Từ đầu hạ cho đến những ngày tận thu, cây ngọc lan đầu làng vẫn miệt mài xanh và bung xòe những cánh hoa mỏng manh, muốt trắng. Hiếm thấy một sắc màu nào lại tinh khôi đến vậy, như thực như mơ, tựa hồ một cơn gió ngang qua có thể cuốn trôi đi mất. Và mùi hương cứ lặng lẽ dịu dàng, thơm khắp nẻo đi về.
Khi đến dự sinh nhật của cháu mình, tôi không khỏi ngạc nhiên khi thấy các cháu đang ở độ tuổi thiếu nhi đang hát say sưa những bài hát của người lớn. Thật là đáng buồn!
Nhiều người trẻ Hà Tĩnh đã lựa chọn trở về quê hương lập nghiệp, mang theo kinh nghiệm, tư duy mới để xây dựng những mô hình kinh tế hiệu quả và góp phần tạo sức sống mới cho vùng quê.
“Hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau” là câu ca của người xưa nhằm đề cao sự gắn bó, gần gũi, tương thân tương ái của những người sống cùng nhau trong một cộng đồng. Dưới lũy tre làng, trong khu dân cư, tình làng nghĩa xóm thêm bền chặt.
Bây giờ về quê, ngang qua ngôi miếu làng (nay được xây lại không bề thế, uy nghiêm như xưa), tôi vẫn thường cúi đầu tưởng niệm, đinh ninh lời mẹ dặn năm xưa.
Trại hè, nghi thức đội, văn nghệ trong dịp hè vốn là sân chơi vui vẻ, bổ ích cho các bạn nhỏ ở khu dân cư, cộng đồng nơi mình sinh sống. Nhưng rồi, có không ít bậc làm cha mẹ lại xem những hoạt động này chẳng liên quan gì đến con mình.
Không biết cái tên Hàng Phượng có từ khi nào, chỉ biết cái tên ấy 'gọi' đúng nơi có một hàng cây phượng vĩ được người ta đem về từ nơi nào đó xa xôi lắm, trồng thành một dãy bên cạnh Quốc lộ 7, đoạn đi qua làng tôi.
Làng tôi có cái tên rất mỹ miều: Quang Châu, nghĩa là viên ngọc sáng. Ngày nhỏ, chúng tôi chẳng hiểu nhiều về sự ví von so sánh ấy, chỉ thấy xóm Trên, xóm Dưới, xóm Rừng, xóm Rẫy chụm đầu vào nhau dưới hàng tre xanh mát rượi. Bao quanh làng là những xứ đồng gắn theo tên đất, tên người bốn mùa xanh mướt màu lúa khoai.
Có một lần đi chợ Bến Ngự, tôi tình cờ gặp được một mớ khoai lát khô và liền mua ngay nửa ký định bụng sẽ làm món khoai ngào đường ăn cho nhớ ngày xưa. Thế nhưng, mua khoai lát khô về cất một xó, rồi bận bịu sao đó mà quên khuấy luôn.
Cứ mùa hè với những đợt nóng nung người là tôi nhớ những làn nước mát mẻ của tuổi thơ tôi. Làng tôi ven sông, gần biển lại có nhiều ao hồ, khe mội nên tha hồ chỗ để tắm.
Yêu cầu của Thủ tướng Chính phủ về việc hoàn thành lấy ý kiến nhân dân, thông qua đề án sáp nhập thôn, tổ dân phố trước ngày 30-6 là bước đi tất yếu để tinh gọn bộ máy, tối ưu hóa nguồn lực công.
Những mùa hoa sim tím bạt ngàn núi đồi quê tôi ngày nào, giờ mỗi năm lại dần thưa vắng. Đồi đất vẫn ở đó, nhưng sim tím thì chẳng còn bao nhiêu...
Tháng Ba, mùa hoa gạo nở gợi nỗi niềm nhung nhớ những người con xa quê, nhất là những người sống xa Tổ quốc.
Ngày học lớp 2 trường làng, tôi rất hạnh phúc vì được học với một cô giáo đã yêu thương tôi như người mẹ hiền thương con. Được cô giáo an ủi, động viên, chia sẻ, tuổi thơ của tôi như có ánh nắng ấm áp giữa những ngày mưa bão. Niềm hạnh phúc ấy vẫn luôn in đậm trong ký ức tôi.
'Trong tim ai cũng có một dòng sông riêng mình/ Tim tôi luôn gắn bó với dòng sông tuổi thơ'... Giai điệu ngọt ngào ấy mỗi lần cất lên như đưa tôi về với những năm tháng ấu thơ bên dòng sông quê mẹ. Dòng sông ân tình, chở nặng phù sa, từng nuôi dưỡng, vỗ về biết bao tâm hồn người dân quê tôi.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Tôi nhận được tin báo từ quê nhà về chung vui Rằm tháng Giêng với người trong họ từ trước tết khá lâu. Đó không phải là tin báo đơn thuần về quê ăn cỗ, mà hơn thế, sự hiện diện của những người có mặt còn để kính già, khen trẻ.
Khi mùa xuân về, tôi hay nhớ quê với những ký ức sâu đậm về hội làng. Sáng sớm, già trẻ trong làng với những bộ quần áo mới đã quần tụ đông đủ trên các sân chơi vào những ngày lễ hội. Tiếng trống, tiếng kèn, tiếng loa... vang lên từ các khu vui chơi ấy. Nào là đấu vật, kéo co, chơi đu, múa gậy, múa kỳ lân, bóng đá, bóng chuyền, bắt vịt...
Giữa phố thị cuối năm, tiếng phách, tiếng đàn và lời ca Ca trù vẫn ngân vang bền bỉ. Di sản nghìn năm ấy như mạch ngầm văn hóa, gửi gắm lời tự tình sâu lắng của Tết Việt xưa.
Tháng Chạp chưa về, đi giữa cái rét cắt ngọt qua làn da, gió bấc bắt đầu thầm thì thổi, mưa phùn giăng bạc phố phường. Bóng người vội vã ngược xuôi trên phố, lòng tự dưng chùng xuống, vắng xa một nỗi nhớ quê, thương Tết.
Cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa được bất cứ ai, bất từ nghiên cứu nào giải thích cho mình rằng tại sao người xưa lại gọi những cái giếng của làng là những con mắt của làng. Tôi nhớ hồi còn nhỏ, một lần lũ trẻ đã ném đá, đất xuống giếng. Thấy vậy, một cụ già kêu lên 'Mấy đứa hư, chúng mày dám ném vào mắt của làng à, về nhà ngay'. Nghe vậy thì bọn trẻ sợ lắm và ngừng ném. Sợ nhưng chẳng hiểu gì cả. Sau này, tôi hỏi mẹ 'Mắt làng thật hở mẹ?'. Nhưng mẹ tôi cũng không nói gì.
Tôi sinh ra và lớn lên bên bờ Nam thượng nguồn sông Gianh của tỉnh Quảng Bình trước đây, nay là tỉnh Quảng Trị. Làng tôi có cái tên rất nôm na thuần Việt là làng Ống. Hầu hết bạn bè và đồng đội của tôi chẳng ai biết làng Ống ở đâu, nhưng khi nghe tôi nói rằng nằm cạnh làng Còi, là nơi thành lập Chi đội vũ trang Lê Trực, tiền thân của Trung đoàn 18 lừng danh, thì nhiều người ồ lên khâm phục. Tôi và dân làng tự hào về ngôi làng thân thương của mình một phần là vì thế!
Tết nào mà chẳng là Tết! Vậy mà càng lớn lên, tôi càng thấy Tết ở làng mình nhạt dần cái vị ấm nồng năm cũ. Nếp nhà xưa vẫn đó, thịt lợn, bánh chưng xanh vẫn đủ đầy. Đầu đường cuối ngõ vẫn xôn xao, gốc đa sân đình vẫn rộn rã. Thế nhưng trong cái đông vui ấy, tôi vẫn nghe đâu đó một khoảng trống hoang hoải, một nỗi hụt hẫng khó gọi thành tên.
Chắc chắn chị còn lưu lại những ngày ấm áp cuối năm ở làng quê Quảng Trị, tình cảm gia đình yêu thương và tiếng cười giòn của các em thơ, tiếng hát của những chàng sinh viên Huế cùng tiếng guitar bập bùng bên lửa ấm…
Mùng 2 Tết Bính Ngọ 2026, trong không khí rộn ràng của những ngày đầu xuân, chúng tôi có mặt tại làng Phan Long (cụm dân cư số 5 và 6 Tân Hội, xã Ô Diên) - ngôi làng được mệnh danh là 'làng tri thức'.
Đã nhiều năm nay, từ khi bước qua tuổi sáu mươi, tôi thường về quê ăn Tết sớm. Năm nay cũng vậy, khi những cơn gió mùa Đông Bắc đầu tiên tràn đến, tôi đã thu xếp về quê ăn Tết. Tôi thèm cái không khí, cái hương vị, cái hồn cốt Tết quê.
Người ta thường nói, nền tảng kinh tế vững vàng mang lại sự tự tin. Điều này đặc biệt đúng khi về già.
Xuân về, dòng Thu Bồn xanh trong trở lại sau một mùa nước dữ. Trên chuyến đò ngược thượng nguồn, những dấu vết còn sót lại của lũ lụt, lớp bùn non bồi đắp ruộng đồng và ân tình mộc mạc của người quê hiện lên lặng lẽ mà sâu xa. Miền sông nước này, là chốn để những người con xa quê trở về, để có thể kể một câu chuyện dài về sự sống, ký ức và niềm tri ân.
Một thôn nhỏ nằm yên bình ngay dòng Đồng Nai đang đẹp lên mỗi ngày. Đẹp lên từ sự đoàn kết của Nhân dân, bởi tình yêu Tổ quốc trong tim mỗi cư dân, từ lá cờ đỏ tung bay trong nắng sớm.
Làng tôi nằm ở ven đô, ngôi làng cổ vẫn còn giữ được đậm nét phong tục ở quê từ bao đời nay. Vì thế Tết xưa ở quê không ồn ào, vội vã như bây giờ mà chậm rãi, đầm ấm và thấm sâu vào từng nếp nhà, từng thửa ruộng, từng ký ức của người làng.
Với lũ trẻ chúng tôi ngày ấy, Tết không bắt đầu bằng mâm cỗ, bánh keo hay tiếng pháo rộn ràng đêm giao thừa mà là từ chiếc áo hoa còn thơm mùi vải.
VHXQ - Tháng Chạp, nắng lơ thơ rọi xuống hong khô mặt đất ấm. Cánh đồng Trung Phước (Nông Sơn, thành phố Đà Nẵng), nấp sau thung lũng lúa non lún phún lên xanh. Làng tôi bắt đầu dọn dẹp những ngổn ngang sau trận lũ, và sau một mùa đông dài rét mướt.
Giữa những thanh âm ồn ào của phố phường, bất chợt có giọng nói rất quen cất lên. Tôi nhận ra tiếng của người làng mình. Cái chất giọng mộc mạc, chân phương, có chút nằng nặng nhưng ấm áp, như mang theo cả hơi đất, mùi rơm rạ, vị mặn của mồ hôi.
Làng tôi gần cuối huyện, cả huyện những thập niên 70 thế kỷ trước chỉ có duy nhất một trường cấp 3. Năm cuối cấp, trường chuyển về Hà Liễu (Phố Mới, Quế Võ), cách xa nhà khoảng 15 km.
Chiếc nùn rơm ngày đông, bếp lửa ấm của ngoại, mùi khói rơm thuở nào đã trở thành một miền thương nhớ, thao thiết mãi trong tôi, để rồi mỗi lần trở về, lại thấy mình được sưởi ấm, được yêu thương.
Như hàng triệu con tim đồng bào, chiến sĩ cả nước và kiều bào ta ở nước ngoài hướng về Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, những người làm Báo Quân đội nhân dân chúng tôi cũng dõi theo mọi công tác chuẩn bị, diễn biến sự kiện chính trị trọng đại của đất nước.
TRUNG QUỐC - Ngày 15/1, ngôi làng Hà Gia Loan (thành phố Tự Cống, tỉnh Tứ Xuyên) bất ngờ trở thành tâm điểm chú ý, thu hút hàng nghìn du khách vì có tiệc bánh truyền thống.
Vợ chồng tôi tiết kiệm được 300 triệu, tôi đang muốn vay thêm 300 triệu đồng mua xe cho con vì tôi tin rằng có xe, cơ hội lấy vợ của con sẽ cao hơn...
Cuối đông, những trái bưởi trong vườn nhà đã chín rộ vàng hơn màu nắng. Mẹ và cha tôi vẫn cặm cụi chỉnh lại những thanh sào chống và sợi dây đã căng để níu đỡ thật chắc những cành bưởi nặng trĩu quả.