Tôi bắt đầu chuyến lãng du dưới chân dãy Trường Sơn huyền thoại trong tiết thu vừa chớm. Tháng 8, miền rừng sương giăng kín lối, rưng rưng tàng cây lá đỏ thao thiết phủ khắp núi đồi. Bên đường, mấy vạt lau trắng lao xao nối nhau, trải dài bất tận. Và, trong không gian khoáng đạt ấy, làng Kon Von 2 (xã Đak Rong, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai) hiện ra bình yên đến lạ.
Các hộ gia đình có công với cách mạng ở huyện Tu Mơ Rông, tỉnh Kon Tum được tặng củi, làm cỏ, đào hố rác. Đây là món quà thiết thực, giúp người dân thêm ấm lòng trong mùa mưa bão.
Làng Yase nằm giữa một khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp, là địa điểm du ngoạn mùa hè lý tưởng của cư dân quanh Cố đô Kyoto của Nhật Bản. Cùng xem loạt ảnh màu hiếm có về ngôi làng này năm 1926.
Ba mất từ năm 2021 do bạo bệnh, mẹ cũng bỏ đi biệt tăm, hai anh em Hồ Văn Thang (sinh năm 2010) và Hồ Thị Thí (sinh năm 2011), người dân tộc thiểu số Pa Kô ở thôn A Đăng, xã Tà Rụt, huyện Đakrông, phải sống dựa vào vòng tay yêu thương, che chở của ông bà nội đã già yếu, thường xuyên đau ốm.
Nhờ sự quan tâm, chăm lo của Đảng, Nhà nước, các tổ chức cá nhân đã góp phần tạo điều kiện thuận lợi cho con em đồng bào DTTS được học tập tốt.
Tôi mong ngóng những ngày hè để về với ngôi làng trên núi và vui chơi cùng con. Ngày hè, tiết trời Tây Nguyên thật dễ chịu, ngày nắng, đêm mưa, cộng với cây cối xanh tươi từ những đợt mưa đầu làm dịu đi cái nắng. Nghỉ hè cùng con, tôi nhớ đến mùa hè của mình thuở trước.
Lễ cưới của người đồng bào Bh'noong dân tộc thiểu số ở huyện Phước Sơn, tỉnh Quảng Nam được diễn ra nhiều bước rất độc đáo và ấn tượng.
Nhà văn Đỗ Bích Thúy là người Kinh, sinh ra và lớn lên ở miền núi đá Hà Giang. Vùng đất này đã thấm tháp vào từng tế bào của chị. Vậy nên, từ khi rời thung lũng của mình đến thành thị học tập và làm việc, chị như ngọn khói phiêu lưu trong nỗi nhớ về nơi đã là máu thịt và chị viết về nó. Tản văn Và tôi nhớ khói trong sách Ngữ văn 6, tập 2, bộ Chân trời sáng tạo sẽ đưa học sinh về với một khung trời lãng mạn, một nỗi nhớ đẹp mong manh nhưng quấn quýt mãi.
Hạnh phúc là một cảm giác mãn nguyện được thiết lập trong trái tim bạn. Vậy làm thế nào bạn có được điều đó?
Trong muôn vàn khó khăn, thầy cô tại điểm trường Lũng Hoài Trường Tiểu học Thượng Nung (Thái Nguyên) vẫn luôn sát cánh cùng học trò vùng cao...
Sau hơn 30 năm hòa nhập với cộng đồng, cuộc sống của người Chứt ở bản Rào Tre (xã Hương Liên, huyện Hương Khê, Hà Tĩnh) đã có nhiều đổi thay.
Cây dâu tây đem lại 'mùa quả ngọt' cho người nông dân khu Tân Thảo, xã Cò Nòi (huyện Mai Sơn, tỉnh Sơn La), giúp họ có thu nhập tiền tỷ mỗi năm.
Chỉ với 2.000 đồng, người lao động nghèo có thể mua được một quyển sách, một đôi giầy, thậm chí là cả bộ quần áo tại cửa hàng đặc biệt của nhóm thiện nguyện 'E2K'.
Gần hết Tết, nhiều người vẫn than thở vì nhìn tuyết mai không khác gì cành củi khô.
Tôi luôn có một ấn tượng đặc biệt với hình ảnh 'về nhà' của những người tôi gặp trên đường. Thường là vào lúc chập choạng tối, cũng có khi trúng giờ trưa. Có ngày nắng đẹp, có ngày mưa. Có người nhẹ nhõm thong dong, có người hối hả. Nhưng họ giống nhau ở chỗ mắt nhìn về phía cuối con đường ấy, dáng đi về phía những ngôi nhà ấy luôn không giấu nổi cái vẻ chờ mong, háo hức, cái vẻ 'phía trước là rừng mơ' trong tâm trí người đang khát.
Hôm nay đã là 28 Tết nhưng bình tuyết mai của nhiều chị em vẫn chưa kịp ra hoa dù được kích nụ và chăm sóc đều đặn.
Trong nét ứng xử cho - nhận thì người cho thực hiện hành động cho một cách chủ động, người nhận không ngỏ lời xin, cũng không hay biết trước.
Qua biết bao năm tháng, ngôi nhà ngói và bếp lửa mùa đông ở miền quê giờ chỉ còn trong ký ức xa xăm nhưng hình ảnh thân thuộc ấy vẫn không hề phai nhạt trong tâm trí tôi.
ĐBP - Ấy là Sín Thang. Toàn rừng là rừng.Đường như con rắn dưới rừng. Người như con kiến dưới rừng. Những mái nhà, nóc nối liền rừng, đi mãi.
Ngày ấy ở quê tôi, thường chẳng ai phải lo thiếu củi. Củi ngoài vườn, trên rừng, lúc nào cũng sẵn. Lũ trẻ con chúng tôi đi thả trâu bò mỗi chiều về thường cõng theo bó củi trên lưng. Chúng tôi yêu rừng không chỉ bởi những tán xanh. Mà ngay cả cành cây khô rụng xuống cũng giúp ích cho đời. Củi nhóm lên những bữa cơm đạm bạc sớm chiều. Củi sưởi ấm qua những ngày đông giá buốt, thiếu áo, thiếu chăn.
Khoảng trung tuần tháng 10 (âm lịch), khi vụ mùa đã thu hoạch, thóc lúa đầy nhà là thời điểm người dân tộc Pà Thẻn, xã Tân Bắc, huyện Quang Bình, Hà Giang, tổ chức lễ hội nhảy lửa truyền thống.
Nguyên lùa bốn chú bò vào chuồng, cài then, khóa cửa cẩn thận rồi mới ôm bó củi dựng gọn gàng trong bếp. Năm rưỡi chiều, mọi người trong nhà vẫn chưa đi làm đồng về vì ngoài trời vẫn còn vài khoảng nắng. Mùa hè trời thường nắng sớm và tối muộn, nên cuối ngày mát mẻ, ông bà, bố mẹ đều tranh thủ làm thêm. Nguyên vo gạo cắm cơm, nhóm lửa kho lại nồi tép đồng rồi ra vườn hái rau cho bữa tối. Gần bảy giờ thì cả nhà đã về đông đủ, Nguyên đi pha nước ấm cho bà và mẹ tắm. Cả bà và mẹ đều yếu nên không tắm được nước lạnh ngay cả trong mùa hè nắng nóng. Bà dễ bị cảm, còn mẹ thì chỉ cần ngấm nước lạnh là lên cơn ho rạc cổ cả đêm. Bà khen 'nước Nguyên pha ấm quá, bà tắm xong sảng khoái cả người'. Bà là người hay khen Nguyên nhất trong nhà. Bữa cơm nào bà cũng bảo: 'Nguyên nấu ăn ngon quá. Bà ăn no bụng mà vẫn đói con mắt đây này. Mấy hôm nữa cháu bà đi học rồi là cả nhà lại thêm vất vả vì không có ai thả bò, cơm nước'. Bà nhắc làm Nguyên lại càng thêm nôn nao nhớ tiếng trống trường. Mấy tháng nghỉ hè không được gặp bạn bè, thầy cô sao nhớ quá chừng. Sáng nào thức dậy Nguyên cũng thấy nhớ cái cảm giác được cắp sách tới trường. Có khi còn nghe thấy tiếng bạn bè vang lên trong trí óc. Tiếng của cây lá lao xao ngoài sân trường. Tiếng của bảng đen, phấn trắng...
Lão Sướng tuổi sắp lục tuần, mấy chục năm công tác xa nhà. Năm ngoái lão được nghỉ hưu, về với làng quê, với họ hàng…Nhưng thoải mái và sung sướng nhất là được về với mái ấm gia đình, nơi có người vợ thảo hiền đã bao năm tần tảo thay lão chăm lo gia đình, nuôi dạy hai đứa con khôn lớn thành người.
Cái hồi tôi còn bé chỉ độ tuổi mẫu giáo nhỡ thôi hay được U cho theo lên chợ, mục đích là để ăn quà là chính. Nhà chỉ cách chợ mấy trăm mét nên đi bộ cũng quen thành ra không thấy mỏi chân.