Trong bữa cơm tối, con trai tôi kể: 'Bạn Mận cùng lớp con không chỉ ăn sáng ở quán mà cả bữa trưa, bữa tối nữa, ngày nào cũng vậy mẹ ạ!'.
Chị Mỹ chạy theo tiếng gọi của tình yêu với hy vọng sẽ có được hạnh phúc bên người thương. Nhưng chỉ hai trái tim vàng là không đủ để vượt qua gánh nặng cơm áo.
Mồ côi cha mẹ từ sớm, hoàn cảnh gia đình lại quá khó khăn nên em Lê Thị Trúc Linh (hiện 19 tuổi, ngụ xã Mỹ Đức Đông, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang) đã quyết định nghỉ học để đi làm, kiếm tiền lo cho các em.
Tình yêu học trò vừa mới chớm nở được tác giả Quốc Tuấn Nguyễn thể hiện trong bài thơ 'Nỗi nhớ' với những cảm xúc trong trẻo, tinh khôi.
Yêu người mê viết giống như bạn chọn ăn Socola đen trong rất nhiều loại Socola đặt trên bàn. Mặc dù Socola đen rất giàu Phenylethylamine (PEA), được xem là 'hóa chất tình yêu' mang đến cảm giác hạnh phúc nhưng phải đến khi tận hưởng hết vị đắng bạn mới nhận ra vị ngọt ít ỏi có trong Socola đen là quý giá!
Lần ấy tôi về quê, mẹ bận đi ăn cỗ cưới. Chưa đi được 15 phút mẹ đã về, tay xách một túi đồ toàn giò, thịt, tôm, chả rồi vui mừng đưa cho tôi.
Đúng những ngày tháng này, 22 năm trước, tôi bỡ ngỡ đặt chân lên mảnh đất phương Nam này lần đầu tiên trong đời. Từ nhỏ, tôi đã luôn có hình dung rất rõ rệt rằng mình sẽ sống ở TP Hồ Chí Minh và cuối cùng, ở tuổi 24, tôi hăm hở 'hành phương Nam', với hai cái túi xách tay gọn nhẹ để rồi định cư luôn như một công dân thành phố.
Sau khi làm lễ xuất quân ở địa phương, trống dong, cờ mở... hừng hực lời thề và khí thế của tuổi trẻ. Chúng tôi hăm hở lên đường... Đại đội tân binh của Hà Tĩnh gồm chẵn 100 cô gái tuổi từ 17 đến 19. Vào Quảng Bình thêm một bạn nữa là 101 tân binh.
Đó là con phố được mệnh danh là 'phố đẹp nhất Thủ đô'. Phố đẹp, cổ xưa mà lãng mạn. Phố đẹp, hiện đại mà hào hoa. Phố đẹp, ồn ã mà lắng đọng. Phố đẹp, hối hả mà trầm tư. Và cũng bởi phố đẹp nên ai từng đến phố, ai từng qua phố đều dừng lại để… chụp ảnh. 'Phố check in' nên tên từ đó.
Nhớ cách đây mấy năm, tôi có dịp lên Sa Pa, bữa ấy mới ra giêng nên mắt nhìn cũng nhiều… hấp háy. Đang mải mê ngắm váy Mông, váy Dao ngoài phố chợ chợt bắt gặp câu nói của họa sĩ Tô Ngọc Thành (con trai út của danh họa Tô Ngọc Vân): 'Các cậu vào Tả Phìn đi, tha hồ mà ngắm người thêu váy'.
Mưa xuân không ồn ào như mưa hạ, cũng chẳng đủ lớn thành giọt như sương để có thể treo mình trên cỏ cây, hoa lá. Mưa bay bay từng sợi, vấn vương như sợi tơ trời.
Khi đất nước hòa bình, phát triển, Ngày hội Tòng quân của nước Việt thân yêu được diễn ra hàng năm đúng dịp đầu Xuân. Nam thanh nữ tú nô nức lên đường thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng bảo vệ Tổ quốc mình với khí thế rộn ràng, căng tràn sức trẻ.
Đào tạo nghề, giải quyết việc làm là giải pháp căn bản để tạo sinh kế bền vững cho đồng bào dân tộc thiểu số.
Như thể bước ra từ bức tranh tố nữ xưa, yêu kiều ôm cây đàn tỳ bà trên tay, Vũ Diệu Thảo đã làm biết bao tâm hồn yêu âm nhạc và cái đẹp xao động.
Thú vị nhất khi mùa xuân đến là được ngắm hoa xuân. Mùa xuân ở miền Bắc cũng là lúc qua những đợt rét đậm, cây trái đơm hoa, trong đó đặc biệt thú vị khi được ngắm các loại hoa xuân thi nhau đua nở chào xuân, như hoa đào trắng, đào đỏ, đào phai; hoa mai... thậm chí những loài hoa dại ven đường cũng trổ hoa…
Tôi đã đi qua biết bao mùa đông với những buổi trưa đong đầy thương nhớ. Trong se lạnh, một tiếng gà đâu đó vang lên xa vắng, như từ xưa cũ vọng về. Cứ vào độ này, khi tiết trời giá lạnh, khô hanh tràn ngập không gian, tưởng như những ban trưa cứ thế dài đằng đẵng.
Mảnh vườn con bên hông nhà bé xíu. Đất hơi cằn cỗi, lổn nhổn sạn ruồi nên bị 'chê', bỏ hoang cho cỏ mọc.
Bữa ấy là đêm mùa đông tối mù. Mưa phùn bay lất phất, lạnh căm căm. Tôi xiêu vẹo băng qua nghĩa địa. Không biết là ai đó thắp nhang, đốt lửa hay lân tinh, hay tôi kiệt quệ đến hoa cả mắt mà tôi thấy vô vàn những đốm sáng nhảy múa. Kệ, lúc đó nỗi sợ trong tôi tan biến. Tôi phải đi thật nhanh đề phòng Tiến biết chuyện mà đuổi theo thì cuộc vượt thoát của tôi không thành.
Tết thời công nghệ khiến chuyện mua sắm trở nên đơn giản. Tôi dần cảm nhận được sự nhàn hạ mỗi khi Tết đến và không còn nỗi sợ hãi mỗi khi xuân về.
Du nhìn lên, bắt gặp ngay ánh mắt cười trong veo của cô gái nhỏ. Cô gái đi qua bờ ruộng, vừa cất lời xong đã thoăn thắt ôm bó cói tiến về phía chiếc xe dựng trên đường. Cô gái trùm khăn kín mặt, tấm áo hoa nổi bật trên nền đồng cói xanh rì, trải rộng mênh mông. Du lấy làm thú vị, thi thoảng lại ngong ngóng chờ đợi lúc cô ta vác cói đi qua.
Câu chuyện gà 9 cựa tưởng chừng như chỉ có trong truyền thuyết mà Vua Hùng thách đố Sơn Tinh - Thủy Tinh, nay có thật ngoài đời và gà đẻ ra cả 'trứng vàng' bằng ngón tay.
Những ngày này, hoa xoan đang nở rộ khắp các vùng quê xứ Nghệ. Sắc trắng, sắc tím của hoa xoan đã tô điểm cho phong cảnh làng quê và gợi nhắc biết bao kỷ niệm thân thương.
Bài thơ là một câu chuyện tình cảm, hay đúng hơn là một mối cảm tình mới nhóm, diễn ra trên cái nền của một làng quê vào cữ mưa xuân. Cảnh trí ở đây được dùng làm đất sống cho câu chuyện tình và đến lượt câu chuyện tình lại tạo nên phần hồn cho cảnh. Và như thế cảnh và tình trong 'Mưa xuân' đã quyện vào nhau như xác với hồn, để cùng tạo nên bức tranh quê chân thực và sống động, mang đậm dấu ấn Nguyễn Bính.
Nhiều người ngoại tình nhưng chưa bao giờ nhận mình sai bởi họ luôn cho rằng vì đối phương mà họ mới đi lầm đường.
Nhiều người ngoại tình nhưng chưa bao giờ nhận mình sai bởi họ luôn cho rằng vì đối phương mà họ mới đi lầm đường.