẩn trọng, nhiều tìm tòi nghệ thuật, nhiều suy nghiệm, đặc biệt rõ trong 'Họa tình'.

Chân dung nhiều mặt của 'Đàn bà vui buồn bé mọn'

Đọc 'Đàn bà vui buồn bé mọn', đàn bà như soi gương để thấy mình trong đó, còn đàn ông thì đọc để hiểu, và yêu hơn... đàn bà.

Phận người cỏ dại

'Khúc 24' nằm trong trường ca 'Gửi' của Thy Nguyên. Tập trường ca này là thông điệp gửi đến nhà văn, người đã sống với buồn vui dâu bể của nhân sinh.

Ký ức tháng Tư

Ký ức tháng Tư dương lịch - ngày 30 tháng 4 năm 1975 là một ngày lịch sử trọng đại. Tháng Tư dương lịch thường vào cuối tháng Hai, đầu tháng Ba âm lịch, cận kề với ngày Quốc giỗ - Giỗ Tổ vua Hùng.

Ký ức vàng son của ông tôi

Hằng năm, khi tiết trời bước sang tháng tư là cả nhà tôi nôn nao, lâng lâng cảm xúc. Chúng tôi lại nghĩ về lịch sử, về sự kiện ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, về những anh hùng ngã xuống 'quyết tử để Tổ quốc quyết sinh'.

Ở phố nhớ làng

Thời gian mải miết trôi đi. Mới đó, như một cú quay người, ngoảnh lại, đã một đời. Đã gần hết đời người. Bao nghĩa tình nông sâu, bao nhiêu ly hợp, tụ tan. Bao nhiêu cảnh sắc, núi, sông, ruộng đồng, chỉ còn trong quá khứ. Đến nỗi nghe tiếng mưa rơi ban chiều, cũng thấy mưa đang già đi.

Điều tử tế

Dư luận đánh giá rất cao hành động xả thân cứu bé gái ngã từ tầng cao nhà chung cư của anh Nguyễn Ngọc Mạnh ở Hà Nội. Có thể thấy, những việc tương tự như vậy vẫn thường lan tỏa và được nhắc đến nhiều lần để lấn át những thông tin độc hại. Tuy nhiên, thực tế không chỉ có thế. Bởi trong cuộc sống, đôi lúc vẫn có những câu chuyện tử tế rất bé nhỏ, mà nếu không quan sát, nhiều người vô tình lướt qua; hoặc đôi khi, chúng ta quá thờ ơ mà quên mất những điều bé mọn dễ thương vẫn góp nhặt cho cuộc sống tốt đẹp này.

Bài 4 và kết: Từ 'lâm tặc' trở thành điển hình trồng rừng

Từng buôn gỗ vãn cả vùng lòng hồ thủy điện Hòa Bình, ngược dòng sông Đà lên Tây Bắc đóng bè gỗ lớn nhỏ chuyển về xuôi; ông Tuy bỗng quay sang… phủ xanh đất trống, đồi trọc - ngay từ khi phong trào trồng rừng còn đương trong giai đoạn manh nha. Ông Tuy trồng rừng, dựa vào rừng để phát triển kinh tế hộ gia đình, tiến tới nhờ rừng mà phát triển du lịch địa phương. Rồi chính ông cũng không ngờ mô hình tưởng như bé mọn của mình lại trở thành một điển hình, được Chủ tịch nước, Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (NN-PTNT) đến thăm hỏi, động viên.

Diệu kỳ những vần thơ 'Xuyên tuyết'

Thơ của chủ nhân Nobel văn chương 2020 Louise Gluck đưa độc giả vào một hành trình nội tâm bằng cách khám phá những cảm xúc sâu kín nhất, gần gũi nhất...