HNN - Màu hoa gạo thắp lửa trời xuân qua tháng Tư vẫn còn rưng rức đỏ. Độ hoa gạo rụng cũng là lúc ngày hạ tha thẩn vươn mình rải nắng. Cái nắng đỏng đảnh và mỏng manh như tơ, dịu dàng theo gió mà tỏa rạng lên những hàng cây. Hoàng hôn hanh vàng buông vội, ngày như còn thòm thèm hương nắng mới, lưu luyến hương sắc mùa sang.
Khi mùa Xuân đang dần qua đi, nắng tháng Tư bắt đầu ấm dần lên, vùng núi Tuyên Quang khoác lên mình màu áo mới rực rỡ và tinh khôi. Hướng lên các xã miền núi, những loài hoa dưới tán rừng đồng loạt bung nở, phủ sắc rực rỡ dưới chân núi.
Nơi mình từng sinh sống, như những bức tranh được hai tác giả Lê Văn Tiến và Trần Lê Anh Tuấn vẽ bằng thơ.
Một năm được đánh dấu bằng bốn mùa, xuân hạ thu đông, bằng mười hai lần trăng tròn rồi trăng khuyết, bằng mười hai tháng theo nhịp tuần hoàn của đất trời. Trong mười hai tháng ấy, giêng hai luôn mang đến cho con người những cảm xúc đong đầy, cho sự khởi đầu một năm mới an lành, tươi đẹp.
HNN.VN - Trước Tết hơn một tháng, tôi được vài người bạn gạ gẫm: Tết năm nay đổi mới đi, mấy gia đình rủ nhau đi du lịch bữa. Nghe hấp dẫn đấy, thoáng ngần ngừ chút, nhưng rồi tôi lắc đầu: Thôi, mấy bạn cứ đi vui vẻ, năm nay nhà mình có việc, chưa đi được.
VHXQ - Trong suốt dặm dài năm tháng, trạm dừng trên đỉnh Hải Vân đã đón tiếp không biết bao nhiêu nhân vật lịch sử. Nhưng có lẽ người được nhắc nhớ nhiều nhất là chúa Tiên Nguyễn Hoàng.
Trần Việt Hoàng
VHXQ - Đám trẻ ngôi làng có đợi tôi về nữa khôngcánh đồng ngoài kia đã nhận thêm vài tuôỉai vẫn tiếc nuôíđêm sao còn xa xôi
Năm nay gió lắm, mưa nhiều, lũ lụt cũng kinh hoàng. Tất cả đã dần trôi đi. Những cơn bấc đang ngái ngủ cũng thức dậy lang thang đây đó để cái rét khẽ khàng thấm vào mùa đông, đan xen biết bao tâm trạng. Tôi thầm nghĩ bên trong những chiếc áo khoác kia là bao bờ vai xa xót, rưng rức bâng khuâng bởi dòng thời gian mặc định trong nghĩ suy của mỗi người về một năm trôi qua.
Với tôi bây giờ dường như Trung thu đã không còn. Nó mất bởi không còn ánh trăng như ngày xưa.
Phía đoàn phim 'Cục vàng của ngoại' cho biết, những thước phim hứa hẹn đưa khán giả trở lại một con xóm nhỏ ở Sài Gòn chan chứa tình người.
Mỗi lần gội đầu, xỏa tóc bay bay trước gió, bạn thường nhớ về giếng nước nhà mình. Giếng nước trong lành, mát mẻ ôm trọn tuổi thơ.
'Từ thành phố này' (NXB Văn học, 2025) là tác phẩm mới nhất của nhà văn Tống Phước Bảo. Tập tản văn viết về Sài Gòn - thành phố Hồ Chí Minh, miền đất 'chẳng vắng chữ thương', nơi tình đời tình người ăm ắp, đã đón nhận và bao dung với biết bao lớp người.
Có dàn xếp để về dự đám chạp mả không con?'. Giọng nói thân quen của cha trong điện thoại khiến tôi giật mình. Mới đó mà đã thêm một năm, thời gian nhanh thật. Cứ mỗi khi cha mẹ nhắc đến chạp mả trong tôi lại rạo rực, sắp xếp công việc để về quê dự chạp mả.
'Gió đông rưng rức' là tập truyện ngắn đậm sắc màu Tây Bắc của tác giả Hoàng Lệ Thủy, được NXB Trẻ phát hành cuối năm 2024.
Anh là Thượng tá, học vị Tiến sĩ, dạy ở Học viện Chính trị (Bộ Quốc phòng), một nhà thơ trưởng thành từ quân đội, là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên quân đội duy nhất được kết nạp vào năm 2022.
'Gió đông rưng rức' là tuyển tập 10 truyện ngắn của nhà văn Hoàng Lệ Thủy, viết về những bi kịch và góc khuất của khát vọng tình yêu, cùng những phận đời ngang trái giữa núi rừng sâu thẳm.
NXB Trẻ vừa ra mắt tập truyện ngắn Gió đông rưng rức của tác giả Hoàng Lệ Thủy, hội viên Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật tỉnh Sơn La và hội viên Hội Văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam. Với 10 truyện ngắn, tác phẩm xoay quanh những bi kịch và góc khuất của khát vọng tình yêu, cùng những phận đời ngang trái giữa núi rừng sâu thẳm.
Nhất Mạt Hương - bút danh của tác giả tập sách 'Ngọt ngào giếng quê' (NXB Văn học) khiến tôi cứ liên tưởng tới loài thảo dược bé nhỏ mà chất chứa đầy hương thơm. Các tác phẩm của chị cũng như tên bút danh, giản dị, chân thành mà ngọt ngào, lôi cuốn.
'Nhìn vào tác phẩm nào của Nguyễn Văn Phương cũng thấy rưng rức tình người'. Đó là một cảm nhận hết sức tinh tế, tình cờ tôi nghe được từ một người khách lạ ghé vào quầy bán báo của vợ Phương. Ở đây, chị vẫn để nguyên trên tường những bức ảnh đã có tên hoặc chưa kịp đặt tên từ ngày chồng chị ra đi vĩnh viễn vào năm 2009.
Tiếng mưa tí tách rớt xuống đêm vắng. Hơi gió lạnh luồn qua ô cửa sổ. Tiếng tivi phát bản tin dự báo thời tiết gợi lên nỗi âu lo xa vắng. Miền Trung vào mùa nước đổ - mùa của những tất bật lo toan hằn sâu lên quầng mắt người dân quê lam lũ. Lụt bão rồi sẽ đi qua, nắng ấm lại về. Duy chỉ miền ký ức rưng rức thương ngày mưa cứ kế nối từ thế hệ này qua thế hệ khác…
Thế hệ 8X lớn lên giữa những năm tháng khó khăn, nhưng tình yêu sách vẫn âm ỉ cháy trong lòng. Những cuốn sách cũ mòn được chuyền tay, nâng niu, không chỉ để học mà còn là biểu tượng của hy vọng và sự sẻ chia.