Trời nắng chang chang, ở đâu nóng bức, chứ trước sân nhà ông Khưu Văn Cựu (sinh năm 1944, ngụ ấp Trung Sơn, thị trấn Óc Eo, Thoại Sơn, An Giang) vẫn mát rượi. Bởi cây me cổ thụ hàng trăm năm tuổi đã vươn mình chở che, tỏa bóng cho con người. Dưới bóng mát ấy, chúng tôi lắng nghe ông kể chuyện đời, chuyện nhà, trong cảm giác thư thái.
Hàng trăm người mang đồ đến xin tiếp tế cho con trong khu cách ly ở kí túc xá ĐH Quốc gia TP.HCM trưa nay. Lực lượng chức năng phải mướt mồ hôi làm việc.
Trời nắng, ông Tư chạy xe ba gác điện đi khắp Sài Gòn phát quần áo cho người nghèo dù đã ở cái tuổi gần đất xa trời.
Hết Tết. Đâu đó có những cái thở phào nhẹ nhõm 'rồi cũng xong', cứ thể như Tết là điều ít được mong đợi! Thế nhưng, có mấy ai không mong xuân tới đâu nhỉ! Trước Tết, hễ gặp nhau, mọi người vẫn thường hỏi thăm: 'Lo Tết đến đâu rồi?'.
Trước đây, nói đến xã Trung Giang (huyện Gio Linh), người ta luôn hình dung ngay tới những cánh đồng cát trắng chang chang dưới ánh nắng bỏng rát… từng là nỗi ám ảnh của bao thế hệ người dân nơi đây. Bây giờ, cảnh hoang vắng, đìu hiu không một bóng cây, lưa thưa vài nóc nhà ngày xưa đã được thay thế bởi màu xanh của hoa màu; của các trang trại, gia trại chăn nuôi gia súc, gia cầm xây dựng khang trang trên nền cát trắng…
Cái tên Phan Thị Vàng Anh, tôi biết rất sớm. Ấy là mấy câu thơ trẻ con mang dấu ấn thần đồng: 'Hôm nay trời nắng chang chang/ Mèo con đi học chẳng mang cái gì/ Chỉ mang một cái bút chì/ Và mang một mẩu bánh mì con con'.
Thời điểm cuối năm âm lịch, hoa, cây cảnh trưng Tết đã tràn ngập tại các điểm mua bán ở Quảng Nam nhưng khách 'xuống tiền' mua hoa thì còn ít ỏi.
Mình cưới nhau hơn 3 năm mà có đến 20 lần em nói ra hai từ 'ly hôn'. Hình như, em chỉ nói cho thỏa cơn giận thì phải.
Phải tháng mười một, Huế mới thật sự có những cơn mưa. Trước đó, nắng chang chang trút xuống làm mọi người cứ tưởng như mùa đông đã lãng quên cái xứ này. Nếu Huế không có mùa mưa thì sao nhỉ? Tôi chẳng thể tưởng tượng được một ngày nào đó xứ mưa chẳng còn có mùa mưa, chắc sẽ buồn lắm lắm...
Mới đây, NSND Hồng Vân đã đăng tải một trích đoạn ngắn trong phim 'Cô thủ môn tội nghiệp' (1990) trên facebook và dí dỏm chú thích: 'Từ trẻ tui đã có bí quyết cua trai riêng' khiến nhiều người thích thú.
Thêm một chiếc lá rụng thế là mùa thu sang, thêm một cơn mưa là mưa cả ngày không hết. Gọi mãi nắng vẫn trốn sau kẽ lá, ngủ quên đến mơ màng...
Đã đến lúc rất cần một cái nhìn đúng đắn hơn, nhân văn hơn với một loại hình lao động hoàn toàn chân chính và gian khó này.