'Rằm tháng mười, mười người mười quảy'

Một ngày mưa tầm tã, gió đông lùa se sắt, tôi nghe văng vẳng tiếng chuông chùa vọng lại. Dở lịch ra xem, đã đúng hẹn tháng mười. Chợt tôi thấy bâng khuâng, và lòng mình đang ngược dòng thời gian quay về thuở còn ấu thơ.

Sắc cỏ mùa đông...

Không biết tự bao giờ mà mùa đông đã trở thành mùa nhớ? Phải chăng chính cái rét đặc trưng như muốn cắt da cắt thịt của nó mà khiến cho người ta tìm đến nỗi nhớ như thể là một phương cách để tự thắp lên cho mình những ngọn lửa tự tâm để sưởi ấm chính mình. Người ta nhớ nhiều, nhớ gia đình, người thân, nhớ những con người đã từng gặp, nhớ những cảnh vật, và bình dị hơn là nhớ cả một sắc cỏ mùa đông...

Để sống đầy hơn

Nếu tôi càng ham hố gặp gỡ thì nội dung những cuộc giao tiếp sẽ nhạt nhẽo, chẳng có gì ấn tượng, nếu tôi càng cấp tập mua sắm thì chỉ rước về nhà những món đồ ngày càng ít dùng đến. Nếu ôm đồm một lúc làm nhiều việc thì sẽ chẳng có việc nào thật sự hiệu quả và để lại giá trị. Tôi cần lắng lại để được sống đầy.

Giá như…

Ở tuổi nổi loạn, Nguyệt thường hay bực dọc, khó chịu khi phải sống trong ngôi nhà tam đại đồng đường. Cô thường bĩu môi mỗi khi nghe khách khứa tới nhà khen gia đình mình có âm phúc. Cô cho rằng họ không nằm trong chăn nên không biết có rận. Cô chỉ tin lời bè bạn, chúng nói rằng bà ngoại Nguyệt khó tánh.

Những cuộc trôi khô

Chị kể má chồng sớm nay đòi chị chở đi đập tràn coi nước. Bà má bảo nghe nước về lớn lắm. Khỏi xác nhận bằng mắt chị cũng biết bà mơ. Dạo này bà hay mơ kiểu vậy. Nhưng bà già giảy nảy dữ quá khi con dâu nói mình chiêm bao. Mùi nước rõ ràng vậy mà mơ được sao, bây mơ thì có. Sự quả quyết của má khiến chị đâm ra ngờ chính mình.

Những cuộc trôi khô

Chị kể má chồng sớm nay đòi chị chở đi đập tràn coi nước. Bà má bảo nghe nước về lớn lắm. Khỏi xác nhận bằng mắt chị cũng biết bà mơ. Dạo này bà hay mơ kiểu vậy. Nhưng bà già giảy nảy dữ quá khi con dâu nói mình chiêm bao. Mùi nước rõ ràng vậy mà mơ được sao, bây mơ thì có. Sự quả quyết của má khiến chị đâm ra ngờ chính mình.

Bên hàng tò he

Dáng dấp làng quê và tuổi thơ ngô nghê bỗng hiện về, khi tôi bắt gặp hình ảnh người nắn tò he giữa ngã tư đèn đỏ.

Thanh âm của lặng im

Tháng ngày tuổi trẻ, tôi từng ngược xuôi tìm kiếm sự chân thành. Nghĩ rằng sự thành thật là thứ quan trọng nhất để yêu và được yêu. Nhưng rồi có nhiều khi, gieo chân thành mà lại gặp sự giả dối, niềm tin đặt ở nơi người phụ rẫy mình… Như người bước hụt chân, tôi chọn cách lặng im để nói rằng mình đang ổn, là một phương thức làm lành những tổn thương. Có lúc, tôi nghĩ sự lặng im là phút giây những xúc cảm yêu thương đang hao mòn trong ý nghĩ.

Hột vịt chưng ngày mưa

Cha cởi chiếc áo tơi, máng lên vách phên rồi bước vô nhà. Trên tay cha là một cái hột vịt, trắng đục, còn vương mấy cọng rạ nhỏ. Tôi đoán rằng cha lại lượm đâu đó ngoài ruộng mương, từ những đàn vịt băng đồng ngập nước đẻ rớt mà chủ đàn lượm sót. Tôi lon ton theo cha xuống bếp. Cha đập hột vịt vô cái tô nhỏ, rồi ra ảng, lấy cái gáo dừa múc nước lạnh đổ vô cho xâm xấp miệng tô, nêm chút muối rồi lấy đũa đánh loãng ra. Đợi nồi cơm trên bếp sôi, chắt nước xong, cha đặt tô hột vịt vô nồi cơm rồi đậy vung lại. Tôi ngồi lì bên bếp, đợi cơm chín tới...

Về quê

Ông Tư được bố mẹ vợ bảo lãnh sang Mỹ định cư. Ngày đùm đề vợ con rời đi, ông tự trấn an rằng khi mọi thử ổn định, ông sẽ quay về thăm quê. Ấy thế mà đã hơn hai mươi năm trôi qua, ông chưa một lần đặt chân trở lại. Ở xứ người, ông Tư làm ăn dành dụm được chút của, con cái thành đạt, cuộc sống sung túc nhưng khuôn mặt ông lúc nào cũng phảng phất buồn. Bởi trong lòng ông canh cánh nỗi niềm của một kẻ tha phương. Mấy bận định đặt vé máy bay về Việt Nam nhưng khổ nỗi cứ lên kế hoạch xong xuôi thì lại hủy. Không công việc đột xuất thì con cháu đứa này ốm đau, đứa nọ đám cưới, sinh đẻ… Vợ ông mất cách đây hơn chục năm, từ đó mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do một tay ông sắp xếp. Vì vậy, ông đành gác lại giấc mơ trở về trong suốt thời gian dài. Chần chừ mãi cho đến đầu năm vừa rồi, thằng Cả sang tu sửa lại cái sân. Chiều chiều hai cha con làm vài ly rượu. Nó bảo 'Cha vất vả nhiều rồi, giờ cha nhớ quê thì cha cứ về. Mọi chuyện ở đây có con lo'. Trong cơn men say, ông gật gù đồng ý. Thế là nó đặt vé ngay. Suốt những ngày sau đó, ông Tư cứ bồn chồn, náo nức như trẻ con chờ Tết. Ông mong thời gian trôi nhanh để được về thăm mồ mả tổ tiên, thắp cho ông bà nén nhang, đi thăm bà con lối xóm.

Nếu ta không bước đi

Một anh bạn nói đúng: 'Nếu ta không bước đi…', vâng, nếu ta không bước đi thì chẳng bao giờ tới nơi nào hay tới cái gì cả. Còn khi ta cứ tràng giang đại hải trên yên xe đạp, có khi cũng chẳng tới đâu. Nhưng vẫn hơn là ngồi một chỗ. Albert Einstein nói: 'Đời người như ngồi trên chiếc xe đạp. Chỉ có đi thì mới khỏi ngã'. Đi và chạy. Bây giờ, có một số em bé 2, 3 tuổi bị 'quy' là 'tăng động giảm chú ý'. Nhiều em nói rất chậm, ngược lại, chạy rất hăng. Khi nói chậm hay chậm nói, thì vận động tăng lên như một giải pháp thay thế.

Lối về xóm nhỏ

Buổi sáng bình yên nơi miền quê nhỏ. Con đường trải đầy đá xanh chạy dài thẳng tắp phía sau nhà, tôi đưa mắt nhìn qua con kênh nhỏ dẫn nước chảy vào ruộng, xa xa là đồng lúa bao phủ một màu xanh căng tràn nhựa sống. Lối về xóm nhỏ đưa tôi trở lại ngôi nhà mà ngoại để lại cho tía má dưỡng già trong những năm tháng tuổi xế chiều. Xóm nhỏ thân thương từng lắp đầy những ký ức đẹp đẽ, đầy yêu thương của tuổi thơ tôi.

Mấy khúc ngậm ngùi

Cơn mưa nhẹ bay trong trời chiều lay lắt gió, những bụi mưa đậu hững hờ lên mái tóc lơ thơ của má. Tôi chạnh lòng nhìn tấm lưng còng như đang khắc vào trời chiều một dấu chấm hỏi cô độc.

Quê cũ tháng mười

Đêm qua trời trở gió, tôi thao thức một khoảng chừng trong đêm để khoác lên mình tấm áo mỏng. Giữa thu rồi, không còn vương một chút nóng nực nào của mùa hạ như cái độ giao mùa. Đêm càng khuya càng lạnh, cái lạnh ấy đủ mơn man cảm giác của những con người xa quê ở trọ phố phường. Tôi nương mình vào những bờ suy nghĩ, rồi thoáng chốc tôi giật mình khe khẽ trước bước đi của thời gian: Hình như phố đã đón tháng mười!

Tựa cửa…

Một chiều muộn. Công viên nhỏ xinh gần nhà tôi vẫn hỗn độn, xô bồ những âm thanh quen thuộc như mọi ngày. Tiếng nhạc phát ra từ chiếc loa xách tay ở khu vực trung tâm, nơi có sàn lát gạch, là hàng hàng lớp lớp các bà, các cô nhảy dân vũ nhiệt thành, háo hức, mê say, thuần thục. Là tiếng hò hét, í ới gọi nhau của các cháu bé đá bóng, đánh cầu lông. Là tiếng những chú chó cảnh quấn quýt vồ vập, chạy đuổi khi gặp nhau mỗi ngày vào thời điểm đầu sáng, cuối chiều...

Điều cà phê nói

Giờ cà phê bán đầy đường. Quán lớn quán nhỏ lố nhố mọc, nhanh như ai đó rải một nắm hạt giống xuống vùng đất ẩm sau mưa. Kiểu nào cũng có: từ mắc tới rẻ, từ sang trọng bề thế tới dễ thương hay xuề xòa vỉa hè, từ nguyên chất tới thêm đường sữa ngoại nhập đủ thứ loại… Càng có nhiều lựa chọn, phải chăng con người càng dễ phân vân? Nên sự đắn đo khiến thời gian dài ra, những cuộc hẹn cà phê cứ trôi theo vô tận mãi không định được ngày hẹn. Duy nhất chú, người đàn ông về hưu rảnh rỗi, là sẵn sàng gật đầu ừ khi tụi tôi hẹn cà phê. Chắc sợ tụi tôi cũng lây tính rề rà dễ lung lạc trước những lô lốc hàng quán đủ chủng loại Á Âu, chú luôn chọn trước quán. Thường bọn tôi đồng ý với đề nghị của chú, bởi đồng ý một đề nghị thường bao giờ cũng dễ hơn đưa ra một đề nghị khác.

Nhịp sống ngày mới

Khí hậu miền Trung đang giao mùa, tờ mờ sáng, đường phố đã rộn rịp tiếng người đi lại, hướng về phía biển. Tranh thủ những ngày nghỉ, tôi hòa vào dòng người tìm chút không khí thoáng đãng bên bờ cát mịn màng cùng những con sóng xô bờ ào ạt.

Mùa gặt vắt trong nỗi nhớ

'Em đi giữa biển vàng/ Nghe mênh mang trên đồng lúa hát...' Tôi nghe lại những câu từ ấy trong một thoáng tình cờ trên chuyến xe xuôi phố. Khúc ca giản dị một thuở say sưa tôi, nhưng bây giờ nó đã như một chuyến đò để ngược bến sông nay đưa tôi trở về miền xưa cũ, về với một thuở mênh mang của cánh đồng đang nao nức trong mùa gặt.

Người về bóng đổ đường quê

'Gập ghềnh xuống biển lên non Con đường tình nghĩa người còn nhớ chăng' (ca dao)

Miền ký ức hành lang lớp học...

Đôi khi mình lại nhớ mình, nhớ mình trên những lối đi hẹp nhưng thênh thang biết mấy nụ cười. Không gian hoài niệm ấy hiện về không theo trình tự nào cả. Bất chợt chạm vào. Thoáng chốc hiện ra. Vệt thời gian đậm dần trên võ não. Con tim lại rung rinh nhịp đập thuở nào. Hành lang lớp học trong đời cầm phấn của mình là cả một miền ký ức trong trẻo, tươi tắn, sống động và đáng yêu vô cùng.

Rêu đợi rêu chờ

Những dãy núi vẫn bền bỉ kê mình vào nhau ấy thôi! Những cánh chim sau cuối cũng vẫn cứ tiếp nối nhau để làm thành những đường bay không bao giờ dừng lại ở bầu trời! Đời người cũng vậy, dẫu cũng có những lúc dùng dằng như con sông không chảy, dẫu có khi hoang hoải và trống rỗng như lau lách mùa đông, nhưng nó chẳng bất luận một lý do gì để dừng lại, ngoại trừ sự ngắn ngủi của sinh mệnh.

Khoảng xanh êm dịu

Giấc mơ về một vườn rau xanh tưởng chừng thật khó thành hiện thực khi phố chật hẹp, bê-tông phủ kín. Khát khao muốn nhìn một khoảng xanh xoa dịu nỗi nhớ quê hương, đồng ruộng đã biến mọi khó khăn thành nỗ lực…

Dưới chân cầu Xa...

1. Tho sống trong một căn nhà gỗ đơn sơ trong vườn dâu của người bác ruột, dưới chân cầu Xa. Trong nhà, ngoài vài thứ đồ dùng cần thiết thì kể ra chẳng có thứ gì đáng giá. Phía gian ngoài, có hai chiếc bàn thờ bằng gỗ. Một chiếc làm bàn thờ tổ tiên, một chiếc đặt di ảnh thờ ba má Tho. Nghe bác nói lúc Tho được gần một tuổi, ba má Tho lâm trọng bệnh, lần lượt ra đi cách nhau có một tháng. Nội ngoại đều già cả nên vợ chồng bác nhận nuôi đứa cháu gái mồ côi. Bác có ba đứa con, Tho được coi như đứa con gái út, nhỏ hơn các anh chị tầm tám chín tuổi. Cả bốn đứa đều được nuôi lớn lên bằng vườn dâu, ao cá, vạt rau gần suối, đàn gà sau nhà. Đám ruộng vườn này là hồi xưa cả hai vợ chồng bác ra công khai phá vạt rừng hoang bên này suối. Cứ mỗi ngày họ đánh gốc chặt cành, đốt lá dọn cỏ, trỉa lúa trồng khoai một chút; theo đó mà đất cũng trả lại cho quả ngọt hoa thơm. Nói thì dễ nhưng để được cơ ngơi như vậy cũng mất hàng chục năm đổ mồ hôi và nước mắt, thậm chí đổ máu… Những đứa con của bác lớn lên, đi học rồi sau đó đều đi làm xa nhà, nên chỉ có Tho cùng hai ông bà ở nhà. Hễ ông ngoài vườn thì bà trong bếp, luôn tay luôn chân.

Ngày tựu trường xưa

Sáng nay tỉnh dậy, nơi căn phòng lặng lẽ cuối con phố của tôi ngập đầy những tia sáng. Tháng Tám, nắng vẫn vàng nhưng dìu dịu, sự gay gắt của những ngày hạ đã lắng dần. Cái nương tay của mấy cô bán hàng rong gánh hàng qua phố nay cũng nên thơ đến lạ. Con đường đầy gió thanh thoát, gió vương rơi những chiếc lá vàng. Mọi thứ trong cảm nhận của tôi thật nhẹ nhàng và dễ chịu. Tôi bước xuống phố rồi bắt đầu một ngày làm việc mới bằng tâm thế ấy.

Trở về nhà...

Nơi ấy ta mãi mãi thuộc về dù thời gian và không gian có đằng đẵng xa cách, dù ta có thành công hay thất bại, vững vàng hay lạc bước… Nơi ấy luôn giang rộng vòng tay để đỡ lấy, ôm lấy những đứa con của mình để mà thương, mà nhớ, mà vỗ về, mà ru vỗ. Đó là căn nhà của mỗi người, nơi 'bão đứng sau cửa' như cách người ta hay nói với nhau.

Bây giờ chuyện thanh niên hay trung niên đột nhiên mến cảnh chùa muốn thoát tục xuống tóc đi tu là chuyện bình thường. Nhưng đã từng có một nhà văn, trưởng thành từ chiến tranh chống Mỹ, và cũng bước ra văn đàn từ những năm tháng ác liệt ấy, mà chợt... đi tu, mới lạ! Đó là nhà văn Thái Bá Lợi, bạn tôi.

'Sao lâu nay mày không về, định để má nhớ mày đến quay quắt à?'. Một giọng khàn đặc, hơi rưng rức trách móc của đầu bên kia điện thoại. Phương nghe như nuốt từng chữ một vào lòng, rồi khẽ trả lời:

Dạo gần đây bác tôi hay coi lịch. Lần giở từng tờ, bác cứ tủm tỉm cười, đếm từng ngày trôi qua. Tôi cứ tưởng bác sắp có hẹn quan trọng như kỷ niệm ngày cưới, hoặc sinh nhật bác gái chẳng hạn. Có lẽ còn hơn thế nữa. Thi thoảng, mắt bác ươn ướt trong lúc nhìn ra khoảnh vườn đầy nắng. Ánh nhìn của bác không cố định vào bắt cứ cành lá hay bóng chim nào, mà như dài rộng hơn, xuyên qua không thời gian trở về quá khứ. Nơi những ký ức cựa mình nằm ngủ, lắng đọng tựa những hạt bụi vàng kết lại.

Những đêm mưa

Trời vẫn thả mưa. Sao trời mưa nhiều thế. Mưa đã mấy ngày mấy đêm rồi mà trời vẫn không chịu thu mưa về. Sốt ruột, bà nâng cánh cửa sổ lên nhìn ra ngoài, xung quanh mịt mùng một màn mưa trắng xóa. Bà sập cửa lại, khe khẽ thở dài. Tôi để ý bà thở dài nhiều hơn vào những ngày mưa, còn khi đêm về thì bà hay bồn chồn giật mình thảng thốt.

Chiều nay lúc chở con đến viện trong cái nắng bỏng rát của mùa hè tôi không còn thấy lòng nặng trĩu như những lần trước nữa. Ai có con nhỏ hay đau ốm mới hiểu được cảnh nheo nhóc dắt díu nhau đến viện tháng đôi lần. Đứa nhỏ chưa khỏi, đứa lớn đã đau. Hết dịch thủy đậu lại đến cúm A, cúm B, viêm phổi, sốt xuất huyết, sốt virut… Vào viện nhiều đến mức bác sĩ đã quen mặt bệnh nhân. Con đường đến viện cũng trở nên thân thuộc với mấy mẹ con tôi. Trong cơn sốt hầm hập, ôm chặt lấy người mẹ, con thủ thỉ: 'Qua khúc cua kia là sẽ gặp cây xoài sai quả lúc lỉu. Lần nào qua con cũng thấy có chú chó lông xù nằm dưới gốc cây lim dim ngủ, mẹ ạ'. Qua gốc cây xoài sẽ thấy quán cà phê treo đầy chim cảnh. Lần nào đi qua cũng nghe thấy những tiếng hót lảnh lót vang lên. Có lần nghe tiếng chim cu gáy gọi bạn, con từng hỏi: 'Tại sao người ta lại thích nhốt những chú chim ở trong lồng vậy mẹ? Chắc là con chim cũng nhớ rừng mẹ nhỉ? Như những ngày con ốm phải nghỉ học nằm mãi trong nhà, con cũng nhớ trường học và bạn bè mẹ ạ'.

Những con đường quanh co, khúc khuỷu, ẩn hiện giữa cây rừng, đá núi dẫn đoàn xe chúng tôi vào khu di tích cách mạng. Hai bên đường, cây xanh rợp bóng, phủ một màu xanh thẳm lên từng ô cửa kính. Trong hành trình về nguồn Tháng 7 lần này, đoàn chúng tôi đến dâng hương tại núi Hòn Tàu với Khu di tích Căn cứ Đặc Khu ủy Quảng Đà.

Tôi phải chép lại ngay đoạn viết này của một người khác vào bài viết của mình. Chép để im lặng và suy nghĩ:

Cô giáo tôi

Một chiều mùa hè năm ấy, chiếc taxi Tiên Sa đỗ dưới chân cầu Thuận Phước - cây cầu bắc qua sông Hàn ở phía cuối dòng sông. Ông già xuống xe, trả tiền và dặn người tài xế gắng chờ vài chục phút rồi ông sẽ trở lại, cùng quay về. Để người tài xế yên tâm, ông trả tiền trước. Vai đeo chiếc ba lô nhỏ, ông lững thững lên cầu. Người tài xế sinh nghi, ra khỏi xe rồi lặng lẽ bước theo sau, giữ khoảng cách vừa phải, đủ cho ông không biết, và cũng đủ để ào tới can thiệp khi cần thiết. Đến giữa cầu, ông dừng lại, mở ba lô lấy ra chất bột gì đấy, miệng lâm râm khấn vái rồi rải xuống sông Hàn. Ông đứng lại hồi lâu, trầm ngâm, lặng lẽ, đăm chiêu nhìn xuống dòng nước trong xanh, sâu thẳm. Xong việc, ông vừa quay đầu thì chạm phải người tài xế ấy. Biết người tài xế suy đoán nhầm nên ông gượng cười, và nói: 'Tôi còn yêu đời, anh đừng lo!'. Người tài xế thở phào nhẹ nhõm.

Quá Hải Vân quan

Thuở nhỏ, không hiểu vì sao trong mường tượng của tôi, vùng đất từ đèo Hải Vân trở vào sao mà thăm thẳm xa xôi. Cứ nghĩ về một cách sống khác dẫu cũng ở ngay trên dải đất chữ S thân yêu. Rồi năm đầu tiên thi đại học, biết lực học mình không thể đua được ở kinh đô hay ở xứ Nghệ 'địa linh nhân kiệt', nên tôi chọn xứ Huế mộng mơ và mảnh đất Đà Nẵng để thử sức. Lần đầu, ngồi trên xe khách đường dài, được trải nghiệm qua đèo Ngang (Hà Tĩnh), phà Quán Hàu (Quảng Bình) và đặc biệt đèo Hải Vân tôi cảm giác mình là kẻ lữ thứ như Bà Huyện Thanh Quan mới qua khỏi cổng làng đã u hoài một nỗi nhớ nước thương nhà.

Gió tháng sáu thốc hơi nóng của ngày phả vào đêm những bức bối. Lãng lấy xe chạy lòng vòng quanh con đường sát biển. Biển ì oàm sóng. Những con sóng muôn đời vẫn ràn rạt dạt vào xứ này bài ca miên di bất tận. Có lần Nguyễn hỏi Lãng yêu biển lắm à, sao cứ quẩn quanh đời mình với thành phố này. Bốn năm đại học vừa kịp lấy cái bằng là dọn mớ đồ vào gọn chiếc ba lô rồi bắt chuyến xe về ngay với biển. Bằng loại giỏi, tiếng Anh ro ro, thực tập ở một công ty nước ngoài mà khối đứa học chung mơ ước.

Nhớ ngày giỗ xưa

Ngày còn nhỏ, mỗi lần thấy ngoại hay mẹ mang chén bát ra rửa thì tôi biết là nhà sắp có đám giỗ. Trong suy nghĩ của tôi thì ngày giỗ rất quan trọng, cả nhà đều quan tâm, lo lắng chỉ sau Tết Nguyên đán. Vậy nên tục ngữ mới có câu 'Đói ngày giỗ cha, no ba ngày Tết'. Ngày giỗ, ngoài việc được thưởng thức những món ăn ngon, tôi thích không khí ấm áp, quây quần của đông đủ thành viên trong gia đình.

Một lần, tôi vào khoa thận ở bệnh viện thăm người thân. Ở cùng phòng, có người phụ nữ trông rất nhanh nhẹn, hoạt bát. Chị luôn miệng hỏi thăm người này, giúp đỡ người kia vài việc lặt vặt. Thêm vài lần nữa vào thăm người thân, tôi vẫn bắt gặp hình ảnh đầy năng lượng đó của chị. Cảm giác căn phòng này mà thiếu chị chắc sẽ trầm lắng lắm.

Trưa, trời nắng gắt như đổ lửa xuống mặt đất. Nhiệt độ lên đến mức cao nhất, nắng già nhất, tưởng chừng như đang ngồi trong lò nung khiến mọi thứ như đang bị hấp chín. Những cơn gió lướt qua không còn cảm giác mát mẻ như lúc sáng sớm, mà mang theo hơi nóng. Khắp nơi, là một màu vàng ruộm như đồ chiên, sức nóng khiến cảnh vật như bị nhòe đi. Bầu trời cao, trong xanh không một gợn mây, cũng vắng cả bóng dáng những chú chim chao lượn. Hàng cây đứng lặng im, ỉu xìu dưới nắng gắt. Những cơn gió mát bỗng trở thành thứ đồ xa xỉ được mong chờ nhất lúc này. Thế nhưng, nó cũng chỉ lướt qua trong thoáng chốc, rồi lại gợi lên gấp mấy lần cái oi bức của trưa hè. Những lúc này, mọi người đều cố gắng tránh nóng bằng nhiều cách khác nhau và mong chờ một cơn mưa đến, xua đi nóng bức. Người ngồi trong nhà, mồi hôi nhễ nhại, chảy xuống cả cổ áo. Chỉ có lũ ve sầu là vẫn ra sức kêu ve… ve… ve… khiến người ta càng thêm nhức đầu.

'Khi con tu hú gọi bầy...'. Tiếng gọi xôn xao ở ngoài cánh đồng, trên lũy tre làng gợi lên khúc nhạc vui tươi bừng lên bức tranh cuộc sống. Tiếng gọi hòa cùng tiếng sáo diều, tiếng ve ngân, tiếng chim chèo bẻo, chim 'bắt cô trói cột' rộn rã ngày hè. Mùa hè - mùa của hương vị làng quê thơm lừng, chín lựng. Màu mỡ của đất đã lặn vào trong trái ngọt mùa màng. Nó đánh thức cả không gian và làm xôn xao hoài niệm. Ở quê, mùa nào thức nấy. Không gian làng quê luôn đánh thức khứu giác và tâm hồn con người bằng những hương vị đặc trưng. Mùa hè, không hiểu sao ta lại cứ thổn thức vấn vương bởi mùi hương mít mật...

Những sớm ban mai, nhà tôi sẽ ngập trong mùi thơm của nước chè tươi loang từ bếp ra tận hiên nhà. Nằm cuộn mình trong chăn tôi cũng biết má vừa đi bẻ chè ở sau vườn, mấy nhánh chè còn ướt đẫm sương đêm. Rửa sạch dưới vòi nước, má sẽ vò từng nắm chè rồi cho vào ấm, bắc lên bếp nấu cho sôi. Từ hồi tôi lẫm chẫm biết đi đến khi lớn lên thành kẻ tha hương, mỗi bận quay về đều nghe mùi nước chè reo trên bếp mỗi sớm mai.