Lễ hội Cồng chiêng Đông Nam Á 2025 được tổ chức vào những ngày cuối năm tại Lâm Đồng, miền đất của núi - rừng - biển. Nhạc sĩ Lê Minh Sơn - Tổng đạo diễn lễ hội đã có cuộc chia sẻ về những nốt nhạc hùng vĩ của cao nguyên.
Không chỉ là ca dao, tục ngữ, truyện cổ tích, trường ca hay điệu hát giao duyên, văn học nghệ thuật dân gian các dân tộc thiểu số còn là ký ức cộng đồng, là kho tàng tri thức chắt lọc qua hàng nghìn năm. Trong bối cảnh hội nhập, đó vừa là nền tảng để khẳng định bản sắc, vừa là nguồn cảm hứng sáng tạo cho nghệ thuật hiện đại.
Văn hóa - nghệ thuật dân gian là một phần di sản rất quan trọng làm nên bản sắc của dân tộc Chăm ở Lâm Đồng. Đây cũng là bộ phận cấu thành nền văn hóa truyền thống và luôn có mối quan hệ gắn bó với các lĩnh vực kinh tế, chính trị, mang đậm chất bản địa…
Di sản Then đã và đang được bảo tồn, phát huy mạnh mẽ, không chỉ là giá trị văn hóa của người Tày, Nùng, Thái mà còn góp phần quan trọng cho đời sống tinh thần và phát triển du lịch bền vững vùng Đông Bắc.
Nghệ thuật trình diễn dân gian truyền thống là món ăn tinh thần quan trọng trong đời sống tín ngưỡng và sinh hoạt thường ngày của đồng bào K'ho phía Đông Nam Lâm Đồng. Dù đời sống và môi trường thay đổi, suối nguồn văn hóa này vẫn tiếp tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Âm nhạc là một trong những yếu tố giữ vai trò trung tâm, góp phần tạo nên diện mạo độc đáo của nghệ thuật sân khấu Chèo. Trong cấu trúc tổng thể của một vở Chèo, âm nhạc không chỉ làm nền cho diễn xuất mà còn dẫn dắt cảm xúc, mở ra bối cảnh và thúc đẩy tiến trình kịch, khiến câu chuyện trở nên sinh động, sâu sắc và giàu chất trữ tình.
Những sắc âm độc đáo của đồng bào dân tộc Chứt giữa núi rừng Trường Sơn hùng vĩ như kết nối con người và thiên nhiên đang được vang lên rộn ràng, vui tươi, góp phần tô đậm bản sắc của đồng bào, giữ hồn dân tộc trên chính mảnh đất quê hương.
Từ bao đời nay, người Sán Dìu đã nổi tiếng với đời sống văn hóa tinh thần phong phú, trong đó đặc sắc nhất là làn điệu Soọng cô - di sản văn hóa phi vật thể quốc gia (2019), niềm tự hào của cả cộng đồng. Giữa nhịp sống hiện đại, điệu hát ấy vẫn vang như nhắc nhở con cháu hôm nay về cội nguồn và những giá trị văn hóa không thể mất.
Xã Liên Sơn (Phú Thọ) được thành lập từ 3 xã: Cao Sơn, Liên Sơn và Cư Yên (huyện Lương Sơn, Hòa Bình cũ) với diện tích tự nhiên hơn 120km² và gần 32.000 dân.
Cục Văn hóa các dân tộc Việt Nam vừa tổ chức bế mạc lớp tập huấn cho 70 nghệ nhân, học viên dân tộc Cống đang sinh sống tại bản Púng Bon, xã Thanh Yên, tỉnh Điện Biên, nhằm bảo tồn, phát huy văn hóa phi vật thể dân ca, dân vũ, dân nhạc dân tộc Cống gắn với phát triển du lịch.
Với tình yêu văn hóa từ thuở nhỏ, cô giáo H'Hằng âm thầm giữ lửa những điệu hát M'nông, Mạ trong mái trường, truyền cho học trò niềm tự hào về nguồn cội và trách nhiệm gìn giữ bản sắc.
Bộn bề với mưu sinh, tất bật với công việc gia đình, nhưng hội viên các câu lạc bộ (CLB) hò khoan Lệ Thủy vẫn luôn đam mê, tiếp tục theo đuổi công tác bảo tồn, phát huy di sản của cha ông. Bởi với họ, đó không chỉ đơn giản là niềm yêu thích, mà còn là trách nhiệm gìn giữ di sản hò khoan cho muôn đời. Trong 'cộng đồng' yêu hò khoan đó, các CLB cùng nhau chia sẻ, hỗ trợ, chung sức chung lòng, CLB đi trước giúp sức CLB đi sau, CLB trẻ tích cực học hỏi, chia sẻ với CLB lâu năm. Cứ như vậy, mạch nguồn hò khoan tiếp tục được duy trì, thắm mãi như dòng nước Kiến Giang chẳng bao giờ cạn…
Không chỉ làm kinh tế giỏi, bà Thị Hằng, người phụ nữ M'nông ở bon Điêng Đu, xã Quảng Tân (Lâm Đồng) còn là 'cây văn nghệ' tâm huyết, góp phần lưu giữ tiếng chiêng, điệu hát truyền thống giữa nhịp sống mới.
Từ bao đời nay, người Sán Dìu đã nổi tiếng với đời sống văn hóa tinh thần phong phú, trong đó đặc sắc nhất là làn điệu Soọng cô - di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, niềm tự hào của cả cộng đồng. Ở xã Đại Đình, tỉnh Phú Thọ, điệu hát ấy vẫn vang lên giữa nhịp sống hiện đại như nhắc nhở con cháu hôm nay về cội nguồn và những giá trị văn hóa không thể mất.
1. Tại liên hoan các câu lạc bộ (CLB) văn hóa, văn nghệ dân gian, những đội thi thuộc đa dạng loại hình, như: Ca trù, tuồng cổ, dân ca Bình Trị Thiên… nô nức, háo hức tranh tài. Các đội đều nỗ lực tập luyện từng tiết mục dự thi, mang đến cho khán giả những màn biểu diễn đặc sắc, hấp dẫn.
Giữa cao nguyên đá hùng vĩ nơi cực Bắc của Tổ quốc, nơi những dãy núi sừng sững chạm mây và gió thổi quanh năm qua vách đá, dân ca của người Lô Lô vẫn vang vọng - mộc mạc, chân thành mà sâu lắng đến nao lòng.
Bên bờ sông Hồng lững lờ trôi, làng Nam Cường (xã Thanh Uyên, huyện Tam Nông cũ) nay là xã Hiền Quan hiện ra yên bình giữa màu xanh mướt của đồng lúa và bãi ngô ven sông. Dòng sông ấy bao đời nay đã chứng kiến cuộc sống lao động, sinh hoạt và cả những điệu hát dân gian mượt mà của người dân nơi đây. Trong tiếng sóng vỗ nhịp bờ, câu hát Ghẹo vẫn vang lên, đằm thắm như tình người Đất Tổ - hát để kết nghĩa, để giữ tình, để gìn giữ hồn quê qua từng nhịp sống.
Hơn 20 năm nay, cô giáo Lý Thị Mai (SN 1982), vẫn miệt mài nâng bước cho học trò vùng cao trên hành trình tri thức.
Văn học Chăm đã để lại cho hậu thế nhiều sáng tác dân gian có giá trị về nội dung và nghệ thuật. Bên cạnh các làn điệu hát dân ca, dân tộc Chăm còn sáng tạo ra thể thơ lục bát và nghệ thuật hát ngâm Ariya.
Bên dòng Sêrêpôk, đồng bào Ê đê ở các buôn Nui, Buôr, Trum, Ea Pô, xã Cư Jút, tỉnh Lâm Đồng vẫn ngày ngày gìn giữ văn hóa của dân tộc mình. Giữa nhịp sống hiện đại, bản sắc Ê đê vẫn vang vọng trong tiếng chiêng, điệu hát, trong dáng nhà dài và nụ cười hồn hậu của những người con vùng đất đỏ bazan.
Tối 22-10, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Thái Nguyên tổ chức buổi báo cáo vở chèo 'Nam Việt Đế - Vạn mùa Xuân' - tác phẩm đặc biệt được dàn dựng công phu để tham dự Liên hoan Chèo toàn quốc năm 2025. Đến dự có đồng chí Vũ Duy Hoàng, Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy, Phó Chủ tịch Thường trực Ủy ban MTTQ tỉnh; cùng đông đảo đại biểu, nghệ sĩ, khán giả yêu nghệ thuật truyền thống.
HNN - Không chỉ là môn ngoại ngữ thứ hai, tiếng Nhật đang trở thành cầu nối giúp nhiều học sinh ở Huế mở rộng tri thức, tiếp cận văn hóa mới và định hướng nghề nghiệp trong tương lai.
Trường Phổ thông Dân tộc nội trú Trung học phổ thông (PTDTNT THPT) Quảng Trị là môi trường học tập và rèn luyện dành cho học sinh (HS) dân tộc thiểu số trên địa bàn tỉnh. Nhiều năm qua, nhà trường không chỉ chú trọng phát triển kiến thức mà còn tạo điều kiện để HS gìn giữ và phát huy bản sắc văn hóa đặc trưng của dân tộc mình, góp phần xây dựng nền giáo dục đa dạng và giàu bản sắc văn hóa vùng miền.
Trong văn hóa phi vật thể của đồng bào các dân tộc thiểu số ở xứ Thanh, nếu người Mường nổi tiếng với những làn điệu xường, người Thái có điệu khặp, người Dao có pảo dung, thì người Thổ lại tự hào với làn điệu chậm đò ho... Với mong muốn được khám phá và trải nghiệm nét văn hóa truyền thống độc đáo ấy, chúng tôi đã tìm về vùng đất Như Xuân - tìm về nơi lưu giữ 'hồn' văn hóa của dân tộc Thổ.
Sở VHTTDL tỉnh Quảng Trị vừa tổ chức bế mạc lớp tập huấn xây dựng mô hình phát triển đời sống văn hóa đồng bào dân tộc thiểu số cho 65 học viên là cán bộ xã, nghệ nhân, già làng và người có uy tín trong cộng đồng người Vân Kiều tại xã Kim Ngân tỉnh Quảng Trị.
Xuất phát từ niềm đam mê yêu thích dân ca – bài chòi, hơn 40 thành viên ở 4 xã Nam Phước, Duy Nghĩa, Thu Bồn, Duy Xuyên, thành phố Đà Nẵng (thuộc huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam cũ) đã cùng nhau tham gia Câu lạc bộ Dân ca - Bài chòi Sông Thu.
Người dân vạn chài xứ Quảng trải qua bao thăng trầm vẫn bám làng, gìn giữ nét văn hóa, trong đó hát bả trạo trong Lễ hội Cầu ngư, gắn với tín ngưỡng thờ cá voi (cá Ông) như một vị thần bảo hộ, mang lại bình an, may mắn và giúp đỡ ngư dân vượt qua khó khăn trên biển.
Từ bao đời nay, dân ca được ví như linh hồn trong đời sống tinh thần, sợi dây vô hình kết nối cộng đồng người Chăm. Lời ca, tiếng nhạc vang lên không thuần giải trí mà còn là phương tiện giao tiếp với thần linh, ghi lại lịch sử, phong tục và những câu chuyện đời mộc mạc mà da diết…
Từ khi học lớp 10, Y Ploi đã nhận nuôi một em bé bị bỏ rơi và đến nay ở tuổi 41, người đàn ông Gia Lai độc thân này từng cưu mang 11 đứa trẻ dưới mái nhà của mình.
Bằng đam mê, tình yêu nghệ thuật, hơn 30 năm qua, ông Danh Tiền, ngụ ấp An Thọ, xã Gò Quao dành nhiều tâm huyết, miệt mài cho công tác bảo tồn, phát huy văn hóa truyền thống của đồng bào Khmer.
Ngày 21.9, Cục Văn hóa các dân tộc Việt Nam phối hợp với Sở VHTTDL Tuyên Quang tổ chức tập huấn, truyền dạy bảo tồn, phát huy nghệ thuật trình diễn dân gian hát Sình ca người Cao Lan tỉnh Tuyên Quang, nhằm bảo tồn, phát huy giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của các dân tộc thiểu số gắn với phát triển du lịch.
Những năm gần đây, tỉnh Phú Thọ ngày càng xuất hiện nhiều gương mặt trẻ không chỉ say mê gìn giữ, phát huy văn hóa truyền thống mà còn biến nó thành 'chìa khóa' mở ra con đường làm giàu bền vững.
Đây là lễ hội văn hóa quy mô lớn đầu tiên sau khi sáp nhập và vận hành chính quyền địa phương hai cấp tại xã miền núi Sông Kôn, thành phố Đà Nẵng.
Ở tuổi 76, nghệ nhân ưu tú Lạc Tiên Sinh vẫn say mê công việc bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc Cao Lan. Ông được ví như người 'giữ lửa' cho làn điệu Sình ca, một loại hình dân ca độc đáo của dân tộc Cao Lan đang có nguy cơ mai một.
Với tài năng và tình yêu nghệ thuật truyền thống, Nghệ nhân ưu tú Nông Văn Hồ đang góp sức mình gìn giữ và lưu truyền điệu hát Sli của đồng bào Nùng ở xã Xuân Dương.
Những ngày qua, giữa núi rừng miền Tây Nghệ An, đồng bào Đan Lai cũng hòa chung niềm vui Tết Độc lập. Với họ, niềm hân hoan năm nay còn đặc biệt hơn khi hàng trăm hộ dân lần đầu tiên được cầm trong tay Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, khẳng định quyền an cư vững bền.
Xã Minh Sơn được biết đến là một trong những 'cái nôi' làn điệu xường giao duyên của đồng bào dân tộc Mường. Tự hào về truyền thống văn hóa của quê hương, những năm qua cấp ủy, chính quyền và Nhân dân xã Minh Sơn luôn quan tâm gìn giữ và phát huy giá trị của xường giao duyên. Qua đó, góp phần làm phong phú thêm bản sắc văn hóa của các dân tộc ở miền Tây xứ Thanh.
Sau những bâng khuâng, xao xuyến khi chia tay cái tên thân thương từng nhiều năm gắn bó, khép lại một hành trình nhiều kỷ niệm, chúng tôi đã sẵn sàng tâm thế xây dựng vùng đất mới cùng cả nước bước vào kỷ nguyên vươn mình của dân tộc.
Hội hát Chèo tàu Tổng Gối được đưa vào danh mục Di sản Văn hóa phi Vật thể Quốc gia là cơ sở để địa phương gìn giữ, phát huy và lan tỏa hơn nữa giá trị loại hình nghệ thuật đặc sắc này.
Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, từ những ngày đồng hành cùng Chiêu Văn vương Trần Nhật Duật trong công cuộc giữ nước, đến khi trở thành điệu ca say đắm lòng người, Hát nhà trò Văn Trinh không chỉ là di sản âm nhạc, mà còn là biểu tượng sống động của văn hóa Quảng Ngọc.
Có lần ngồi ở một bản làng bên sườn núi Tây Côn Lĩnh, nghe tiếng khèn Mông ngân nga giữa buổi chiều lãng đãng. Bên kia, ở ven sông Lô, lại thấy điệu hát Then của người Tày dìu dặt cất lên từ mái nhà sàn. Hai âm điệu tưởng chừng xa cách, nhưng lại hòa quyện trong một miền đất vừa có núi non trùng điệp, vừa có dòng sông hiền hòa. Lúc ấy, chợt nghĩ: nếu có một ngày Tuyên Quang và Hà Giang cùng chung một không gian hành chính mới, thì chẳng phải bản sắc nơi đây sẽ như một bức thổ cẩm đa sắc, càng thêm lấp lánh, càng thêm tự hào hay sao?.