Tôi có đôi mắt nhỏ và đượm buồn như những cánh hoa xoan cuối mùa rơi rụng. Người ta bảo, rồi sau này, số tôi sẽ lận đận hơn cả mẹ tôi...
Khi tháng Giêng đã ra đến ngõ, cho một lời hẹn trở lại vào năm sau, thì dường như cái chầm chậm, êm đềm, ngọt ngào của Tết vẫn còn quyến luyến với những người con sinh ra và lớn lên từ làng... Nhất là khi bắt gặp đám cải trước nhà đã trổ hoa vàng rực rỡ.
Tôi yêu đến lạ lùng cái tiết trời vào độ Giêng hai. Tôi say đắm với cái mùa nồng nàn, ngọt say, giàu âm sắc, thi vị ấy. Đi trong mưa bụi tẩy trần, giữa bạt ngàn một triền cỏ hoa tươi non mơn mởn, cơi nới lòng mình, rửa trôi bao bụi bặm, chợt nhiên bỗng thấy yêu đời, yêu người hơn…
Đau đáu lời ru vai cò gồng gánhLả bóng hoàng hôn sợi khói phiêu trầmThương mùa vụ bốn mùa cơn trở dạĐất mẹ guộc gầy tưới tẩm những tươi xanhƯớc trở về vắt vẻo lưng trâu
PTĐT -Mẹ tôi sinh ra trong một gia đình có bát ăn bát để, đã thế lại được dạy dỗ khá chu tất về bổn phận nữ công gia chánh, bởi vậy, ngay từ tuổi thiếu nữ bà đã tỏ ra là một người con tháo vát, đảm đang nhất trong số ba chị em gái của bà.
Đã khá nhiều năm kể từ khi đổi mới, khái niệm 'ăn Tết' dường như đã phai nhạt trong tâm trí người Hà Nội. Không những thế, nhắc đến nó hình như còn động chạm đến nhiều kỉ niệm khó quên thời bao cấp đói khổ.
Tiết giêng hai, khi mai vàng bung nở khắp đường làng, khi áo mới dập dìu khoe sắc, đó cũng là lúc các 'bà bóng' bận rộn nhất. Chiếc váy xòe ngũ sắc xoay tròn trong tiếng hát rỗi bổng trầm, trong tiếng song lang điểm nhịp, trong trầm trồ ngưỡng vọng của bà con miệt vườn. Xuân nay, dáng các 'bà bóng' vắng dần, dẫu khói nhang hư ảo còn đó...
Vẫn đất quê đây một miền xưa cũTa lớn trong nỗi xác xơ đồngNhững mùa vụ nắng mưa thắt ruộtLúa nghẹn đòng cơn trở dạ giêng hai.
Mùa cắt nhung hươu ở huyện miền núi Hương Sơn (Hà Tĩnh) bắt đầu từ sau Tết Nguyên đán đến tháng 6 âm lịch, nhưng rộ nhất vào khoảng giêng hai. Theo lẽ thường, khách hàng luôn vào tận nơi chọn 'lộc' ngay trên đầu hươu...