Hãng xe Bentley gọi đây là chiếc Bentayga 'nữ tính' nhất từ trước đến nay.
Ba tôi là một nhà thơ mà cuộc đời và trái tim đã gắn bó mật thiết với những biến động của đất nước. Khi xuân rộn ràng trên đất nước, tôi lại nhớ về ông, không chỉ vì tình cảm cha con, mà còn bởi ông đã sống một đời gắn với chiến tranh, với thơ ca, và với những chọn lựa không dễ dàng của một người chiến sĩ - nghệ sĩ.
Được tổ chức tại Quảng Ninh vào ngày Rằm tháng Giêng năm Bính Ngọ, Ngày Thơ Việt Nam lần thứ 24 năm 2026 chọn chủ đề 'Trước biển lớn', tôn vinh những vần thơ về biển đảo - 'hồ sơ bảo vệ lãnh hải' của đất nước.
'Mỗi năm hoa đào nở/Lại thấy ông đồ già/Bày mực tàu giấy đỏ/Bên phố đông người qua...'. Giữa cuộc sống hiện đại hôm nay, những câu thơ bất hủ trong thi phẩm 'Ông đồ' của nhà thơ Vũ Đình Liên lại khơi dậy trong chúng ta nỗi niềm hoài niệm về nét văn hóa xưa, đồng thời nhắc nhở mỗi người biết trân trọng, gìn giữ một phong tục truyền thống đẹp, gắn liền với sự hiếu học và tôn trọng tri thức của người Việt.
HNN - Mỗi lần nhìn thấy hình ảnh Bác Hồ trên yên ngựa băng rừng, lội suối trên nẻo đường cách mạng gần gũi và sinh động, tôi lại nhớ câu thơ 'Ung dung yên ngựa bên đường suối reo' của nhà thơ Tố Hữu, gợi nhắc về một giai đoạn lịch sử gian lao mà hào hùng của đất nước.
Mỗi độ Xuân về, khi trong không gian thoảng hương lá mùi già, mùi bánh chưng mới, người ta lại nhớ đến một thi sĩ đặc biệt: Đoàn Văn Cừ, người được trao Giải thưởng Nhà nước giai đoạn 1945-2000, người đã dành cả đời để gửi hồn mình vào những bức tranh đồng nội, để mỗi câu thơ trở thành một 'nét thêu' tinh tế về làng quê Việt Nam.
'Mỗi năm hoa đào nở/ Lại thấy ông đồ già/ Bày mực tàu giấy đỏ/ Bên phố đông người qua…'. Câu thơ trên nói về nét đẹp văn hóa, phong tục truyền thống của cha ông về tục xin chữ đầu năm mới.
'Mỗi năm hoa đào nở/Lại thấy ông đồ già...' Những câu thơ của cố thi sĩ Vũ Đình Liên từ lâu đã trở thành tín hiệu gọi xuân về trong tâm khảm mỗi người Việt. Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, hình ảnh mực tàu, giấy đỏ cùng những nét chữ 'phượng múa rồng bay' vẫn giữ cho mình một khoảng lặng đầy tôn nghiêm, khơi dậy mạch ngầm hiếu học chảy trôi qua bao thế hệ.
Xin được mượn câu thơ nổi tiếng của thi sĩ Hoàng Cầm khi viết về làng tranh Đông Hồ, tỉnh Bắc Ninh để luận bàn về việc gìn giữ văn hóa dân tộc trong kỷ nguyên mới.
Thành tựu của 40 năm Đổi mới không chỉ dừng lại ở việc xóa đói, giảm nghèo. 'Quả ngọt' vĩ đại nhất chính là sự hình thành của một tầng lớp doanh nhân dân tộc và sự thay đổi về chất của nền kinh tế.
Trong sự giao thoa ấy, mỗi người đọc đều cảm nhận một mùa Xuân không chỉ của đất trời, mà còn của lòng người: biết sống chậm, sống sâu và sống trong niềm tri ân.
Câu thơ 'Mỗi chú bé đều nằm mơ ngựa sắt' trong 'Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng' của Chế Lan Viên từ lâu đã trở thành một hình tượng mang sức công phá. Nó không chỉ khắc họa tâm thế của một thế hệ thiếu nhi cách mạng, mà còn làm bật lên một 'vô thức tập thể' căn bản của người Việt: Khát vọng vươn tới cái phi thường, vươn ra khỏi giới hạn của chính mình. Ẩn sau hình ảnh 'ngựa sắt' - phương tiện thần kỳ đưa Thánh Gióng từ một đứa bé câm lặng trở thành anh hùng - là biểu tượng của sự chuyển hóa mạnh mẽ, của một bước nhảy vọt trong hành trình sống.
Mỗi độ xuân về, Hà Nội như cô thiếu nữ mơ màng trong nhịp thở dịu dàng. Gió bấc hanh hao đã ở lại mùa cũ nhường chỗ cho những bụi mưa mỏng manh như rây bụi, đánh thức những mầm xanh còn e ấp.
Mỗi độ xuân về, khi hơi thở đất trời trở nên dịu nhẹ và sắc xanh non lan trên từng cành lá, lòng người cũng chợt mềm lại trước những rung động nguyên sơ. Mùa xuân không chỉ đánh thức thiên nhiên mà còn đánh thức ký ức, tình yêu và niềm hy vọng.
'Mùa xuân và Em' là một bài thơ trữ tình giàu cảm xúc bởi mùa xuân trong thơ không chỉ là không gian thiên nhiên với nắng non, gió biếc, hương hoa, mà còn là mùa xuân của tâm hồn – nơi tình yêu chớm nở, ký ức được ươm mầm và thương nhớ lặng lẽ lan tỏa.
Em vội điTìm miền đất của thời con gáiCòn lại phía hoàng hôn ráng đỏ chân trời
Có những mùa Xuân đến trong tiếng pháo hoa và câu chúc. Nhưng có những mùa Xuân đến trong chiều sâu của lịch sử, trong nhịp đập của thể chế, trong cái nhìn xa của dân tộc về tương lai.
Tuổi đã gần bảy mươi, mỗi độ Tết đến xuân về, tôi lại thấy lòng mình nao nao, bởi những ký ức cứ lặng lẽ trở về, rõ ràng đến lạ. Trong dòng ký ức ấy, có một hình ảnh không bao giờ phai: Đêm giao thừa cả gia đình quây quần bên chiếc radio, lắng nghe Bác Hồ chúc Tết và đọc thơ Xuân.
Bài thơ 'Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta' là thơ chúc Tết Mậu Thân năm 1968 của Bác Hồ. Đây là bài thơ mang đậm hào khí chiến đấu, thể hiện niềm tin sắt đá và là lời hiệu triệu, mệnh lệnh tấn công của Bác gửi đến quân và dân cả nước trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân.
Tập thơ 'Hồ Chí Minh - Người tin ở con người' sẽ được giới thiệu tại Lễ hội Đường sách Tết 2026. Con trai sẽ thay mặt người cha đã khuất để giao lưu với độc giả vào 29 tháng Chạp.
Chặng hành trình Phú Yên của 2 Ngày 1 Đêm Tết chào đón sự tham gia của 3 khách mời Lâm Vỹ Dạ, Hữu Đằng và Võ Tấn Phát. Những tương tác của các anh em và các khách mời 'mặn mà' là điểm nhấn đáng nhớ của tập này.
Mới đây, Hội Nhà văn Việt Nam thu hồi giải Tác giả trẻ năm 2025 (hạng mục thơ) của một tác giả 9X, chỉ sau một ngày công bố.
Đảng trong dáng đứng của đất nước - một cách nhìn từ thơ ca (Về bài thơ Hình của Đảng trong dáng vóc nhân dân của Trần Minh Tiến)
Theo nhà nghiên cứu Nhật Chiêu, 'Truyện Kiều' được sử dụng để coi bói bởi mỗi câu thơ đều có nhiều tầng nghĩa, phản ánh mọi cảnh đời và cung bậc cảm xúc khác nhau.
Hoa Mai
Sau khi đọc 4 câu trong bài thơ tự sáng tác, cô giáo đã thẳng thừng chấm 0 điểm.
'Nhịp mùa', NXB Hội Nhà văn ấn hành tháng 9/2025, là tên tập 'Thơ chọn' từ 7 tập thơ lẻ của Cao Ngọc Thắng. Thơ ông là những vui buồn bất chợt với những khoảnh khắc tâm trạng riêng tư được diễn đạt một cách tự nhiên làm nên một giọng điệu trữ tình sâu lắng.
Nam diễn viên Dũng Hớn chia sẻ về hành trình đầy cảm xúc và những hé lộ về cái kết của nhân vật Chép Chiến trong bộ phim Cách em 1 milimet đang gây chú ý trên VTV3.
'Tôi ngồi nhặt nắng vá mùa đông/ Khâu mảnh hanh hao để ấm lòng...', những câu thơ rất đỗi dịu dàng, ấm áp và giàu tính hình tượng trong thi phẩm ' Nhặt nắng mùa đông' của tác giả Hàn Tương Thi bỗng gợi lên trong tôi ký ức về một mùa đông rất xa - nơi có những tia nắng mỏng manh nhưng đủ ấm để xoa dịu cái lạnh hanh hao của tiết trời.
Đây là một chi tiết tưởng như rất đơn giản nhưng thường bị bỏ qua.
'Tình thư một bức phong còn kín/Gió nơi đâu gượng mở xem' - tôi chợt nghĩ đến những câu thơ này trong bài thơ Cây Chuối nổi tiếng của Nguyễn Trãi khi chạm vào phong slư của người Tày. Phong slư, tiếng Tày có nghĩa là thư tình yêu, một thể loại văn học của người Tày. Phong slư được ví như là một bức thư tình kín đáo, sâu sắc với một phong cách riêng không phải dân tộc nào cũng có.
Nhà thơ Trần Khoái sinh năm 1944, quê xã Tiên Lữ (Phú Thọ). Ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Phú Thọ. Tốt nghiệp Khoa Văn, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội, từ khi ra trường đến lúc nghỉ hưu, ông gắn bó trọn vẹn với sự nghiệp dạy học. Song hành với nghề giáo là niềm đam mê bền bỉ dành cho thi ca. Đến nay, Trần Khoái đã xuất bản bốn tập thơ riêng, trong đó có ba trường ca: Chìm nổi làng quê, Quê làng và mới đây nhất là trường ca Miền đất của trường ca (NXB Hội Nhà văn Việt Nam, 2023). Ông từng đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật của Ủy ban Toàn quốc các Hội Liên hiệp Việt Nam và Giải thưởng Văn học Nghệ thuật của tỉnh.
Để có thể nắm bắt một cách toàn vẹn, trung thực, rõ ràng hơn bản sắc văn hóa, nhiều nghiên cứu thường phải tìm hiểu biểu tượng - thành tố cơ bản, là hạt nhân mang tính kết tinh cao nhất về giá trị, ý nghĩa.