Hà Nội xao xuyến mùa hoa ban tím, phong linh nhuộm vàng góc phố

Những ngày đầu tháng 3, hoa ban tím biếc cùng phong linh vàng rực đồng loạt bung nở, nhuộm dịu cả những góc phố Thủ đô thân quen. Hương sắc mong manh len qua từng con đường, khẽ chạm vào ký ức, khiến lòng người bỗng xao xuyến giữa nhịp sống vội vàng.

Vẫn cháy ngọn đèn dầu trong ký ức

Buổi tối, thành phố bỗng dưng mất điện. Căn nhà tối sầm lại trong chớp mắt, như thể ai đó vừa khẽ tay kéo một tấm rèm dày xuống không gian quen thuộc. Lũ trẻ giật mình rồi reo lên, nửa hoảng hốt nửa thích thú: 'Mất điện! Mất điện!'. Tôi lật đật đi tìm bật lửa, rồi cây nến. Ngọn nến được thắp lên, ánh sáng mỏng và yếu, chỉ đủ soi một khoảng nhỏ trước mặt. Bà giúp việc trong nhà chợt nhớ ra trên ban thờ vẫn còn hai chiếc đèn dầu. Tôi dùng ánh sáng từ chiếc điện thoại leo lên tầng bốn, nhẹ tay 'mượn các cụ' chiếc đèn dầu mang xuống thắp.

Xuân về trong ngõ nhỏ

HNN - Xuân năm nay thật lạ. Không còn những dải mưa phùn giăng mắc hay cái rét ngọt se sắt ngày cũ, mà về bằng những sớm mai nắng thức giấc thật hiền. Những sợi nắng mỏng như tơ lướt nhẹ qua lớp rêu phong trên mái ngói, rồi thong thả đậu lại nơi gốc mơ già đầu ngõ. Cây mơ ấy đã ở đó từ bao giờ chẳng ai nhớ rõ, chỉ biết khi nhìn vào gốc rễ xù xì ấy, người ta lại thấy lòng mình dịu lại giữa những xao động của đất trời.

Thì thầm mùa xuân - khúc hát của tình yêu đầu trong trẻo

Có những thanh âm giai điệu chỉ cần ngân lên đã khiến lòng người như chạm phải một làn gió nhẹ đầy yêu thương. 'Thì thầm mùa xuân' của nhạc sĩ Ngọc Châu là một bản tình ca như thế. Bài hát nhẹ nhàng mở ra một không gian trong trẻo - nơi mùa xuân không chỉ hiện diện trong đất trời mà còn nảy nở trong trái tim của những người trẻ lần đầu biết yêu.

Bên hành lang bệnh viện

Anh không nhớ mình đã cứu ai để nhận được lời cảm ơn này. Có lẽ là một bệnh nhân nghèo nào đó, một ca trực khuya nào đó, khi anh đã ở lại thêm vài phút.

Mùa xuân từ phía biển

HNN - Khi những tia nắng khẽ chạm vào hiên nhà, những đóa hoa hướng dương từ đảo xa cũng nghiêng mình thức giấc, gom ánh sáng vào sắc vàng ấm áp, và mùa xuân khẽ mở ra, như một lời chào dịu dàng…

Dư âm sau Tết

Dư âm của Tết vì thế không kéo ta lùi lại phía sau, mà giống như khoảnh khắc con ngựa sau quãng nghỉ khẽ giũ bờm, chỉnh lại vó và lấy thế trước khi tiếp tục đường dài.

Cỏ lau gọi nắng

Hồng bước chậm vào bãi lau. Lá lau khẽ chạm vào vai áo, như đang chào cô. Vô tình, Hồng dừng lại đúng chỗ ngày xưa Dũng từng đứng. Đất ở chỗ này vẫn hơi dốc như thế và nước sông vẫn chảy. Chỉ có Hồng là khác, không còn là cô gái mười tám tuổi ngày xưa, chỉ biết đỏ mặt khi nghe một câu tỏ tình.

Bức tường kể chuyện

Ban đầu, không ai để ý. Những bức tường cũ ven đường vẫn đứng đó, bạc màu, loang lổ, trầm mặc như đã quen với sự lãng quên. Người qua lại vội vã, ít ai dừng chân nhìn một mảng tường trống. Cho đến một ngày, một trong những bức tường cũ ấy xuất hiện một vệt màu đầu tiên - nhỏ thôi, nhưng đủ khiến không gian như khẽ động mình.

Chạm vào tháng Ba..

Tháng Ba không đến bằng 'tiếng gõ cửa' rõ ràng hay những sắc hoa rực rỡ. Tháng Ba đến rất khẽ, như một làn hương thoảng qua mái hiên, như chút ẩm ướt còn vương trên bậu cửa mỗi sớm mai thức giấc. Người ta không cần nhìn lịch cũng biết tháng Ba đã chạm ngõ – khi trời thôi rét ngọt mà vẫn chưa kịp nắng hanh, khi những cơn nồm ẩm còn dùng dằng chưa dứt, và khi hương hoa bưởi bất chợt thoảng qua, mùi hương ấy len nhẹ vào mũi, dịu mà sâu, đủ để người ta khẽ hít hà thật chậm...

Bức ảnh đời thường gây sốt của Song Hye Kyo

Khoảnh khắc đời thường giản dị của Song Hye Kyo khiến nhiều khán giả bất ngờ.

Những người giữ lửa nơi mái trường vùng cao

Ở xã vùng cao Phong Dụ Thượng, tỉnh Lào Cai, khi màn sương sớm còn giăng kín trên những sườn núi, khu nhà ở học sinh đã bừng sáng ánh đèn đầu ngày. Tiếng dép bước khẽ ngoài hiên, tiếng gọi nhau rửa mặt, gấp chăn, xếp màn vang lên trong cái se lạnh của buổi sớm. Ngày mới của những đứa trẻ xa nhà bắt đầu giản dị như thế.

Giữ nét đẹp văn hóa truyền thống

Những ngày đầu xuân, đi đến đâu cũng nghe tiếng chúc Tết rộn ràng.

Giữ lại mùa xuân

Sáng đầu năm, gió ngang qua phố mang theo cái chạm lạnh giá. Nắng mỏng mảnh trải thành một dải vàng nhạt trên những ô cửa sổ.

Mới đó mà đã nhớ… Tết!

Ngày mình quay lại với nhịp sống quen thuộc nơi thành phố, cũng là lúc Tết thật sự khép lại. Không phải khi tờ lịch lật sang những ngày đầu năm mới, cũng không phải lúc những cánh mai trước hiên bắt đầu rơi lả tả, mà là khoảnh khắc kéo va-ly ra khỏi góc phòng, nghe tiếng xe nổ máy ngoài ngõ và chợt hiểu rằng những ngày bình yên vừa rồi ở quê nhà đã ở lại phía sau. Tết khép lại rất khẽ như một cánh cửa được đóng nhẹ, không gây tiếng động, nhưng đủ để lại trong lòng người một khoảng trống dịu dàng.

Diễn biến vụ ca sĩ Noo Phước Thịnh bị kiện

Sau khi TAND TPHCM tuyên không chấp nhận toàn bộ yêu cầu khởi kiện ở cấp sơ thẩm, nhạc sĩ người Mỹ Zack Hemsey nộp đơn kháng cáo toàn bộ bản án trong vụ tranh chấp quyền sở hữu trí tuệ với ca sĩ Noo Phước Thịnh (tên thật Nguyễn Phước Thịnh).

Vụ ca sĩ Noo Phước Thịnh bị kiện: Nhạc sĩ Zack Hemsey nộp đơn kháng cáo

Nhạc sĩ Zack Hemsey (nguyên đơn vụ tranh chấp quyền sở hữu trí tuệ với ca sĩ Noo Phước Thịnh) kháng cáo đề nghị cấp phúc thẩm đánh giá toàn diện các tài liệu, chứng cứ có liên quan trong vụ án.

Lạng Sơn: Làng du lịch Quỳnh Sơn vươn ra thế giới

Những ngày đầu Xuân Bính Ngọ, du khách trong và ngoài nước tấp nập đến tham quan, nghỉ dưỡng, trải nghiệm tại Quỳnh Sơn. Ngôi làng này nằm giữa thung lũng Bắc Sơn (Lạng Sơn) xanh mướt, nép mình bên triền núi, nơi những mái ngói âm dương cổ kính đồng loạt hướng Nam đón gió.

Mặn mà vị muối Cà Mau

Khi những tia nắng vàng tươi của tháng Chạp khẽ chạm vào nhành mai vàng trước hiên nhà, mang theo cái lạnh của thời tiết lúc giao mùa cũng là lúc bà con diêm dân tất bật chuẩn bị mùa muối mới để gom nhặt cho đời những hạt mặn tinh khôi.

Xuân trên miền di tích

Mùa xuân là thời điểm lý tưởng để bắt đầu những chuyến hành hương về nguồn, đắm mình trong vỉa tầng lịch sử - văn hóa. Sắc xuân, khí xuân phơi phới, căng tràn dệt nên một bản giao hưởng ngọt ngào, nơi nhịp sống đương đại khẽ chạm vào những di sản bền bỉ sức sống theo thời gian.

Nơi những người thầy thuốc tiếp tục một 'cuộc chiến' (kỳ cuối): Gác đêm hòa bình

Phía sau những người lính năm xưa là những bàn tay lặng lẽ giữ lửa tri ân. Giữa những hành lang sáng đèn suốt đêm, họ thay nhau trực, chăm từng bữa ăn, giấc ngủ, để những thương, bệnh binh không bao giờ thấy mình bị lãng quên trong hòa bình.

Tết – như liều thuốc bổ tự nhiên

Trong những ngày giáp Tết, tôi luôn cảm nhận rất rõ một điều: nhịp sống như khẽ chùng xuống một nhịp, để lại khoảng trống dịu dàng giữa những lo toan thường ngày.

Mùa xuân với những cuộc đối thoại của văn nghệ sĩ

Mùa xuân không đến bằng những tín hiệu mạnh mẽ, dữ dội mà đến chậm, rất khẽ, như một hơi thở mỏng lướt qua đời sống. Có khi ta chỉ kịp nhận ra mùa xuân bằng mùi đất ẩm sau mưa, bằng làn gió nhẹ khẽ chạm vào hiên nhà, hay bằng cảm giác lòng mình bỗng dịu lại, không rõ vì sao.

'Nặng lòng' những chiếc vali ngày Tết

Khi Tết còn vương hơi ấm, nhiều người con đã vội rời quê vào Nam, ra Bắc mưu sinh, mang theo trong vali chút quà quê, tình thân gia đình và nỗi lưu luyến khôn nguôi ngày chia tay.

Mở rộng tầm nhìn để tạo đột phá

Khi mùa xuân khẽ chạm, những di sản văn hóa xứ Thanh như được đánh thức. Không chỉ dừng lại ở gìn giữ hay khai thác du lịch, văn hóa xứ Thanh đang đứng trước cơ hội mở rộng tầm nhìn để bước vào không gian sáng tạo hiện đại - nơi công nghiệp văn hóa có thể trở thành nhịp cầu nối quá khứ với tương lai, chuyển hóa bản sắc thành động lực, tạo đột phá cho phát triển bền vững.

Mồng 4 Tết - ngày không phải chúc, chỉ cần ở bên

Hôm nay, mồng 4 Tết Bính Ngọ, mồng 4 tết đến rất khẽ, như một nhịp lặng sau những ngày xuân rộn ràng. Không còn tiếng chúc tụng quen tai, không còn những cuộc hẹn nối tiếp nhau. Mồng 4 là ngày người ta thôi vội, thôi nói nhiều điều tốt đẹp bằng lời, để chỉ cần ở bên nhau, đủ gần để thấy ấm.

Ngày mới

Trần Nhật Minh

Mùa xuân nối liền hai miền ký ức

Tết năm nay đến với tôi rất khẽ. Không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ sâu để khiến lòng người chùng lại. Giữa những ngày cuối năm, khi gió xuân còn lẫn trong cái lạnh quen thuộc của miền trung du, tôi chợt nhận ra mình đang đứng giữa một thời khắc đặc biệt: cái Tết đầu tiên sau ngày Bắc Kạn và Thái Nguyên chung một mái nhà.

Hương sắc mùa xuân ở Gia Lai

Những ngày đầu xuân Bính Ngọ 2026, không khí tại phường An Nhơn Đông, tỉnh Gia Lai rộn ràng hơn bao giờ hết khi đông đảo người dân và du khách đổ về để thưởng ngoạn những chậu mai cảnh có dáng thế độc đáo.

Nhập thất đón Tết, tĩnh lặng để tiếp nối...

Và vì thế, khi nói với nhau 'Thầy đã nhập thất', chúng con không thấy buồn mà chỉ thấy lòng mình được nhắc nhở dịu dàng rằng giữa nhân gian nhiều chuyển động, tĩnh lặng vẫn luôn là nơi để trở về...

Ta chọn lắng nghe để chúc nhau một năm bình an

Mùa xuân thường đến rất khẽ. Không ồn ào, không vội vã. Khi nắng còn ngập ngừng trên mái hiên, khi con đường làng chưa đông dấu chân người, khi trong mỗi căn nhà, nhịp sống dường như chậm lại thêm một nhịp. Ở khoảnh khắc ấy, nhiều người không vội nói lời chúc. Họ chọn lắng nghe.

Doanh nghiệp Việt sẽ đứng ở đâu trong bản đồ pháp lý mới?

Mỗi độ xuân về, khi không khí se nhẹ và mai vàng khẽ xòe cánh trước hiên nhà, tôi lại dành đôi phút nhìn lại thế giới pháp lý mà các doanh nghiệp Việt Nam đang bước vào, nhưng năm nay quả là có nhiều cái khác...

Bánh ngải chín khi đất thở

Gương mặt Sầm sẫm lại trong một nhịp rất nhỏ. Một giọt mồ hôi rịn ra ở thái dương dù trời đang rét. 'Già rồi. Lẫn lộn hết cả rồi'. 'Thế chuyện cô Tro, cũng chỉ là lẫn lộn thôi?'. Cái tên Tro rơi xuống bãi đất ẩm sau chợ như một hòn đá. Sầm không cười nữa. Hàm siết lại. Bàn tay nắm rồi buông. 'Đã hai chục năm. Chết cũng không để cho yên à? Xới lên để làm gì?'. 'Để ngủ!', bà nói nhỏ nhưng cương quyết.

Choi Ji Woo hiếm hoi khoe con gái sau 8 năm lấy chồng kém tuổi

Choi Ji Woo lộ rõ niềm vui khi đón Tết cùng con gái đầu lòng.

Hơi thở mùa xuân trên phố núi

Mùa xuân ở phố núi Cao Bằng không đến bằng những dấu hiệu ồn ào hay rực rỡ. Xuân về rất khẽ, tựa như hơi thở mỏng của đất trời, khe khẽ chạm vào từng mái nhà, vào triền núi, vào lòng người. Khi những cơn gió lạnh cuối đông còn nấn ná, phố núi đã âm thầm chuyển mình trong làn sương sớm, trong sắc xanh non vừa nhú, trong mùi khói bếp bảng lảng mỗi chiều. Không phô trương, không vội vã, mùa xuân nơi miền non nước ấy lặng lẽ lan tỏa, đánh thức những rung cảm tinh khôi, ấm áp và bền bỉ, như chính nhịp sống, con người và ký ức đã làm nên hồn cốt của phố núi Cao Bằng.

Mùa Xuân ở Lô Lô Chải và câu chuyện bước ra thế giới

Gió Xuân từ đỉnh Lũng Cú khẽ quệt qua mái tóc khi tôi bước vào làng Lô Lô Chải (Tuyên Quang) trong buổi sáng đầu năm Bính Ngọ 2026. Những cây đào núi bung nở hồng rực trên nền đá xám, từng cánh hoa như ánh lên hơi ấm đầu tiên của mùa mới.

Tết của người đi bán vị quê

Tết về, gió chướng thổi dọc những con sông miền Tây, se lạnh trên triền núi phía Bắc mang theo mùi thơm rất khẽ của nếp mới, mứt gừng và nắng phơi trên những nong tre đầy ắp sản vật quê nhà.

Tần Lam lộ rõ sắc vóc ở tuổi 47 qua chỉ với một khoảnh khắc

Vẻ bề ngoài của Tần Lam qua cam thường khiến khán giả ngỡ ngàng.

'Lối xuân' - Mùa xuân đang nở tiếp trong chính mình

Bài thơ 'Lối xuân' của tác giả Lữ Mai là hành trình trở về với phần mềm mại, thiện lành ẩn sâu bên trong mỗi chúng ta. Bài thơ khẽ khàng đánh thức cảm thức tái sinh, để từ đó, mỗi người tự tìm thấy mùa xuân đang nở tiếp trong chính mình.

Hoa của Mẹ

Những ngày cuối năm, khi Tết cận kề, quê xưa Thới An, Ô Môn (Cần Thơ) tràn ngập sắc hoa gòn. Hoa trắng tinh khôi hoặc vàng nhạt nở thành từng chùm lớn, tỏa hương thơm dịu nhẹ, đẹp đến xao xuyến lòng người. Gió bấc se lạnh thổi về, mang theo hương hoa gòn ngào ngạt lan tỏa khắp nơi. Trên con đường làng quen thuộc, những chùm hoa gòn đung đưa theo mỗi đợt gió, rồi từng cánh hoa khẽ rơi rụng lác đác dọc lối đi. Đâu đó, ong bướm vo ve dập dìu quanh nhụy hoa tìm mật ngọt. Khung cảnh bình yên ấy khiến lòng tôi lắng lại, ký ức êm đềm tuổi thơ bên Mẹ chợt ùa về.