Khi cơn gió lạnh đông lật giở từng nếp thời gian, ấy là lúc kí ức cựa quậy. Cây bàng góc phố bình thản đón tia nắng đông như chừng còn ngái ngủ. Bỗng thèm thấy đôi bóng song thân khỏe khoắn lui cui bên gian bếp oi oi mùi tháng năm nghèo khó. Nếp xưa dậy lên cồn cào nhớ. Khi ấy, đọc tản văn 'Những cuộc trà trên căn gác cũ' (NXB Hội Nhà văn - 2024) của nhà báo Trần Nhật Minh, Trưởng ban VOV6, Đài Tiếng nói Việt Nam, tôi thấy bóng ngày cũ hiển hiện thân thương.
Buổi sáng cuối tháng mười một, tiết trời lành lạnh dễ chịu. Tôi tỉnh ngủ vì nghe một tiếng động nhỏ bên ngoài cửa phòng. Một tiếng động của sự dọn dẹp. Sau vài giây định tâm, tôi hiểu ra đấy là mẹ. Mẹ dậy sớm và đang dọn lại mấy món đồ chơi của cháu ngoại tối qua còn sót trên sàn, lùa cây chổi vào gầm bàn gầm ghế quét đi quét lại cho thật sạch từng cọng tóc.
Má tôi có niềm đam mê bất tận với nghề làm mắm. Mà đã là người miền Tây thì không ai là không biết ăn mắm hoặc từng ngửi thấy mùi mắm trong nhà.
Bạn bảo ở thành phố, mùa đông chỉ đến với những ai dậy sớm.
Năm nào chẳng thế, cứ độ cuối tháng 8 sang đầu tháng 9 âm lịch là nó lượn vòng chợ tạm dặn mấy bà bán rau lấy giúp vài ba cân để ngâm.
Nhiều lần, tôi thấy mình cứ nhớ thương một thứ gì đó rất mơ hồ, hình như là sương mù. Bạn tôi cười bảo: 'Sương mù ở đâu mà chẳng có, ngay trong thành phố này, cứ thức dậy thật sớm để chạy bộ ven hồ, trong công viên... là thấy được sương mù giăng tầng tầng lớp lớp'.
Dù đã không còn gắn bó cùng đồng ruộng nhưng bây giờ mỗi khi đứng trước cánh đồng, cảm giác xốn xang vẫn tràn ngập trong lòng tôi.
Giá dịch vụ thu gom rác thải cồng kềnh từ nơi phát sinh đến các điểm tập kết được thỏa thuận chủ nguồn thải với đơn vị thu gom.
Quê hương là nơi luôn mang đến cho mỗi người cảm giác 'thuộc về'. Nhưng với nhiều người phải sống xa quê, một bữa nào bất chợt nhận ra mình đã xa chốn ấy như cuống rốn lìa xa bụng mẹ lâu ngày. Để rồi khi đang náu thân ở một nơi nào đó, nỗi nhớ quê cồn cào đánh thức bao hình ảnh quen thuộc, mà đôi khi đã vuột mãi khỏi đời mình. SGGP xin giới thiệu thơ của hai tác giả Nguyễn Văn Nhân và Nguyễn Quốc Việt về nỗi lòng của người ly hương.
Trong ký ức tuổi thơ của một cô gái trẻ, chái bếp của ngoại là nơi đẹp đẽ nhất, ấm áp nhất và là nơi mà cô được ăn nhiều món ngon nhất trên đời.
Từ thuở lọt lòng tôi đã được nghe câu hát ru nôi của mẹ: 'Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra...'.
Khi đã làm người lớn, có bao giờ trong hồi tưởng của bạn vọng về những tiếng rao ngang dọc mấy con đường xóm cũ? Tôi nhớ lắm, thi thoảng ước chi mình như cánh chim lạc đường bay về miền nhớ...
Có một người trong mỗi lần xa quê đều rất nhớ thương hương vị quê nhà qua từng món ăn đậm đà, dân dã. Nỗi nhớ nhiều tới mức mà mỗi khi có dịp trở về, cô chỉ muốn chạy ngay về nhà để được ăn những món ăn quen thuộc đó. Những món mà khi ở xứ người, cô chỉ biết hít hà nhung nhớ.
Tôi sinh ra nơi dải đất miền Trung nghèo khó, trong những năm tháng đất nước vẫn còn cơ cực, nghèo nàn. Hai nỗi khó nghèo đó đã cho tôi những trải nghiệm khó quên trong đời. Ngày ấy, cuộc sống còn thiếu thốn đủ bề, bữa ăn chỉ đạm bạc với sắn, với khoai khiến người ta luôn thèm được có những bữa ăn ngon, đặc biệt là rất mong chờ những ngày giỗ, tết, cưới xin. Tôi không may mắn như nhiều người, phải theo mẹ lang bạt khắp nơi để mưu sinh nên Tết đối với tôi luôn là nỗi thèm khát, mong chờ.
Thương gửi mẹ,
Xem nhau như ruột thịt, những bà mẹ Việt Nam còn chịu khó đưa các con đi tham quan, làm từ thiện, hướng dẫn phong tục, tập quán của người Việt cho các con.
Quanh năm nắng chói chang, nhưng những ngày cuối năm bao giờ Sài Gòn cũng se se lạnh. Vài năm nay, hậu quả biến đổi khí hậu toàn cầu, khiến Sài Gòn có thêm nhiều ngày giáp Tết có nhiệt độ xuống thấp. Bên cạnh âu lo môi trường sống đang gánh chịu quá nhiều áp lực tàn phá của con người hiện đại, thì thời tiết ấy cũng giống như một món quà cho những người yêu Sài Gòn. Trời nhiều mây râm mát, giúp mùa xuân Sài Gòn lơ đãng lá vàng bay qua những con đường kỷ niệm.
Tết ngày một gần hơn, là dịp để các nghệ nhân, nông dân, làng nghề... tung ra thị trường những tác phẩm, sản phẩm, nông sản đẹp nhất, ngon nhất, đặc sắc nhất đáp ứng nhu cầu mua sắm Tết của người dân. Bên cạnh đó, không thể không nhắc đến báo Xuân, bởi đây là món ăn tinh thần không thế thiếu.
Đào Thất thốn là niềm tự hào của các nghệ nhân trồng đào làng Nhật Tân (Q.Tây Hồ, Hà Nội). Đây là một loại đào cảnh cổ, hiếm và được tôn là loại đào vương giả nhất. Đào Thất thốn có sức sống rất mãnh liệt, nhưng vẫn đỏi hòi sự kỳ công chăm sóc, nhất là những gốc đào có giá trị lớn.
Bộ sưu tập áo dài Mỳ Quảng với 18 thiết kế cho mẫu lớn và 12 thiết kế cho mẫu nhí được nhà thiết kế Huệ Thi lấy cảm hứng từ ẩm thực truyền thống 550 năm mỳ Quảng.
Chiều 3-1 tại Hà Nội, Trung tâm Hoạt động văn hóa khoa học Văn Miếu-Quốc Tử Giám phối hợp với nhà thiết kế Minh Hạnh tổ chức giới thiệu chương trình nghệ thuật và trình diễn áo dài mang chủ đề 'Nơi tôi sinh ra'. Đây là một trong những sự kiện văn hóa mở đầu năm mới 2024, diễn ra lúc 19 giờ ngày 5-1 tại Khu Thái Học, Văn Miếu- Quốc Tử Giám với sự tham gia của 18 nhà thiết kế và thương hiệu áo dài nổi tiếng trong cả nước.
Ôm giấc mộng đổi đời, anh Đỗ Hoàng Hanh (xã Chà Là, huyện Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh) đi vay vốn ngân hàng rồi về chuyển hơn 2ha đất ruộng sang trồng khổ qua (mướp đắng) để mỗi năm đút túi 300 triệu đồng.