Khèn Mông - sức sống của đại ngàn

Từ bao đời nay, chiếc khèn được xem như một biểu tượng văn hóa đặc trưng trong đời sống của đồng bào Mông. Giai điệu dặt dìu của tiếng khèn đã trở nên thân thuộc, gần gũi với người Mông và là món ăn tinh thần không thể thiếu trong đời sống của đồng bào.

Mùa lá bàng nhuộm đỏ

Những ngày cuối năm, thời tiết ẩm ương, thất thường như người đàn bà trái nết, lúc giận dỗi sôi sục khi hiền hòa, đằm thắm. Mới hôm qua, con nắng vẫn còn len lỏi vào tận hiên nhà soi từng bước chân trẻ thơ hồn nhiên đùa nghịch. Thế mà sáng nay, từng trận mưa phùn cứ rây bột trên từng nhánh lá, cành cây, kéo theo chút se lạnh khiến ai đó rùng mình nếu lỡ quên khoác áo. Sự thay đổi bất thường của khí trời khiến con người trở nên uể oải, biếng lười, đâu biết ngoài ô cửa kính từng chiếc lá bàng đang chuyển màu…

Dòng thác bạc giữa đại ngàn Tà Hine

Cách Đà Lạt (Lâm Đồng) tầm 70km, Tà Hine mang vẻ đẹp nguyên sơ của núi rừng. Ở đó có ngọn thác Jraiblian nằm giữa buôn làng của người Churu, vừa thơ mộng vừa hùng vĩ.

Ngọt ngào sắc thu phố núi

Khi những cơn mưa đã bớt dầm dề giữa đất trời phố núi, khi những áng mây trắng xốp lãng đãng giăng mắc lưng đồi, khi những tia nắng vàng ươm buông mình lấp lánh là lúc những vườn hồng chín đỏ nhắc nhở sự hiện diện của mình, góp thêm cảnh sắc vào bức tranh thu xứ sương mây.

Thu vẫn mênh mông

Mùa thu thường gắn với nỗi buồn và cảm giác chia ly, nhưng với tuổi học trò, đây lại là mùa vui: mùa tựu trường.

Mùa thu nay khác rồi!

Khi cái nắng không còn chói chang, oi ả và xuất hiện những cơn gió nhẹ thoảng, là mùa thu đang lặng lẽ về. Không gian, đất trời, cỏ cây và cả con người đều như chuyển mình với những biểu hiện bên ngoài thật rõ.

Màu của quê hương...

Quê hương tôi ở một miền quê ven sông, nơi bốn mùa cứ chậm rãi đi qua như những thước phim cũ. Mỗi mùa lại nhuộm một gam màu riêng lên mái nhà tranh, lũy tre xanh, bờ sông lở bồi, ruộng đồng mênh mông... và lên chính tuổi thơ tôi, ngọt lành mà ấm áp lạ lùng.

Để trẻ có một kỳ nghỉ hè đáng nhớ

Một năm học đã trôi qua với biết bao nhiêu niềm vui nỗi buồn, những giờ học căng thẳng, những buổi học thêm môn này nối môn kia không kịp ăn bữa cơm chiều. Và giờ là thời gian để các cô cậu học trò xả hơi, thư giãn, được làm những điều mình thích.

Nhớ thương nhà cũ

Chị gửi tấm hình căn nhà xưa nằm chơ vơ trên nền đất nơi gia đình anh trai chuẩn bị làm nhà mới, lòng tôi chạnh niềm nhớ thương căn nhà của một thời thơ ấu.

Khúc tự tình tháng Tư

Tháng Tư, phố Hà thành bừng sáng trong nắng mới. Bầu trời xanh vời vợi và dường như cao hơn, thanh nhẹ lạ thường. Từng cơn gió tinh nghịch trêu đùa trên những hàng cây khoác màu áo mới tạo thành những hoa nắng xôn xao. Bất giác, lòng ta chợt bình yên với khúc tự tình tháng Tư.

Mùa xanh vào giêng hai

Như một câu thơ bất chợt ngân lên, rồi líu ríu theo chúng tôi suốt cả chặng hành trình, khi mùa xuân đang ở độ thật đầy đặn, thật viên mãn: Mùa xanh vào giêng hai.

Trở về

Sau nhiều năm xa cách, tôi gặp lại sư thầy trong một sáng mùa xuân. Mái hiên vẫn còn nguyên nét rêu buồn như ngày tôi mới đến, mùi hương trầm nghi ngút khiến cho tâm hồn người bỗng thấy bình yên đến lạ, khiến cho mọi lo toan cơm áo đời thường trở nên thật nhẹ nhõm...

Gọi Xuân

Nguyễn Thị Hồng Ngát

Hoài niệm từ ca khúc 'Cuối Thu'

Cuối Thu, một ca khúc trữ tình, dễ nghe, dễ cảm, dễ đồng điệu với những trái tim nghệ sĩ. Tôi còn trở đi trở lại với ca khúc này trong những đêm thu, đêm mưa buồn, để cho lời ca điệu nhạc nâng đỡ tâm hồn mình, cũng là để yêu người yêu đời hơn.

Nhà thơ Trần Lê Sơn Ý: Hòa giải để bình an

Nhà thơ Trần Lê Sơn Ý là gương mặt nổi bật của văn chương phương Nam. Với hành văn trong sáng, giản dị, hướng tới ánh sáng tích cực trong tinh thần, lối viết của chị tạo nên một sức hút mạnh mẽ trong sự mềm mại, đầy tính nữ.

Những chiêm nghiệm lạ lùng của một lữ khách

'Vết thời gian' là cuốn hồi ký bằng thơ của tác giả Dương Lữ Yên, một nhà giáo gắn bó với Toán học nhưng mang tâm hồn thi ca.

Mùa lá rụng

Phố nhỏ của tôi đã vào mùa cây trút lá. Lang thang dọc con đường quen, tôi nhận ra bên hè phố, từng đám lá khô buông dày. Muôn vàn chiếc lá nương theo gió sà xuống những ô gạch cũ, la đà trên mái ngói hiên bàng bạc gam màu trầm. Tôi ngồi trong một góc phố, miên man nghĩ về triền xanh hoa cỏ.

Khúc ca trên đồi

Bạn đã bao giờ đứng trên đồi thông Ia Dêr của huyện Ia Grai nhìn về phố núi Pleiku để quan sát những biến ảo của thiên nhiên, sự vật, con người?

Hà Nội mùa heo may

Những làn gió nhẹ từ đâu thoang thoảng, liu riu như hơi thở của ban mai, đang phả vào vạn vật một chút mong manh mùa mới, vừa đủ cái se sắt để cảm nhận rằng trời đã sang mùa.

Về trong tiếng gió

Nhiều khi, tôi thấy gió thổi trống không phía sau lưng mình. Thời gian vừa thoáng như chồi biếc đã thấy lá vàng, chẳng để lại gì nhiều nhưng đủ gợi những vời vợi nhớ thương trong cuộc đời.

Thương áo bà ba

Bạn có bao giờ từng đứng giữa phố phường ồn ả, cố gắng len lỏi qua dòng xe chật ních như mắc cửi, để đuổi theo một người? Không phải vì trông hao hao bóng dáng thân quen nào đó. Bạn biết chắc người ta với bạn hoàn toàn xa lạ. Bạn mải miết đuổi theo, chỉ vì người ta đang mặc bộ đồ bà ba, mà lâu lắm, bạn mới nhìn thấy giữa chốn thị thành.

Khoảng sân đầy nắng

Có những bữa ngó ra khoảng không bé tí hin của chốn trọ, lòng chợt chùng chình nhớ đến mảnh sân thơ ấu của nhà mình.

Như cau trước bão

Lúc gia đình tôi chuyển về nơi ở mới, ngay trước cửa đã có hàng cau thẳng tắp. Cây nối nhau, cao tầm hơn chục mét, như chiếc lược lớn chải vào mây trời.

Gương mặt thơ: Đàm Chu Văn

Ông xuất thân là bộ đội, tên thật là Đàm Xuân Nhiệm, sau khi xuất ngũ thì về làm ở Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Đồng Nai, nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Đồng Nai, Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Đồng Nai.

Tản văn: Trung Thu của Bống

Chiều đã đổ về Tây, những chùm mây xám bạc vít hoàng hôn xuống gần đường viền phía chân trời.

Hương ổi mùa xa

Tôi không lớn lên giữa đồng bằng miền Bắc để được biết đến cái ngọt ngào và tinh túy của đất trời vào thu bằng hương cốm hay hương thị đẫm hồn xưa.

Thơ Nguyễn Tấn Hỷ: Lời ru xưa

Lời ru à ơi ngọt ngào của mẹ đã nuôi dưỡng tâm hồn mỗi chúng ta từ thuở còn nằm nôi cho đến lúc trưởng thành. Để rồi, khi mùa Vu Lan báo hiếu đến, chúng ta lại nhớ về mẹ cùng lời ru xưa đầy yêu thương và nguyện khắc ghi trên mỗi bước đi cuộc đời...

Con đường về làng

Sau 20 năm, chị em tôi mới có dịp về thăm ngôi nhà cũ. Ngôi nhà ngày ấy nằm lưng chừng một quả đồi, cách quốc lộ khoảng 2 cây số.