Ở đời, thích cái gì rồi gắn với nó thì thành duyên phận. Đi mải miết theo nó thì thành duyên nghiệp. Tôi đến với khắc gỗ cũng như thứ duyên phận mà không thành duyên nghiệp.
1. Ăn chay, theo sự hiểu đại chúng hiện nay là ăn ngũ cốc, các loại nấm, rau, củ, quả thực vật. Đặc biệt là không ăn thịt bất cứ động vật nào dù hai chân hoặc bốn chân.
Chiều nào bố tôi cũng ngồi bên cái ấm nhỏ, bảo đó là song ẩm. Có lẽ lúc nào cũng mong có bạn đối ẩm nên bố chọn bộ song ẩm này.
Có một lần đọc đâu đó cuộc trò chuyện giữa nhà văn Mỹ với vợ của một nhà văn nổi tiếng Việt Nam. Bà tâm sự: Mong ông nhà tôi đi trước, tôi mới yên tâm. Nhà văn thảng thốt ngạc nhiên: Sao lại thế? Sao bà lại mong ông mất trước? Bà giải thích: Như thế mới lo cho ông ấy được mồ yên mả đẹp, mới trọn nghĩa vợ chồng.
Không mấy cái Tết mà trời đẹp như năm nay. Ngày nào trời cũng sáng, lạnh nhưng cái lạnh vừa phải cho nồi đông không rã. Có hôm sớm dậy thấy mặt sân ẩm ướt. Thì ra gần sáng có mưa Xuân nhẹ nhàng.
Càng đi xa, đi lâu thì kỉ niệm càng sâu, càng bền. Mỗi con suối, dòng sông, ngọn núi, đồi cây, bếp lửa, mái nhà sàn, ngày hội, điệu hát, chim muông... đều có hồn, có tiếng nói riêng của chúng. Tôi cố gắng lắng nghe, ngẫm ngợi và ghi lại chúng. Thực ra, đó cũng là ân tình của người viết đối với miền quê và cuộc đời. Đấy là suy nghĩ về quê hương nhưng cũng là quan niệm về nghệ thuật. Nghệ thuật ấy là tình yêu chân thành, sâu lặng với nơi cội nguồn sinh thành.
1. Tháng Ba, khi dập dìu những làn sóng xanh bất tận của lúa đang thì con gái thì cũng là lúc những đàn én dệt thoi trên mặt ruộng. Chúng nhao lên, nhao xuống hả hê hơi mát.
Vun vén niềm vui thêm ấm ápVẫn thấy đâu đây bóng mẹ hiềnTừng hạt cơm ngon tình trĩu nặngBếp lửa mỗi nhà: ngọn lửa thiêng
Năm nay, cái Tết đang lững thững đến. Cơn bão Yagi sạt núi lở đồi, quét đi cả bản làng, làm sập một số đoạn đường rẻo cao, gây hại đáng kể. Còn đồng bằng thì cũng ngập úng nhiều nơi. Những vườn đào, quất Nhật Tân nằm bên triền sông Hồng dành cho Hà Nội vẻ hào hoa ngày Tết đón Xuân cũng bị thất bát nặng nề sau bão.
'Rượu trên be/ chè dưới ấm', chả lẽ là lời tổng kết của trà đạo Việt Nam chăng? Tôi biết đến thành ngữ này trong một chuyến dã ngoại. Người kể tôi nghe là anh bạn mới qua tuổi trung niên. Trên đường đi, ấm pha trà không có, anh phải pha bằng cái bình giữ nhiệt đi đường mà trà vẫn giữ có được hương vị như pha ấm phòng trà.
Mấy năm hồi đánh Mỹ, lớp học tôi sơ tán trong rừng Khe Mo, phía Linh Nham, Thái Nguyên. Rồi bom đánh gần trường, lại sơ tán tiếp lên rừng Bắc Sơn, gần xã Tân Thành. Lớp tôi có người Kinh, Tày, Nùng, Dao, Mông, Giáy trong tổng sĩ số 17.
Sắp Tết. Những ngày cuối năm này mọi người đều hướng về cái Tết. Sửa sang lại căn nhà cho sáng láng.
Tôi không uống được rượu và bia. Chỉ một chén nhỏ rượu hoặc nửa vại bia là mặt mũi tưng bừng, tim đập rộn rịp.
Ký ức về thời chiến tranh luôn in sâu trong tâm trí của những người lính. Đó là những kỷ niệm khó phai mờ, vừa đau thương lại vừa đẹp đẽ. Cuốn sách mới nhất của tác giả Phạm Việt Tiến ra mắt bạn đọc trong quý III năm 2024, tiểu thuyết 'Mưa ở lưng chừng đồi' là những trang văn lãng mạn về một thời chưa xa, đau thương mất mát nhưng không hề bi lụy.
Trong tiếng Việt, từ 'ao' có nhiều nghĩa. Có chữ 'ao' (động từ) là ước lượng, dự đoán. Còn 'ao' trong 'ao chuôm' thuộc danh từ thì rất cụ thể.
Một lần trò chuyện với một nhà điêu khắc, ông bảo: Vẽ phong cảnh là thứ dễ nhất. Tôi giật mình về ý nghĩ đó của người đã dày dặn trong sáng tác. Sao ông ấy dễ dãi vậy? Với tôi, trong nghệ thuật chẳng có gì dễ cả, kể cả mẹo Trang Quỳnh mấy giây vẽ được 10 con giun.
Bao nhiêu năm nay, tôi đinh ninh cá chép chỉ có ở vùng sông nước đồng bằng. Nào ngờ bây giờ lên núi mới thấy mình sai. Mới biết rẻo cao cũng có cá chép. Đó là cá chép ruộng, nuôi trên ruộng bậc thang.
Ngày còn bé, ở nhà thường nghe bố ngồi trà lá với hàng xóm rằng: trời cho mỗi người một túi tiền, ai tiêu nhanh thì hết nhanh. Lúc ấy nghe chưa hiểu gì lắm về triết lý ấy, nghĩ chả thấy gì lạ vì dùng nhiều hết nhanh chứ có gì đâu. Mãi sau này mới hiểu, nó là dân gian nhưng cũng là cái lõi của quy luật tự nhiên, là thứ bất biến.
Sắp cuối năm. Nhóm làm từ thiện chúng tôi đang gấp rút cho thi công công trình mới ở Há Đề, Sủng Trái, Đồng Văn (Hà Giang) để kịp trao lớp học vào cuối năm. Sau khi tôi đấu giá bức tranh được 100 triệu, bạn bè cộng đồng mạng còn tiếp tục ủng hộ cho nguyện vọng của nhóm từ thiện. Hàng chục người gửi thêm được hơn 60 triệu nữa.
Nhà báo, nhà văn Phạm Việt Tiến vừa chính thức cho ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết 'Mưa ở lung chừng đồi', với những trang văn đầy chân thực về thân phận của những người phụ nữ đã cống hiến cả tuổi thanh xuân của mình cho những cung đường ra trận.
Cách đây mười mấy năm, vào ngày giáp Tết, đứa cháu rể tôi nhắn vào điện thoại: Mấy hôm nữa nhà cháu biếu ông thịt lợn sạch để ăn Tết.
Ngày 7.11, Nhà Xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam đã tổ chức Lễ ra mắt tiểu thuyết 'Mưa ở lưng chừng đồi' của nhà văn – nhà báo Phạm Việt Tiến.
Nói đến hoa cứt lợn, cây cứt lợn thì nhiều người thành thị, nông thôn đều biết, ở đâu cũng có. Tên khoa học của nó tra ra là ageratum conyzoides, nhưng 'mỹ tự' của nó thì không phải ai cũng biết.
'Những bức thư gửi từ hành trình sống' là cuốn sách thứ 3 của tác giả, nhà thơ Đinh Hoàng Anh, trong bộ sách 'Những bức thư' mà chị dự định sẽ xuất bản khoảng 7 cuốn.
Có lần đi trên tàu hỏa, tôi được cầm trên tay một cuốn sách của bạn đường. Không nhớ đó là cuốn truyện hay thơ của cụ Tản Đà dày trăm trang nhưng nhẹ bẫng. Giấy màu ngà như kiểu giấy làm bằng rơm xốp. Người có cuốn sách bảo tôi đây là giấy bổi. Nghe thì cũng biết thế. Khi ấy tôi cũng chưa biết thắc mắc về tên giấy.
Gia đình là cái cây, muốn cây phát triển sâu rễ bền gốc thì cả vợ cả chồng phải cùng nhau vun xới. Nếu một bên vun, một bên bới thì cây lấy đâu chất màu để phát triển. Khi cả hai bên đều bới ra thì cây trơ rễ chết là chắc.
Khi tôi sinh ra thành phố Thép đã có rồi, và giờ đây khi mảnh đất này ở tuổi 62 vững chãi thì tôi cũng bước vào tuổi ngoại tứ tuần. Đi qua gần nửa đời người, đôi khi chúng tôi vẫn ngồi lại với nhau để cùng ngẫm ngợi về hai chữ Thái Nguyên và chợt thấy tự hào vì địa danh Thái nguyên đã có từ thời các Vua Hùng dựng nước.
Tôi đến Melbourne nước Úc vào đầu tháng Mười. Bên này tháng Mười đã là mùa Xuân.
Cuối thu, mùi hương cũ gợi nhớ bao điều xa xôi, như hãy còn bịn rịn chút dư ba của mùa.
Chỉ trong 2 tháng phát hành, hồi ký 'Khắc đi… Khắc đến' của nhà văn Xuân Phượng đã in lần thứ 3, tổng số lượng in 4.000 bản. Trước đó, cuốn hồi ký 'Gánh gánh gồng gồng' của bà cũng phát hành hơn 25.000 bản. Có một điều thú vị, bà từng bị một nhà phát hành sách tiếng tăm từ chối vì 'sách hồi ký khó bán'.
Nhận vé mời của đạo diễn Trần Chí Thành, tôi đã có mặt ở Trung tâm Chiếu phim quốc gia (Hà Nội) dự lễ ra mắt phim Bà già đi bụi vào tối 27/9/2024 cùng nhiều nghệ sĩ ngành điện ảnh. Khi dòng chữ cuối cùng kết thúc, đèn bật sáng, tôi vẫn lặng người hồi lâu ngẫm ngợi, nghĩ suy, day dứt với bao tâm trạng.
Sáng sáng đi làm sớm qua chợ Ngọc Khánh tôi hay nhao vào mua mấy củ khoai sọ luộc cùng một khúc sắn dẻo thịt vàng, kèm gói muối vừng dành cho bữa trưa vì ngại ra phố.
Nhà văn Trần Chiến, sinh năm 1951 quê Vụ Bản, Nam Định, con trai của nhà cách mạng nổi tiếng Trần Huy Liệu, Viện trưởng Viện Sử học đầu tiên của Việt Nam. Anh là người con duy nhất trong gia đình theo nghiệp văn chương của cha ông.
Sau tác phẩm Gánh gánh… gồng gồng… xuất bản năm 2020, nhận được giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam và giải thưởng của Hội Nhà văn TPHCM, đạo diễn Xuân Phượng tiếp tục ra mắt hồi ký thứ hai Khắc đi… khắc đến (NXB Tổng hợp TPHCM).
Ngày 24/9, Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức buổi gặp gỡ, giao lưu, ra mắt tác phẩm 'Khắc đi… Khắc đến' của đạo diễn, nhà văn Xuân Phượng.
Chậm lại chút, để cho vội vã cứ việc vùn vụt về phía trước, anh có quyền chùng nhịp lao như một mũi tên của mình. Có quyền là bởi, bao lâu nay anh đã lao như thế rồi. Giờ được phép chùng chậm lại. Đơn giản thế thôi! Để nhận ra những bóng đèn đã thắp lên trên các ruộng hoa Liên Mạc, Tây Tựu... của Bắc Từ Liêm, Hà Nội không khó.
Rừng nguyên sinh không có nghĩa là rừng toàn đại thụ mà là rừng giàu nguồn gene động, thực vật.
Chúng ta vừa bước sang một tuần mới, với ngày Tết Trung thu đang chờ trước mặt. Tối mai, 17/9, theo truyền thống, hàng triệu trẻ em trên cả nước sẽ được chung vui đón ngày hội trăng rằm.
Những ngày ở Thủ đô, tôi lại bâng khuâng nhớ rừng. Nỗi nhớ dội về như những cơn sóng biển rì rào trong những giấc mơ…
Một năm 12 tháng, tháng nào chả có trăng, chả có rằm, chả có trăng tròn nhưng sao chỉ có mỗi tháng 8 mùa Thu mới được gọi là 'mùa trăng'? Một năm có nhiều ngày Tết, Tết Cơm mới, Đoan ngọ, Nguyên đán … trong đó có Tết Trung thu - Tết trăng tròn.
Những tình huống rất đơn giản được nhà văn Hồ Anh Thái nhào nặn một cách vừa vặn cùng giọng kể châm biếm đầy màu sắc. Ông đem đến cho độc giả những truyện ngắn đáng đọc và ngẫm ngợi.
Sau mùa Hạ kết trái đến Thu là mùa hái quả.