Nhắc đến hai tiếng 'giêng hai' là bao kỷ niệm về một thời khốn khó, cơ cực nhưng đầy tình yêu thương trong tôi lại ùa về với biết bao thương nhớ.
Hội họa của Trần Nhương có thể tóm gọn vào 3 mảng chính. Chân dung, phong cảnh và trừu tượng.
Hầu đồng, hay còn gọi là hầu bóng, đồng bóng, là một nghi lễ trong hoạt động tín ngưỡng dân gian và tôn giáo thờ nữ thần mẹ Đạo Mẫu dòng Shaman giáo của nhiều dân tộc, trong đó có tín ngưỡng dân gian Việt Nam.
Hầu đồng, hay còn gọi là hầu bóng, đồng bóng, là một nghi lễ trong hoạt động tín ngưỡng dân gian và tôn giáo thờ nữ thần mẹ Đạo Mẫu dòng Shaman giáo của nhiều dân tộc, trong đó có tín ngưỡng dân gian Việt Nam.
Lành lạnh nửa đêm về sáng, oi oi buổi trưa, lúc hơi bức bối lúc chợt se se buổi chiều làm nên tiết trời đỏng đảnh tháng Ba. Muộn xuân, không còn mưa lạnh, nhưng cũng chưa phải đến hè để rực rỡ nắng vàng, để đầm đìa mồ hôi vì oi bức. Không còn lấp ló, mơ hồ cái màu xanh vương vất lúc chớm xuân.
Như một lời hẹn ước của mùa xuân, Giêng Hai là lúc cây bưởi đâm chồi nảy lộc, hoa bưởi đơm trắng cành. Và chẳng biết từ bao giờ, tôi đã mê mùi hương thầm phảng phất hồn quê một cách thân quen đến lạ ấy! Để rồi, dù có bận rộn đến mấy thì năm nào tôi cũng phải trở về Đại Minh để được đắm mình trong trời hoa bưởi trắng tinh khôi, hương thơm ngạt ngào lan tỏa khắp không gian.
Tháng 3, có dịp đi qua xã Tam Sơn (huyện Anh Sơn, Nghệ An) du khách sẽ ngỡ ngàng trên những thân cây gạo già, hoa bừng nở đỏ rực cả một góc trời giữa bãi bồi sông Lam.
Tháng 5/2006, Đường Lâm (thị xã Sơn Tây, Hà Nội) là làng cổ đầu tiên ở Việt Nam được trao bằng Di tích lịch sử văn hóa quốc gia. Quần thể 99 nhà cổ có niên đại hàng trăm năm là điểm nhấn độc đáo, nơi lưu giữ những giá trị văn hóa làng quê đặc sắc ở Đường Lâm. Tuy nhiên, nhiều ngôi nhà trong số đó đã xuống cấp. Và người dân vẫn đang từng ngày sống trong nỗi thấp thỏm, lo lắng, mong ngóng được hỗ trợ tu bổ, tôn tạo nhà cổ…
Có một mùa xuân mơn mởn, rộn màu sắc trong bài thơ 'Mùa xuân và em' của nhà thơ Hoàng Đăng Du. Nhưng mùa xuân ấy sẽ tròn vẹn hơn nếu tình yêu của chàng trai được cô gái đáp lời.
Rồi những ngày xuân chậm rãi lùi dần, hoa cỏ đã khoác lên mình màu áo dậy thì non mơn mởn, đang vào độ đượm nồng của hương sắc. Và những tia nắng óng vàng, mỏng manh như tơ lụa cứ mơn man, tung tẩy trước hiên nhà, dịu dàng giăng mắc xuống khu vườn đẫy đà sức sống…
Ở thời điểm mùa lúa non xanh rì hay mùa lúa chín vàng đồng, cánh đồng Chư Jôr (huyện Chư Păh, tỉnh Gia Lai) cũng đẹp tựa một bức họa đồng quê.
Không hiểu sao khi bước vào tháng Giêng tôi lại thường hay nghĩ về mẹ.
Không hiểu sao tháng Chạp nào cũng trôi nhanh đến thế! Vèo cái là mùng một Tết. Rồi ra Giêng lại đúng là ngày rộng tháng dài, đi mãi vẫn chưa hết lễ hội tháng Giêng…
Hình ảnh mang lại nhiều cảm xúc đầu năm mới là những chuyến làm việc của Thủ tướng Phạm Minh Chính tận chân công trình những dự án trọng điểm quốc gia, mà cuộc làm việc nào cũng toát lên tinh thần khẩn trương, quyết liệt, không để thói quen 'đủng đỉnh giêng hai' làm trì trệ hoạt động sản xuất, kinh doanh, ảnh hưởng đến mục tiêu tăng trưởng năm 2024.
Tiết trời tháng chạp vậy mà cũng đỏng đảnh khác thường như cô gái xuân thì. Bất chợt nắng, những tia nắng vàng nhạt nhưng cũng đủ hong ấm cái lạnh đông còn sót lại. Bất chợt mưa, những hạt mưa phùn lất phất như rắc bụi mùa xuân. Bất chợt gió thốc từng cơn rồi lặng im…Và tôi lại bất chợt trầm mặc cõi mình, cõi người trong chốn phù sinh những ngày tháng chạp.
Ca khúc mới do nhạc sỹ Nguyễn Quang Long sáng tác mang âm hưởng dân ca quan họ vùng Kinh Bắc, tái hiện không khí hội Xuân - nơi trai gái hát giao duyên.
Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm nay đã gọi tên tập thơ 'Đồng sen tàn' của nhà thơ Nguyễn Phúc Lộc Thành. Ở nước ta, nếu có người viết kỳ lạ nhất thì có lẽ là anh.
Sau 17 năm vắng bóng trên thi đàn, nhà thơ Đào Phong Lan trở lại với tập thơ tình 'Em không thể nói lời từ biệt', do NXB Hội Nhà văn ấn hành.
Cảm hứng về Tổ quốc là dòng chảy mạnh mẽ của thơ ca Việt. Trong số nhiều áng thơ hay về chủ đề này, tôi rất ấn tượng với bài 'Tổ quốc'...
Nắng oi nồng của những ngày đầu hạ khiến giấc ngủ trưa cứ chập chờn dắt nỗi nhớ về theo. Mới đó thôi mà đã chuẩn bị thêm mùa trái chín. Vẫn còn nghe văng vẳng đâu đây tiếng í ới gọi của đám trẻ thơ vào những buổi trưa hè ngày ấy, trốn cha trốn mẹ rủ nhau đi hái trái trâm.