Xúc động clip bố nhảy cẫng lên khi con gái lấy chồng 'xa' báo sẽ về nhà ăn cơm

Con gái đi lấy chồng cách nhà chỉ 14km nhưng với bố vẫn là quá xa, cảnh ông sung sướng nhảy cẫng lên khi con báo sẽ về ăn cơm khiến cư dân mạng rưng rưng xúc động.

Mua ô tô tiền tỷ chỉ để... ngắm, vợ muốn đi liền bị chồng mắng là 'đại gia rởm'

Có ô tô nhưng mưa vẫn phải mặc áo mưa, nắng vẫn phơi mặt ngoài đường vì chồng 'xót xe'. Dù thu nhập cao hơn chồng, tôi vẫn bị mạt sát là 'đại gia rởm, tiểu thư sống ảo' chỉ vì muốn hưởng thụ những tiện nghi cơ bản do chính mình làm ra.

Bố mẹ chồng khó tính bỗng dưng bảo tôi đón bố đẻ lên ở cùng, tôi chưa kịp vui mừng thì đã sốc vì sự thật phía sau

Tôi nghe mà tim đập nhanh, vừa ngạc nhiên vừa mừng, chưa bao giờ tôi nghĩ bố mẹ chồng lại nói ra những lời như vậy.

Gió phía rừng

Gió rừng miền Trung thổi ời ời suốt cả mùa mưa. Sáng nào cũng vậy, gió lùa qua dãy nhà cấp bốn của trạm phòng cháy chữa cháy chúng tôi, lùa vào mùi khói, mùi ẩm và mùi thuốc bắc từ phòng y tế.

Thu hẹp khoảng cách số, biến nơi khó nhất thành nơi đi đầu

Hành trình đưa dân tộc vào kỷ nguyên số không đại lộ bằng phẳng mà là cuộc trường chinh vượt qua những dốc đứng của sự chênh lệch về hạ tầng, địa lý và cả tư duy.

Đà Nẵng: Lớp học đặc biệt nơi non ngàn

Lớp học bắt đầu khi trời đã bắt đầu tối. 'Học sinh' là những người già lớn tuổi đang lụi cụi viết cái tên của mình.

Đi du lịch cùng mẹ chồng cũ, người phụ nữ nghẹn lời nghe chồng mới nói 2 câu

Tôi đã ly hôn cách đây 4 năm, nhưng chưa bao giờ dứt được hoàn toàn mối quan hệ với nhà chồng cũ.

Thời gian của bố

Mỗi chúng ta đều có một kho riêng để cất giữ thời gian. Mẹ nói, thời gian của mẹ nằm trong căn bếp nhỏ, nơi mẹ chăm chút gia đình từng miếng cơm, hớp nước. Anh trai tôi luôn đặt tay lên ngực và bảo quỹ thời gian của anh nằm trong túi áo, nơi cất giấu những bông cỏ gà lúc bé, vài bức thư tình khi còn trai trẻ và giờ là bao thuốc lá dành cho giây phút suy tư. Còn quỹ thời gian của bố thì nằm trong cửa hiệu sửa đồng hồ. Nói là cửa hiệu cho oai, chứ thực ra chỉ là túp lều nhỏ để che mưa che nắng, phía trước treo chiếc mẹt rách làm biển hiệu có đề dòng chữ ghi bằng phấn trắng 'Nhận sửa đồng hồ'. Người trong quán lúc nào cũng đông nhưng khách đến sửa thì ít mà toàn là lũ trẻ con lít nhít xúm lại ngó nghiêng những chiếc kim đồng hồ chạy đều nhau tăm tắp. Tôi thích trò áp tai nghe từng tiếng kêu hòa với tiếng nhịp tim mình trong lồng ngực. Và quỹ thời gian của tôi hình như nằm trong cái dáng ngồi khom lưng của bố đang lụi cụi sửa đồng hồ…

Vĩnh Thành - Nơi ký ức gọi về

Tôi đã từng đứng giữa những con phố rực rỡ ánh đèn, từng lạc lối trong những dòng người tất bật chốn đô thành, nhưng chưa có nơi nào khiến tôi phải lặng người như mỗi lần nhắc đến hai tiếng: quê nhà. Quê tôi là Vĩnh Thành, một xã của huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An - nơi tôi đã sinh ra, lớn lên, ngập ngừng bước những bước đầu đời, và cũng là nơi mỗi lần nghĩ về lại nghe lòng mình chùng xuống bởi bao kỷ niệm thân thương, sâu đậm.

Những đêm mùa hạ...

Tôi trở về quê đúng hôm mất điện. Mùa hạ nóng bức chiếm lẫn cả một không gian tĩnh mịch. Lũ tre sầu vẫn không quên ngân lên từng điệu nhạc ồn ã.

Nhớ tay gầy têm trầu cánh phượng

Tuổi thơ tôi in đậm hình ảnh cố ngồi trên chiếc giường tre dưới gốc cây vú sữa và lụi cụi ngoáy trầu.

Vụ tự nguyện thi hành án trước thềm xuân và 'bí quyết' dân vận bằng cả tấm chân tình

22 năm công tác trong ngành THADS, chúng tôi luôn thấm nhuần lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh để làm kim chỉ nam trong công việc: ' Dân vận khéo thì việc gì cũng thành công' .

Gia đình 'da cam' và ngôi nhà mơ ước

Nhiều năm nay, gia đình bà Vũ Thị Tâm ở thôn 4, phường Bình Ngọc, TP Móng Cái (tỉnh Quảng Ninh) sống trong căn nhà lụp xụp. Bà Tâm có chồng đi bộ đội bị nhiễm chất độc da cam đã chết, con trai duy nhất cũng bị nhiễm chất độc di truyền từ bố, con dâu bị khuyết tật nặng...

Truyện ngắn: Về với cội nguồn

Má ngồi trên chiếc ghế thấp, gọt nốt mấy mụn măng, ngày mai ra chợ bán, kiếm mấy đồng tiền lẻ ăn trầu. Tính má vẫn thế, luôn luôn tiết kiệm, tằn tiện từng đồng. Trong vườn có bao nhiêu rau, củ, má cặm cụi dọn dẹp sạch sẽ, hết trồng lớp này đến lớp khác.

Nỗi sợ hãi của chị dâu khiến anh trai sụt cân không phanh sau 5 năm cưới nhau, em chồng chỉ biết thở dài

Chị dâu không nói gì nữa nhưng lại nhìn tôi với ánh mắt không mấy thân thiện, như thể muốn đuổi tôi ra khỏi nhà.

Khởi sắc cuộc sống mới, cùng nhau xây dựng địa phương ngày càng phát triển

'Gió độc' tà đạo Hà Mòn bị xóa bỏ, các thôn làng trở lại cuộc sống yên bình. Với phương châm 'nghe dân nói, nói dân hiểu, làm dân tin', các cấp, ngành tỉnh Kon Tum tiếp tục quan tâm, tạo điều kiện giúp đỡ những người lầm lỡ từng trót tin theo tà đạo Hà Mòn hòa nhập cộng đồng. Qua đó, vun đắp khối đại đoàn kết toàn dân, cùng nhau xây dựng địa phương ngày càng phát triển.

Khang Mon Amie: Khi bang chủ game làm may-đo-tech

Khang Đặng giờ có 9 cửa hàng may vest khắp cả nước, khách doanh nghiệp thì đông, khách quốc tế đặt may đo qua internet cũng vòng quanh thế giới.

Mùa đót

Mỗi khi trời đất được sưởi ấm dần từ những tia nắng mùa xuân, cây lá bên đường xanh non nảy lộc, hoa tươi thắm sắc, tôi lại bâng khuâng nhớ về những điều gần gụi. Thoáng thấy dáng má cặm cụi bên hiên ngồi tết lại cây chổi đót đã bung ra những lạt mây, tôi chợt nhớ về những mùa đót cũ.

Cuộc thi viết 'Tết thời số': Những người gìn giữ không khí Tết

Mặc cho ngoài kia, người ta bàn về việc nên hay không nên giữ Tết, vẫn đâu đó có những người già 'ăn' Tết và lưu giữ hương Tết cho thế hệ sau.

Hương thơm của ký ức

Hương xôi sắn ngào ngạt, nồng nàn vẹn nguyên nơi tâm khảm, gói trọn bao tình yêu thương

Cho bằng thiên hạ

Mộ ông bà nhà mình bấy lâu nay bằng xi măng, đã rêu phong cả, anh thấy áy náy lắm. Nên lần này quyết tâm làm, to nhất, đẹp nhất luôn...

Vang tiếng chuông ngân...

Những mùa giáng sinh cứ nối tiếp trôi qua để giờ ngồi nghe bài hát Jingle bell nhộn nhịp trên phố, lòng lại xốn xang ký ức thuở ban đầu.

Chỉ mẹ là người thương con nhất

Có muộn không khi sau những đổ nát của cuộc đời, con mới nhận ra chỉ mẹ mới là người thương yêu con nhất?!

Vườn bắp của ba

Nhiều năm ở phố nhưng tôi đã quen với đất đồng, quen với sự bình yên làng mạc. Bởi vậy, hễ có dịp là tôi tranh thủ về quê, chẳng nhất thiết là phải cuối tuần.

Thầy cô lớn nhất cuộc đời mình

Trời bước sang đông. Cái lạnh đang tràn về vùng đất duyên hải miền Trung này. Nắng đã trở nên lẻ loi, yếu ớt. Gió vẫn lao xao thổi qua ngọn đồi, cũng những cây sim, cây cò kè xen lẫn với cây chà rang,... Ngôi nhà ba gian của cha mẹ nằm giữa xóm nhỏ - vắt ngang tuổi thơ tôi và vẫn vẹn nguyên như mấy chục năm về trước. Chỉ khác là sát bên nhà mọc thêm hàng quán, người qua lại trước cổng đông đúc hơn… Cứ mỗi lần về thăm cha mẹ, vội vàng đôi ba bữa cơm mà se sắt một niềm thương.

Mưa nắng trường làng

Tháng 11 về, giữa tiết trời se lạnh, lòng tôi lại da diết nhớ thầy cô và bạn cũ-những người đã đi cùng tôi suốt năm tháng tuổi thơ.

Truyện ngắn: Tin nhắn xao lòng

Trang nhắn tin: 'Chú Huy mới mua ô tô đó dì út. Ghê chưa? Xe mới toanh, màu xám bạc. Làng mình trừ mấy nhà chạy taxi thì chú Huy là người đầu tiên mua xe hơi đi làm'.