Ðể quản lý, bảo vệ vững chắc chủ quyền an ninh biên giới, những năm qua, Bộ đội Biên phòng tỉnh Gia Lai đã nỗ lực xây dựng, củng cố 'cột mốc lòng dân', coi đây là những 'thành lũy' nơi biên cương Tổ quốc.
Trong đời sống người M'nông, plung (thuyền độc mộc) không đơn thuần là phương tiện dùng để di chuyển qua hồ nước, mà plung còn là biểu tượng văn hóa lâu đời, thấm đẫm hơi thở núi rừng.
Có những cuộc đời gắn mình với đô thị vươn cao, mang hoài bão chinh phục thế giới. Cũng có những cuộc đời mải miết theo những giấc mơ riêng của mình. Tất cả những giấc mơ ấy đều là hiện thân của thanh xuân tươi đẹp.
Ở nơi núi rừng Trường Sơn, trải dài qua từng bản làng của đồng bào Vân Kiều, Pa Cô ở Quảng Trị, đang có những con người lặng thầm giữ lửa. Họ không cần danh xưng lớn lao mà chỉ âm thầm dệt nên sợi dây nối dài giữa quá khứ đến hiện tại và tương lai. Những nghệ nhân như Kray Sức, Hồ Văn Hồi, Ăm Nhờ… chính là những người giữ hồn của một nền văn hóa từng có lúc đứng bên bờ mai một.
Ngày và đêm, vẫn có những bàn tay tài hoa âm thầm đánh thức khung cửi truyền thống của dân tộc mình, gìn giữ màu sắc của nghề dệt truyền thống người Jrai - một nghề từng tưởng như đã 'ngủ quên' dưới ngọn nương, con rẫy.
Tại Lâm Đồng, nguồn vốn vay ưu đãi theo Nghị định 28/2022/NĐ-CP trở thành 'đôi cánh', giúp người dân vùng cao, nhất là hộ nghèo vượt khó, vươn lên giữa đại ngàn.
Nghệ nhân ưu tú Katơr Thị Sính là người phụ nữ duy nhất hiện nay ở xã Bác Ái Tây (Khánh Hòa) còn nằm lòng kho tàng sử thi quý báu của đồng bào Raglai. Thời gian qua bà tận tâm truyền dạy cho con cháu và nhiều bạn trẻ ở địa phương với mong muốn bảo tồn di sản văn hóa truyền thống đặc sắc của dân tộc mình.
Từng nằm biệt lập dưới chân núi Giăng Màn, bản Giàng II của đồng bào dân tộc Chứt (nay thuộc xã Hương Xuân, tỉnh Hà Tĩnh) từng mang dáng dấp của một cộng đồng sống hoang sơ, lạc hậu. Nhưng hôm nay, nhờ vào Dự án 8 'Thực hiện bình đẳng giới và giải quyết những vấn đề cấp thiết đối với phụ nữ và trẻ em' thuộc Chương trình Mục tiêu Quốc gia, bản làng đang dần đổi thay.
Là người gốc Campuchia nhưng dưới họa diệt chủng của bọn Pol Pot, năm 1978, Rơ Mah Blơi đã cùng gia đình sang Việt Nam lánh nạn. Gần 50 năm qua, ông đã có nhiều đóng góp cho sự phát triển của mảnh đất này, cùng chung tay vun đắp mối quan hệ đoàn kết hai bên biên giới.
Ở thôn Phu Mang 1, xã Long Hà, huyện Phú Riềng, tỉnh Bình Phước, khi nhắc đến già làng Điểu Cu, đồng bào Stiêng nơi đây đều dành cho ông sự kính trọng sâu sắc.
Không gian lễ hội bên Hồ Lắk (tỉnh Đắk Lắk) vang vọng tiếng cồng chiêng, rộn ràng nhịp trống và những bước chân trầm hùng của đàn voi rừng trong một dịp hội đặc biệt của người M'nông, những chủ nhân lâu đời của vùng đất này. Trên mặt hồ mênh mang gió và nền trời xanh thẳm, hình ảnh voi và người hòa quyện trong nhịp sống đại ngàn tạo nên bức tranh vừa hùng vĩ vừa chan chứa cảm xúc. Không chỉ là ngày hội, đây còn là lời khẳng định cho sức sống mới của vùng đất Tây Nguyên, nơi con người sống hòa thuận với thiên nhiên, tôn vinh di sản văn hóa.
Bằng những việc làm cụ thể, Binh đoàn 15 đã giúp nhiều hộ gia đình trên khu vực đứng chân có điều kiện phát triển kinh tế, góp phần xây dựng thế trận lòng dân vững chắc trên tuyến biên giới.
Cô Trần Thị Lệ - Trường Tiểu học Cư Pui 1 (Krông Bông, Đắk Lắk) luôn ước mong sớm giúp học trò nghèo ở vùng căn cứ cách mạng H9 năm xưa có một tương lai tươi sáng hơn.
Giữa cuộc sống hiện đại, nhiều gia đình đồng bào dân tộc M'nông ở Đắk Lắk vẫn duy trì lễ cúng bếp lửa. Theo quan niệm của họ, bếp lửa là nơi gắn kết các thành viên trong gia đình, cộng đồng. Bếp lửa còn là một vị thần mang lại nhiều may mắn và sự êm ấm cho mọi người.
Nửa thế kỷ - một khoảng thời gian đủ để những cánh rừng thay lá, đủ để một thế hệ lớn lên và chứng kiến sự chuyển mình của mảnh đất đỏ bazan.
Đối với đồng bào các dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên, trống là vật thiêng, có Yàng trống bảo hộ, có giá trị cao nên cất giữ nơi trang trọng và được đem ra dùng trong những dịp lễ hội lớn của buôn làng hoặc gia đình. Ngày nay, các buôn làng ở Tây Nguyên dường như xa dần tiếng trống hơ gơr.
Đi qua 75 mùa rẫy, với ông Nay Ka (buôn Phu Ma Nher 2, xã Ia Rtô, thị xã Ayun Pa, tỉnh Gia Lai), những bài khan luôn thân thuộc như hơi thở cuộc sống.
Nhiều năm qua, bà con Jrai ở buôn Sô Ma Hang B (xã Ia Peng, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai) đang từng ngày lưu giữ hương rượu cần truyền thống như một cách bảo tồn nét văn hóa của dân tộc mình.
Với hy vọng mùa màng bội thu, nông dân trồng rẫy ở ấp Kinh Ðứng B, xã Khánh Hưng, huyện Trần Văn Thời chủ động nguồn nước trong sản xuất với nhiều cách làm hay, sáng tạo, linh hoạt thích ứng tình hình thời tiết.
Hồi đi học, Đi được nhiều người nhớ bởi cái tài chơi đàn goong. Nhờ Đi mà nhiều lần lớp Lui được giải nhất văn nghệ của trường. Chính Lui cũng một lần đi thi hát dân ca, nhờ Đi đệm đàn goong mà giành được cái giải nhì của huyện. Nhưng rồi đang học dở lớp chín thì Lui bỏ học để bắt chồng. Còn Đi, nghe nói được cử đi học Trường Trung cấp Văn hóa nghệ thuật, giờ được xã cho làm cán bộ thông tin văn hóa; bắt vợ đâu bốn, năm mùa rẫy trước, giờ đã có hai con rồi.
Nằm giữa đại ngàn Kbang hùng vĩ, làng du lịch cộng đồng Mơra Đáp là điểm đến lý tưởng cho những ai yêu thiên nhiên và muốn khám phá văn hóa bản địa.
Lễ hội là sinh hoạt văn hóa dân gian đậm tính cộng đồng và được tổ chức khắp mọi miền đất nước. Ngoài 2 dân tộc bản địa Jrai và Bahnar, trên địa bàn tỉnh Gia Lai còn có 42 dân tộc anh em khác sinh sống với bản sắc văn hóa lễ hội độc đáo.
Tục ăn trầu từng phổ biến trong các làng người Bahnar ở Đông Trường Sơn, nhưng đến nay có lẽ chỉ còn duy nhất ở xã Đăk Pling, huyện Kông Chro, tỉnh Gia Lai. Miếng trầu mở ra bao câu chuyện thú vị quanh phong tục truyền đời này.
Từ các nguồn kinh phí và bằng công sức của cán bộ, chiến sĩ LLVT tỉnh Kon Tum, hơn 90 nhà đồng đội, nhà đại đoàn kết, nhà tình nghĩa được xây dựng, bàn giao cho các gia đình khó khăn về nhà ở trong năm 2024. Đón nhận ngôi nhà khang trang, niềm vui như nhân lên đối với mỗi gia đình dịp đầu xuân mới.
Lễ cầu mưa (theo tiếng Ê Đê là Kăm Mah) và cầu mùa (Kăm Buh) là một trong những nghi lễ nông nghiệp của người Ê Đê. Nghi lễ diễn ra khi trời hạn hán và đánh dấu thời điểm bắt đầu một mùa rẫy mới với mong muốn cầu cho mưa thuận gió hòa, nương rẫy tươi tốt, thóc lúa đầy kho. Vì vậy, người Ê Đê chuẩn bị rất kỹ trước khi tiến hành lễ cúng này.
Tiếng cồng chiêng vang vọng trong không gian bao la của núi rừng Tây Nguyên... Những bước chân của các già làng nhịp nhàng uyển chuyển. Đội văn nghệ truyền thống của bon Bu N'Drung, xã Đắk Búk So, huyện Tuy Đức, tỉnh Đắk Nông bắt đầu buổi sinh hoạt bằng những giai điệu đặc trưng của đại ngàn lúc trầm, lúc bổng.
Thành phố Đà Nẵng có một số xã miền núi, trong đó, Hòa Bắc là xã vùng cao của huyện Hòa Vang, nơi đây có hai thôn Tà Lang, Giàn Bí với 246 hộ dân người Cơ tu. Ngoài ra, người Cơ tu sống ở thôn Phú Tân, xã Hòa Phú. Văn hóa của người Cơ tu được gìn giữ qua nhiều thế hệ, trở thành nét độc đáo thu hút sự quan tâm bởi những phong tục, tập quán độc đáo.
Bằng mô-típ quen thuộc trong sáng tác những truyền thuyết và huyền thoại, các tác giả thường dựa vào những chuyện cổ tích của các dân tộc trong vùng để phác thảo nên tác phẩm của mình.
62 năm tuổi đời, hơn 40 năm tuổi Đảng, ông Vàng Na Pó ở bản Muống 2, xã Mường Lý (Mường Lát) được biết đến là một trong những đảng viên người Mông đầu tiên của Mường Lý, là 'cây cao bóng cả' của gia đình, dòng họ và bản làng.
Ngày nào cũng thế, khi màn sương còn đọng đầy trên lá, khi con đường mòn dẫn lối lên núi chưa có một bóng người thì già KTen đã xuất hiện tại khu vực quần thể thông đỏ (xã Hiệp An, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng). Trải qua 67 mùa rẫy, ông đã dành trọn cuộc đời gắn bó nơi rừng Tây Nguyên, làm người giữ 'kho báu' bền bỉ nhất trên đỉnh núi Voi.
Dưới mái nhà sàn ở xã Đăk Pxi (huyện Đăk Hà, tỉnh Kon Tum), những người phụ nữ miệt mài bên khung dệt thổ cẩm, còn đàn ông chăm chỉ vót tre đan gùi. Tuy thu nhập từ các sản phẩm này không cao nhưng bà con đồng bào Xơ Đăng vẫn 'giữ lửa' nghề đan lát, dệt thổ cẩm truyền thống.
Ngày 31/12, Bộ VHTT&DL tổ chức tổng kết và trao giải Cuộc thi sáng tác ca khúc về đề tài dân tộc thiểu số năm 2024.
Tây Nguyên vào những ngày giữa mùa hoa cà phê phủ trắng nương rẫy, chúng tôi tìm về buôn làng để được nghe các già làng kể câu chuyện xưa cũ.
Vì sống tách biệt với thế giới, dựa vào thiên nhiên nên họ còn giữ nhiều cách sinh hoạt của người tiền sử.
Giữa tháng 11 âm lịch, tiết trời dần trở nên mát mẻ, vùng Bảy Núi cũng theo đó mà chuyển sang trạng thái khác. Đến đây thời điểm này, bạn sẽ thấy rõ sự đổi thay của cảnh vật và cuộc sống con người với những nét độc đáo riêng.