Lâu lắm rồi tôi mới được thảnh thơi ngồi ngắm trăng trong đêm mùa hạ yên ả trôi. Từ khi cơ quan khuyến khích nhân viên văn phòng làm việc ở nhà, tôi có thời gian tĩnh lặng, chăm sóc và lắng nghe hơi thở chính mình. Tôi nhìn vào đêm trong veo, mịn mát và ươn ướt sương bay.
Lời kể lại của một tình nguyên viên đặc biệt người Hoa trong 'tâm dịch' ở TP Hồ Chí Minh. Trong bộ đồ bảo hộ, anh đã xung phong ra tuyến đầu, hỗ trợ cho bà con người Hoa tại bệnh viện. Anh là Dương Rạch Sanh, người Hoa gốc Quảng Đông, sinh ra và trưởng thành tại TP Hồ Chí Minh.
Mười sáu đội vào vòng 1/8 EURO 2021 trái bóng tiếp tục lăn tối qua, còn lại mấy 'đại gia' và bao nhiêu 'kẻ lót đường'? Ông lớn vẫn là Pháp, Đức, Ý, Tây Ban Nha, Hà Lan? Chiếu dưới vẫn mang gương mặt của những xứ Wales, Đan Mạch, Áo, Thụy Sĩ, Séc,...?
Cuối cùng rồi Nguyễn Phương Liên định vị trên văn đàn bằng truyện ngắn được viết một cách chậm rãi, cẩn trọng, nhiều tìm tòi nghệ thuật, nhiều suy nghiệm, đặc biệt rõ trong 'Họa tình'.
Đọc 'Đàn bà vui buồn bé mọn', đàn bà như soi gương để thấy mình trong đó, còn đàn ông thì đọc để hiểu, và yêu hơn... đàn bà.
'Khúc 24' nằm trong trường ca 'Gửi' của Thy Nguyên. Tập trường ca này là thông điệp gửi đến nhà văn, người đã sống với buồn vui dâu bể của nhân sinh.
Ký ức tháng Tư dương lịch - ngày 30 tháng 4 năm 1975 là một ngày lịch sử trọng đại. Tháng Tư dương lịch thường vào cuối tháng Hai, đầu tháng Ba âm lịch, cận kề với ngày Quốc giỗ - Giỗ Tổ vua Hùng.
Hằng năm, khi tiết trời bước sang tháng tư là cả nhà tôi nôn nao, lâng lâng cảm xúc. Chúng tôi lại nghĩ về lịch sử, về sự kiện ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, về những anh hùng ngã xuống 'quyết tử để Tổ quốc quyết sinh'.
Thời gian mải miết trôi đi. Mới đó, như một cú quay người, ngoảnh lại, đã một đời. Đã gần hết đời người. Bao nghĩa tình nông sâu, bao nhiêu ly hợp, tụ tan. Bao nhiêu cảnh sắc, núi, sông, ruộng đồng, chỉ còn trong quá khứ. Đến nỗi nghe tiếng mưa rơi ban chiều, cũng thấy mưa đang già đi.
Dư luận đánh giá rất cao hành động xả thân cứu bé gái ngã từ tầng cao nhà chung cư của anh Nguyễn Ngọc Mạnh ở Hà Nội. Có thể thấy, những việc tương tự như vậy vẫn thường lan tỏa và được nhắc đến nhiều lần để lấn át những thông tin độc hại. Tuy nhiên, thực tế không chỉ có thế. Bởi trong cuộc sống, đôi lúc vẫn có những câu chuyện tử tế rất bé nhỏ, mà nếu không quan sát, nhiều người vô tình lướt qua; hoặc đôi khi, chúng ta quá thờ ơ mà quên mất những điều bé mọn dễ thương vẫn góp nhặt cho cuộc sống tốt đẹp này.
Từng buôn gỗ vãn cả vùng lòng hồ thủy điện Hòa Bình, ngược dòng sông Đà lên Tây Bắc đóng bè gỗ lớn nhỏ chuyển về xuôi; ông Tuy bỗng quay sang… phủ xanh đất trống, đồi trọc - ngay từ khi phong trào trồng rừng còn đương trong giai đoạn manh nha. Ông Tuy trồng rừng, dựa vào rừng để phát triển kinh tế hộ gia đình, tiến tới nhờ rừng mà phát triển du lịch địa phương. Rồi chính ông cũng không ngờ mô hình tưởng như bé mọn của mình lại trở thành một điển hình, được Chủ tịch nước, Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (NN-PTNT) đến thăm hỏi, động viên.
Thơ của chủ nhân Nobel văn chương 2020 Louise Gluck đưa độc giả vào một hành trình nội tâm bằng cách khám phá những cảm xúc sâu kín nhất, gần gũi nhất...
Những kẻ sợ vợ tầm cỡ và xứng đáng được coi là nghệ sỹ lớn trong bộ môn nghệ thuật sợ vợ là kẻ luôn được phụ nữ trân trọng nhất!
Trong 'Có thể có, có thể không', Robert Fulghum ví nội tâm con người như công viên giải trí, bệnh viện tâm thần, rạp xiếc, sở thú.
Một Thương Tín đào hoa và xa hoa khi đứng trên vinh quang tột đỉnh nay ở tuổi U70 vẫn phải vật lộn kiếm từng đồng nuôi con gái nhỏ, động lực sống duy nhất của ông.
Tin bão gần, bão xa đang giày xéo miền Trung và ảnh hưởng nặng nề lên Tây Nguyên khiến tôi bắt đầu có cảm giác bất an. Như thể một mùa thu tươi đẹp của đất trời vừa bị vùi mất.
Dù là loài trí tuệ thượng đẳng, nhưng khi 'mất nhà' người đau hơn thú mất hang, chim mất tổ. Khi phải 'đổi nhà', 'chuyển nhà' buồn như mất bản quán, người thương. Đổi nhà là đành phải đổi, chứ rời một nơi quen thuộc sao mà nó hẫng hụt, chênh vênh quá.
Trước sân nhà tôi có một cây hòe. Duyên cơ 'em ấy' đến nhà tôi thật là đặc biệt. Đêm ấy có một chiếc xe tải chở cây giống trồng rừng đi vút qua, từ trên thùng xe rơi xuống đường một nhành cây nhem nhuốc. Cha tôi nhìn thấy thì chạy tới coi. Trong ánh sáng nhá nhem của đèn đường, cha nhận ra đó là cây hòe giống, thân bé xíu như chiếc đũa ăn cơm.
Đi từ chỗ miêu tả lại xã hội hoài nghi tri thức, nhà văn Ray Bradbury tuyên chiến với một thế giới, nơi sách vở bị gạt qua bên lề, con người bị chi phối bởi các phương tiện truyền thông
Chúng ta chỉ có thể hạnh phúc nếu tự thân mình mong muốn và đón nhận nó theo một cách tự nhiên nhất...
Trong cuộc sống, có thể cha mẹ không cho chúng ta được một môi trường thuận lợi và hoàn cảnh vật chất đầy đủ nhất nhưng họ đã làm hết sức mình để cho chúng ta được sống và trưởng thành.