Ngày 8-1, Lễ kỷ niệm 10 năm hình thành và phát triển Đường sách Thành phố Hồ Chí Minh (2016-2026) khẳng định nơi đây trở thành một biểu tượng văn hóa độc đáo, tích cực lan tỏa tri thức và những giá trị văn hóa tốt đẹp giữa lòng đô thị lớn nhất Việt Nam.
Chiếu sáng Tháp Bút – Đài Nghiên không chỉ là bài toán kỹ thuật, mà là cách để ánh sáng kể lại chiều sâu văn hóa – lịch sử của một biểu tượng Hồ Gươm đã hiện diện hơn 160 năm.
Nhìn lại đời sống văn học Việt Nam năm 2025, có thể thấy đây là một năm 'được mùa' thơ. Không phải theo nghĩa bề nổi của sự sôi động hình thức, mà theo nghĩa sâu hơn: Thơ xuất hiện với mật độ dày đặc của suy tư, tự vấn và ý thức định vị lại chính mình trong thế giới đương đại.
Sau những thăng trầm hôn nhân, NSƯT Chí Trung thẳng thắn nhìn lại hành trình cuộc đời với nhiều chiêm nghiệm. Theo anh, tình yêu không đủ sức giữ một gia đình nếu thiếu sự nhường nhịn và nghĩa vợ chồng.
Tại phường Trấn Biên (tỉnh Đồng Nai), có một người đàn ông gần 80 tuổi vẫn bền bỉ sống cùng thơ ca, chữ nghĩa và những sáng tạo không ngơi nghỉ. Ông là Nguyễn Đình Hoàng - người đã dành gần trọn cuộc đời để nuôi dưỡng và gìn giữ cái đẹp trong từng câu chữ, nét bút và giai điệu âm nhạc.
Ở xã biên giới Mường Nhà, xóa mù chữ không phải là chiến dịch ngắn hạn, mà là quá trình bền bỉ xây nền dân trí cho phát triển lâu dài.
Nếu như trước đây, hành trình văn chương gắn liền với cô đơn, tra cứu vất vả và những đêm 'vắt não', ngụp lặn trong cánh đồng chữ nghĩa, tự đầy ải như 'hành xác' để tìm ra được một hướng triển khai mới của tứ thơ, của câu chuyện, thì nay, chỉ cần vài cú gõ bàn phím, người viết đã có thể sở hữu cả dàn ý, nhân vật hay thậm chí một truyện ngắn hoàn chỉnh.
Ở Phú Thọ và nhiều địa phương lân cận, di sản Hán Nôm - kho tàng tri thức từng làm nên diện mạo văn hóa Việt đang được gìn giữ theo cách giản dị nhưng bền bỉ. Bằng tình yêu, sự đam mê và niềm tự hào cháy bỏng, những thành viên Câu lạc bộ Hán Nôm tỉnh cùng nhiều cụ cao niên đã và đang miệt mài nghiên cứu, truyền dạy và lan tỏa giá trị của loại chữ viết cổ kính này tới cộng đồng.
Truyện Kiều không chỉ đẹp ở vần và chữ nghĩa mà còn đi sâu vào tâm thức mỗi người dân Hà Tĩnh, trở thành điểm tựa văn hóa, là nguồn cảm hứng cho những sáng tạo nghệ thuật.
Không chọn ngành báo, cũng chẳng tốt nghiệp trường báo, nhưng cho đến hiện tại tôi lại sống với công việc đặc thù chữ nghĩa - nghề báo. Và câu chuyện của những ngày mới tập tễnh với nghề, với nghiệp viết lách giờ đã trở thành kỷ niệm của… một thời để nhớ.
Từng nhiều lần bị từ chối, 'Mười hai chiếc lông vũ' bất ngờ được hồi sinh ở lần đọc lại và trở thành một trong những cú lội ngược dòng ấn tượng, truyền cảm hứng cho hành trình theo đuổi đam mê.
'Những người chết là vô hình nhưng không vắng mặt' - câu nói ấy như lời tri ân của nhà văn Phạm Xuân Nguyên dành cho Đoàn Tử Huyến, người dịch giả tài hoa, người bạn văn chương thủy chung, và trên hết, một tâm hồn lãng tử đã dành trọn đời mình để kết nối những tinh hoa văn hóa Đông - Tây.
Độc giả Bình Thanh (Thanh Hóa) hỏi: 'Xưa nay tôi thường nghe là Chiêu binh mãi mã. Thế nhưng xem trong hai quyển 'Từ điển chính tả tiếng Việt' (GS.TS Nguyễn Văn Khang - NXB Đại học Quốc gia Hà Nội - 2018) và 'Từ điển thành ngữ, tục ngữ Việt - Hán' (Nguyễn Văn Khang - NXB Văn hóa Sài Gòn - 2008) thì lại thấy viết là 'tu binh mãi mã - 修兵買馬'. Tôi thấy hơi vô lý vì 'binh' (binh lính) thì làm sao mà 'tu' (tu sửa) được? Vậy xin chuyên mục 'Cà kê chuyện chữ nghĩa' cho biết ở đây có sự nhầm lẫn gì không? Nó có được xem là dị bản của 'Chiêu binh mãi mã' không? Nếu đúng là dị bản thì 'Tu binh mãi mã' khác gì so với 'Chiêu binh mãi mã'?
Mỗi người đều có một cách riêng để tìm thấy hạnh phúc. Có bạn vui khi được đi chơi, có bạn vui khi được nhận quà. Còn với em, một cô bé 10 tuổi thì hạnh phúc lại nằm gọn trong những trang sách mềm, thơm và yên lặng đến mức chỉ cần lật một trang thôi, thế giới đã đổi khác.
Để tìm được lời giải cho thử thách này, bạn phải là người có vốn từ ngữ phong phú.
Trong nền văn minh nông nghiệp lúa nước, hình ảnh người thầy luôn gắn với chữ 'đạo' – đạo học, đạo làm người. Ông cha ta từng dạy: 'Nhất tự vi sư, bán tự vi sư', 'Không thầy đố mày làm nên',… Đó là đạo lý tôn sư trọng đạo - vốn giá trị căn cốt của văn hóa Việt Nam hàng nghìn năm nay.
Nhà thơ Nguyễn Duy của chúng ta đang đứng ở thời điểm 'ngày đông tháng giá' của đời người, thế mà hồn thơ vẫn không ngừng bay lên như cánh chim không mỏi. Nơi giường bệnh, tỉnh lại sau hôn mê ông lại 'chấp bút' gửi thơ vào đời.
Ngày hội Văn học - Hành trình gieo mầm tình yêu chữ nghĩa, giáo dục học sinh truyền thống 'Uống nước nhớ nguồn', 'Tôn sư trọng đạo', và bồi dưỡng tâm hồn đẹp cho học sinh.
Giữa không gian cao nguyên Pleiku lộng gió, những nét bút mềm mại, uyển chuyển đã mang đến cho người yêu nghệ thuật ngày hội đầy cảm xúc.
Hôm tôi đám cưới thì bạn mừng cưới tôi một chỉ vàng. Đến khi bạn cưới tôi đang lâm cảnh khó khăn, công ty phá sản, mẹ ốm đau liên miên.
Nguyễn Khắc Trường - một đời văn gắn bó với nông thôn, với những phận người lam lũ và những mảnh đất chất chứa bao mâu thuẫn, yêu thương lẫn thù hận - đã khẳng định mình như một trong những gương mặt tiêu biểu của văn xuôi Việt Nam thời kỳ Đổi mới.