Vùng đất ven biển Nga Sơn từ lâu đã nổi tiếng với nghề dệt chiếu cói. Vẻ đẹp của những tấm chiếu được dệt từ sợi cói dẻo dai thấm đẫm vị mặn mòi của biển, đã đi vào ca dao 'Chiếu Nga Sơn, gạch Bát Tràng, vải tơ Nam Định, lụa hàng Hà Đông' . Để rồi, dù trải qua nhiều thăng trầm của thời gian, nghề dệt chiếu cói vẫn được người dân nơi đây lưu giữ và phát triển, trở thành niềm tự hào của người dân xứ Thanh.
Một sáng xuân, tôi về lại vùng quê Ái Tử (xã Ái Tử, tỉnh Quảng Trị) nằm bên Quốc lộ 1-con đường thiên lý Bắc-Nam, chợt như nghe văng vẳng bên tai liên khúc bi tráng ca chiến trận 'Hòn Vọng Phu' của cố nhạc sĩ Lê Thương, như một tượng đài âm thanh sừng sững trong tâm cảm. Đất nước từ bao đời trải qua nhiều chiến chinh, tao loạn nên hình tượng hòn Vọng Phu xuất hiện ở nhiều nơi, đặc biệt nơi biên viễn, cũng là điều dễ hiểu. Nhưng vì sao biểu tượng ấy lại gắn với vùng đất Quảng Trị qua câu ca dao vang vọng từ ngàn xưa: 'Mẹ thương con ra cầu Ái Tử/Vợ trông chồng lên núi Vọng Phu'. Địa danh Ái Tử cũng thật lạ, dường như chỉ có ở Quảng Trị.
Ngày 10/5, Mini Showcase 'Thuở À Ơi' đã chính thức khép lại. Sự kiện đánh dấu cột mốc trong dự án tôn vinh Nghệ thuật hát ru của nhóm sinh viên Học viện Báo chí và Tuyên truyền.
'Khắp mặt địa cầu mỗi nước có riêng một thứ văn minh, mỗi xứ cũng có riêng một thứ phong tục. Muốn biết cái cốt tử văn minh trong một nước, trước hết phải xét xem cái tinh thần phong tục. Muốn xét cái tinh thần phong tục trong một xứ trước hết phải xét cái thể cách ca dao' ('Gương phong tục', 2020, NXB Văn học). Trong mạch nguồn chung ấy, kho tàng ca dao xứ Thanh phong phú, đặc sắc, kết tinh tâm hồn, trí tuệ và bản sắc của con người Thanh Hóa qua nhiều thế hệ.
Ra Lý Sơn (Quảng Ngãi), đứng trước biển rộng, nghe câu ca dao xưa vọng về: 'Ốc u đã thổi lên rồi/Để cha đi giữ biển trời Hoàng Sa', người ta mới thấm hết cái âm sắc trầm hùng của một thứ 'ngôn ngữ không lời' đã đi cùng lịch sử của đảo suốt hàng trăm năm. Ở nơi đầu sóng này, tiếng ốc u không chỉ là âm thanh - đó là ký ức, là tín hiệu, là nghi lễ, và sâu xa hơn, là linh hồn của một cộng đồng cư dân biển.
Về ảnh hưởng của tác phẩm Lục Vân Tiên trong sinh hoạt giải trí đời thường, hẳn nhiều người miền Nam còn nhớ đến câu hát: 'Vân Tiên cõng mẹ đi ra/ Gặp phải cột nhà cõng mẹ đi vô/ Vân Tiên cõng mẹ đi vô/ Gặp phải cái bồ cõng mẹ đi ra'.
Trong 'Truyện Kiều', đoạn tả Mã Giám Sinh trên đường đưa Kiều đi, có 'độc thoại nội tâm' rất hay: 'Về đây nước trước bẻ hoa/ Vương tôn, quý khách, ắt là đua nhau/ Hẳn ba trăm lạng kém đâu/ Cũng đà vừa vốn, còn sau thì lời/ Miếng ngon kề đến tận nơi/ Vốn nhà cũng tiếc, của trời cũng tham/ Đào tiên đã bén tay phàm/ Thì vin cành quýt cho cam sự đời'. Đây là 'âm mưu' của Mã Giám Sinh sau khi mua Kiều 'ba trăm lạng'.
Gần đây, bộ phim Hẹn em ngày nhật thực trình chiếu, có một trong những cảnh quay rất đẹp ở tỉnh Phú Yên trước đây (nay thuộc tỉnh Đắk Lắk), càng làm cho địa danh này nhận được sự quan tâm của nhiều người. Trước đó, bộ phim Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh cũng đưa Phú Yên trở nên 'viral' (lan tỏa) hơn trên nhiều nền tảng.
'Người xinh – cái ấy cũng xinhNgười giòn – cái tỉnh tình tinh cũng giòn'là một trường hợp tiêu biểu cho lối diễn đạt giàu tính ẩn dụ, nửa kín nửa hở – một đặc trưng nổi bật của mỹ học dân gian. Khi đặt trong mối liên hệ với bài thơ của Đặng Vương Hưng – một sáng tác mang tính hồi cố và liên văn bản – câu hỏi 'cái ấy là cái gì?' không chỉ dừng lại ở bình diện ngôn ngữ, mà còn gợi mở những vấn đề rộng hơn về cách hiểu và vận dụng di sản văn hóa trong bối cảnh đương đại.
'Dù ai đi ngược về xuôi/Nhớ ngày Giỗ Tổ mồng mười tháng ba'. Câu ca dao đó đã đi vào lòng mỗi người dân Việt Nam từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đã thành truyền thống, từ hàng ngàn năm nay, đồng bào ta không phân biệt người trong nước hay ở nước ngoài, là 'con Lạc cháu Hồng' đều trân trọng, thành kính hướng về tổ tông trong ngày Giỗ Tổ.
Cộng đồng dân tộc Thái ở Điện Biên sở hữu di sản văn hóa độc đáo, phong phú và đa dạng. Là người con dân tộc Thái ở Điện Biên, với tình yêu văn hóa dân tộc mình, nhiều năm nay chị Vì Thị Đỉnh, bản Hoong Lếch Cang, xã Thanh Nưa miệt mài sưu tầm và truyền dạy những giá trị văn hóa truyền thống cho thế hệ trẻ cùng bà con trong bản.
'Dù ai đi ngược về xuôi/Nhớ ngày giỗ Tổ mùng mười tháng Ba'. Câu ca dao quen thuộc luôn nhắc nhở mỗi người con đất Việt về đạo lý 'uống nước nhớ nguồn'.
'Dù ai đi ngược về xuôi/ Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng mười tháng Ba' - câu ca dao mộc mạc nhắc nhớ mỗi người Việt hướng về cội nguồn. Mỗi dịp 10/3 âm lịch, hàng triệu con tim trên khắp mọi miền Tổ quốc lại cùng hướng về vùng đất Tổ – Khu di tích lịch sử Đền Hùng – nơi hội tụ linh khí núi sông, để thành kính tri ân công đức các Vua Hùng đã có công dựng nước.
Thông báo từ Phương Mỹ Chi khiến người hâm mộ xôn xao.
Vượt ra ngoài bữa ăn thường nhật, ẩm thực của người Cơ Tu đi theo lời ru, câu hát thể hiện sâu sắc lời răn dạy và cách ứng xử giữa cộng đồng với nhau.
Câu ca dao quen thuộc: 'Dù ai đi ngược về xuôi/ Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng mười tháng Ba' không chỉ là lời nhắc về một dấu mốc thời gian, mà còn là lời hiệu triệu thiêng liêng của tinh thần dân tộc. Phát huy giá trị Ngày Giỗ Tổ Hùng Vương gắn với Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương đã và đang trở thành sợi dây gắn kết bền chặt, tạo nên sức mạnh cố kết cộng đồng người Việt trên toàn cầu.
Cứ mỗi độ tháng Ba âm lịch, hàng triệu trái tim người Việt, dù ở trong nước hay đang bôn ba nơi xứ người, lại cùng hướng về vùng Đất Tổ linh thiêng. Câu ca dao quen thuộc: 'Dù ai đi ngược về xuôi/ Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng mười tháng Ba' không chỉ là lời nhắc về một ngày lễ, mà còn là tiếng gọi từ tiềm thức, nhắc nhớ hai chữ 'đồng bào' - danh xưng thiêng liêng chỉ có ở dân tộc Việt Nam. Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương hằng năm chính là dịp để khơi dậy nghĩa đồng bào, củng cố tinh thần đoàn kết, tạo nên sức mạnh nội sinh quan trọng để dân tộc phát triển bền vững trong thời đại mới.
Thật không ngờ, trong đời sống văn hóa đương đại gấp gáp và bận rộn, đôi khi người ta chỉ lướt qua những giá trị truyền thống thì vẫn có những người lặng lẽ dành tâm sức và cả cuộc đời của mình để bảo tồn những giá trị văn hóa quý báu. Tôi vô tình có cuộc gặp gỡ quý giá với ông Nguyễn Trọng Hải, là người cung cấp nhiều tư liệu quý cho Thư viện điện tử Quan họ Bắc Ninh.
Câu ca dao quen thuộc: 'Dù ai đi ngược về xuôi/ Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng mười tháng Ba' không chỉ là lời nhắc về một dấu mốc thời gian, mà còn là lời hiệu triệu thiêng liêng của tinh thần dân tộc. Phát huy giá trị Ngày Giỗ Tổ Hùng Vương gắn với Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương đã và đang trở thành sợi dây gắn kết bền chặt, tạo nên sức mạnh cố kết cộng đồng người Việt trên toàn cầu.
Độc giả Trần Bảo Trân (Sài Gòn) hỏi: 'Ví dầu cá lóc nấu canh/Bỏ tiêu cho ngọt, bỏ hành cho thơm'. Xóm nhà lá Facebook của tôi đang thắc mắc (có cả tranh luận) cái vụ 'bỏ tiêu cho ngọt' trong câu ca dao trên. Tiêu cay chứ sao ngọt? Tôi bối rối, nhưng chợt nhớ ra chuyên mục 'Cà kê chuyện chữ nghĩa' trên Báo Thanh Hóa. Chúng tôi xin gửi tới thắc mắc này và rất mong được giải đáp. Trân trọng cảm ơn'.
Trên địa bàn tỉnh Điện Biên, đồng bào dân tộc Thái chiếm khoảng 38% dân số, với nhiều giá trị văn hóa truyền thống đặc sắc, trong đó có chữ viết. Tuy nhiên, trong đời sống hiện đại, chữ Thái cổ đang dần mai một khi số người biết đọc, viết ngày càng ít. Trước thực tế đó, ông Tòng Văn Hân, ở bản Liếng, xã Thanh Yên, suốt bao năm qua đã bền bỉ gìn giữ và lan tỏa chữ Thái cổ trong cộng đồng.
Trường TH Đoàn Thị Điểm (phường Tân Sơn Nhì, TP.HCM) kiến tạo mô hình 'Trường học hạnh phúc' từ những hành động chân thực, chạm đến trái tim học sinh, phụ huynh.
Đại ngàn xanh, biển cả vời vợi, miền nào cũng chan chứa ân tình và khi kết hòa thành một địa danh hành chính thì không chỉ mở rộng đường biên mà hơn thế, nâng đỡ để hòa thành dòng chảy văn hóa đã trầm tích nay càng giàu trầm tích.
Cứ mỗi độ tháng Ba âm lịch, hàng triệu trái tim người Việt, dù ở trong nước hay đang bôn ba nơi xứ người, lại cùng hướng về vùng Đất Tổ linh thiêng. Câu ca dao quen thuộc: 'Dù ai đi ngược về xuôi/ Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng mười tháng Ba' không chỉ là lời nhắc về một ngày lễ, mà còn là tiếng gọi từ tiềm thức, nhắc nhớ hai chữ 'đồng bào' - danh xưng thiêng liêng chỉ có ở dân tộc Việt Nam. Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương hằng năm chính là dịp để khơi dậy nghĩa đồng bào, củng cố tinh thần đoàn kết, tạo nên sức mạnh nội sinh quan trọng để dân tộc phát triển bền vững trong thời đại mới.
Nhìn tổng thể, hệ thống ca dao về Truồi tạo nên một bức tranh đa chiều.
UBND phường Phước Tân vừa triển khai kế hoạch thực hiện Ngày tôn vinh tiếng Việt trong cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài năm 2026.
Vua Tiếng Việt yêu cầu người chơi hoàn thành ngữ liệu: 'Anh em trong nhà ... ... dạy nhau'. Người chơi trả lời: 'đóng cửa', và đáp án của Vua Tiếng Việt cũng là 'đóng cửa' (Anh em trong nhà đóng cửa dạy nhau).
Giỗ Tổ Hùng Vương là ngày lễ lớn; năm 2026 ngày chính lễ rơi vào thời điểm nào, lịch nghỉ ra sao và người lao động được hưởng quyền lợi gì?
Những ngày cuối tháng 3/2026, trên khắp địa bàn tỉnh Đồng Nai háo hức một không khí vui tươi, khi việc lấy ý kiến Nhân dân về đề án thành lập TP Đồng Nai trực thuộc Trung ương đang được thực hiện.
Ði bộ thì sợ Hải VânÐi thủy thì khiếp sóng thần Hang DơiCâu ca dao lưu truyền trong dân gian xưa nay khắc họa địa thế cheo leo, hiểm trở của đèo Hải Vân, nối liền 2 thành phố Huế và Ðà Nẵng.
Thoáng bóng tuần lễ, trôi thật nhanh. Nó lại phải từ biệt mẹ để lên thành phố.
'Gió Nam thổi xuống lò vôi', chữ 'lò vôi' viết thường hay viết hoa (Lò Vôi) trong câu ca dao có nhiều dị bản đôi khi lại gợi nhớ những địa danh, vùng đất cũ.
'Dù ai đi đó đi đây/ Đến ngày hội vật nhớ quay về Sình'. Câu ca dao ấy như nhắc nhở du khách thập phương nhớ về ngày hội vật làng Sình vào ngày mồng 10 tháng Giêng.
Vua Tiếng Việt yêu cầu 'Điền vào chỗ trống 'Ruộng bề bề không bằng... trong tay'. Người chơi không điền được, nên 'bỏ qua', và đáp án của chương trình là 'Ruộng bề bề không bằng nghề trong tay'.
Trong kho tàng văn chương truyền miệng của người Việt, ngựa phản ánh sinh động về tính cách con người, nghĩa tình cộng đồng, thân phận và thăng trầm, tình yêu - hôn nhân, cùng những triết lý sống giản dị mà sâu xa...
Ai về đường ấy hôm nay/Ngựa hồng ai cưỡi, dù tay ai cầm?… Khi ruổi rong ở xứ Nẫu Bình Định - Phú Yên, thỉnh thoảng lại nghe lóc cóc tiếng vó ngựa kéo xe đưa khách, chở hàng và như một kiểu tự động 'au tô' phát, miệng tôi lại lẩm nhẩm mấy câu ca dao này.
Trong dòng chảy bền bỉ của văn hóa Việt Nam, con ngựa không chỉ là loài vật gắn bó mật thiết với đời sống lao động và lịch sử dựng nước, giữ nước, mà còn là một biểu tượng giàu ý nghĩa trong tâm thức dân tộc. Từ những bức tranh dân gian Đông Hồ treo trong ngày Tết đến các truyền thuyết hào hùng, từ tục ngữ, ca dao đến văn học viết, hình ảnh con ngựa luôn hiện diện, lặng lẽ mà bền bỉ đồng hành với đời sống tinh thần người Việt.
Vốn sinh trưởng tại xứ Thanh, 'Ngọa long' Đào Duy Từ học rộng, chí lớn, nhưng do cha làm nghề bị cho là 'xướng ca vô loài' nên ông không được chính quyền vua Lê, chúa Trịnh cho ứng thí. Bất mãn, ông bỏ Đàng Ngoài trốn vào Đàng Trong ẩn mình chăn trâu mưu sinh. Bằng tài năng mưu lược hiếm có, quân sư Đào Duy Từ đã giúp chúa Nguyễn ổn định nội trị và phát triển xứ Đàng Trong, mở mang bờ cõi về phía Nam, đối phó hữu hiệu với âm mưu xâm chiếm của chúa Trịnh ở phía Bắc. Từ đây nảy sinh giai thoại giữa Đào Duy Từ với chúa Trịnh qua bài ca dao trữ tình từ thế kỷ XVII.
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, ca dao là tiếng nói mộc mạc mà sâu lắng của con người. Đó là những câu hát ngắn, có vần điệu, được lưu truyền từ đời này sang đời khác, nơi người dân gửi gắm suy nghĩ về cuộc sống, quê hương, tình người và những rung động rất đỗi đời thường.