Những buổi chiều cuối xuân thường trôi thật chậm. Nắng trải lên không gian một màu vàng cam lai láng.
Hai Linh thuê một ki ốt trong chợ thị trấn để may vá quần áo cho giới nữ, từ các loại áo kiểu cho trẻ em gái, thiếu nữ tới áo túi, áo bà ba cho người lớn tuổi. Tấm bảng hiệu kẻ chữ bằng sơn xanh trên nền trắng treo trên ki ốt ghi: Tiệm May Hai Linh - Chuyên may quần áo nữ.
Nở rộ rực rỡ bên bờ sông Sài Gòn, vườn hoa hướng dương tại khu vực Thủ Thiêm thu hút đông đảo người dân và du khách đến thưởng lãm, tận hưởng không gian thoáng đãng và lưu lại những khoảnh khắc xuân tươi mới giữa lòng thành phố.
Cuộc sống hiện đại với vô vàn cách trao đổi thông tin, các mối quan hệ mở rộng nhanh chóng chỉ bằng một cái nhấp chuột. Tuy nhiên, khi đối mặt với biến cố, độ nông - sâu của một mối quan hệ mới thực sự được đo lường chính xác.
Hoàng Vũ Thuật
Muộn chiều, người bạn quê Phù Cát (tỉnh Gia Lai) rủ tôi sang nhà chơi rồi hai đứa cùng nhau làm món bột mì nhứt khuấy. Với bạn, đây là thức món dân dã, thân thương của quê hương, gắn liền với tuổi thơ bao lớp người xứ Nẫu.
'Ngày chủ nhật xanh' hàng năm là một trong những hoạt động nâng cao nhận thức về bảo vệ môi trường. Cùng với thanh niên cả tỉnh, tuổi trẻ xã Vĩnh Châu (TP. Châu Đốc) cũng sôi nổi ra quân, dùng sức trẻ làm đẹp thêm địa phương mình.
Góc bếp, hiên nhà có lẽ là nơi yêu thương chăm chút nhất thuộc về người phụ nữ của gia đình. Mà thực ra, có người phụ nữ nào là không thuộc về gia đình, dù ít hay nhiều, dù hiện đại hay truyền thống.
Bao nhiêu mùa xuân đi qua tôi vẫn thấy yêu bếp lửa, yêu góc bếp của mẹ như thuở nào và cảm ơn mẹ cho chúng con những cái Tết ấm áp
Thuở tôi còn bé, đâu chừng mươi tuổi, mỗi cuối Chạp giáp Tết, có một chuyện khiến tôi cảm thấy ngại ngần nhất, e dè nhất, là khi mẹ gọi vào bếp thì thầm: Con chạy sang nhà… đòi giúp mẹ món nợ…
Mùa Xuân đẹp hơn, ý nghĩa hơn; Tết ấm áp hơn, tươm tất hơn, rộn ràng hơn, trọn vẹn hơn... khi có bàn tay chung lo của chồng, của vợ, của các con.
Tầm giáp Tết, ba tôi lại ra sau vườn, lựa những con gà quá lứa để nấu món gà nấu măng khô. Măng được ba vào rừng lấy từ mùa mưa, mẹ tôi mang về sơ chế, cắt từng lát mỏng rồi đem phơi khô để dành Tết đến. Mỗi lần ăn gà kho măng, tôi lại luyến lưu bởi vị béo ngậy của thịt gà, vị thơm mềm của măng hòa quyện với hành tỏi ớt cay nồng. Để làm món ăn này, ngay từ sáng sớm ngày Ba mươi Âm lịch, mẹ tôi đã lui cui sau bếp, nhặt củi vào rồi bắt đầu nhóm lửa. Khi những tiếng tí tách vang lên, báo hiệu lửa đã bén đều nhau, mẹ đặt lên bếp chiếc nồi to chứa đầy nước đun sôi. Trong lúc này, ba rọi đèn pin vào chuồng gà rồi lựa cặp gà già nhất bầy đem ra sơ chế sạch sẽ với gừng và nước muối rồi để lên rổ tre cho ráo nước. Mẹ bắc thêm nồi nước sôi, rưới đều lên chiếc thau đã chứa sẵn lượng măng khô vừa đủ để ngâm cho măng mềm. Mẹ liên tay dùng đũa lớn đảo trộn cho măng thấm nước nóng. Mẹ đảo đến đâu, nước trong thau chuyển thành màu nâu đến đó. Chờ cho đến khi nước nguội, mẹ bỏ hết nước ra rồi bắt đầu xả măng nhiều lần dưới vòi nước sạch. Sau đó, mẹ cho măng vào nồi, luộc thêm hai lần nữa. Đến lần luộc cuối cùng, mẹ cho thêm ít dầu phộng. Mẹ bảo luộc nhiều lần như vậy để loại bỏ hết độc tố trong măng, còn cho dầu vào giúp măng thơm, mềm, dễ ăn. Cuối công đoạn này, ba sẽ dùng đôi tay lực lưỡng vắt cho măng sạch hẳn nước. Chỉ chờ vậy, mẹ và tôi trải tấm bao lớn ra, ngồi lên chiếc ghế con rồi tỉ mẩn xé măng thành từng sợi nhỏ vừa ăn.
Xuân về ăm ắp trong lá dong xanh mướt. Trong hồng phai nụ đào, trong ngồng cải vàng bừng sáng góc vườn ngọt thơm hương đất. Bao nhiêu sắc màu là bấy nhiêu dấu yêu náo nức, là nồng nàn màu tết, màu quê, màu của linh thiêng nguồn cội.
Khi cơn gió lạnh đông lật giở từng nếp thời gian, ấy là lúc kí ức cựa quậy. Cây bàng góc phố bình thản đón tia nắng đông như chừng còn ngái ngủ. Bỗng thèm thấy đôi bóng song thân khỏe khoắn lui cui bên gian bếp oi oi mùi tháng năm nghèo khó. Nếp xưa dậy lên cồn cào nhớ. Khi ấy, đọc tản văn 'Những cuộc trà trên căn gác cũ' (NXB Hội Nhà văn - 2024) của nhà báo Trần Nhật Minh, Trưởng ban VOV6, Đài Tiếng nói Việt Nam, tôi thấy bóng ngày cũ hiển hiện thân thương.
Buổi sáng cuối tháng mười một, tiết trời lành lạnh dễ chịu. Tôi tỉnh ngủ vì nghe một tiếng động nhỏ bên ngoài cửa phòng. Một tiếng động của sự dọn dẹp. Sau vài giây định tâm, tôi hiểu ra đấy là mẹ. Mẹ dậy sớm và đang dọn lại mấy món đồ chơi của cháu ngoại tối qua còn sót trên sàn, lùa cây chổi vào gầm bàn gầm ghế quét đi quét lại cho thật sạch từng cọng tóc.
Má tôi có niềm đam mê bất tận với nghề làm mắm. Mà đã là người miền Tây thì không ai là không biết ăn mắm hoặc từng ngửi thấy mùi mắm trong nhà.
Bạn bảo ở thành phố, mùa đông chỉ đến với những ai dậy sớm.
Năm nào chẳng thế, cứ độ cuối tháng 8 sang đầu tháng 9 âm lịch là nó lượn vòng chợ tạm dặn mấy bà bán rau lấy giúp vài ba cân để ngâm.
Nhiều lần, tôi thấy mình cứ nhớ thương một thứ gì đó rất mơ hồ, hình như là sương mù. Bạn tôi cười bảo: 'Sương mù ở đâu mà chẳng có, ngay trong thành phố này, cứ thức dậy thật sớm để chạy bộ ven hồ, trong công viên... là thấy được sương mù giăng tầng tầng lớp lớp'.
Dù đã không còn gắn bó cùng đồng ruộng nhưng bây giờ mỗi khi đứng trước cánh đồng, cảm giác xốn xang vẫn tràn ngập trong lòng tôi.
Giá dịch vụ thu gom rác thải cồng kềnh từ nơi phát sinh đến các điểm tập kết được thỏa thuận chủ nguồn thải với đơn vị thu gom.