HNN - Vu Lan là ngày đại lễ báo hiếu trong Phật giáo, gắn liền với sự tích Mục Kiền Liên dùng đạo hạnh và lòng hiếu thảo để cứu người mẹ của mình. Tuy nhiên từ lâu, với người Việt, đây không chỉ là một ngày lễ tôn giáo, mà đã trở thành một dịp “hiếu lễ” của những người con dành cho các bậc sinh thành.
“Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Câu ca dao đi cùng bao thế hệ người Việt như nhắc nhở mọi người nâng niu chữ “hiếu”.
Sau 5 năm quen biết, Thu Hương bất ngờ nhận lá thư tình bằng tiếng Việt từ người bạn Kim Keunho. Những lời chân thành khiến cô gật đầu bước vào tình yêu.
Vừa qua, tại Nhà Hát Bến Thành (TP Hồ Chí Minh), khoảng 1.000 khán giả đã cùng có mặt trong đêm nhạc "Mẹ Tôi...", khép lại đêm diễn tổng số tiền quyên góp đạt hơn 2,8 tỷ đồng.
Có hẹn không phải vì ngày hai mốt tháng tám (21-8) tới đây miệt vườn Đại Bình nổi tiếng xứ Quảng ở xã Nông Sơn (TP Đà Nẵng) khai hội. Có hẹn không phải vì đã lâu rồi tôi chưa đến Đại Bình vì những cuộc biến chuyển địa giới kéo theo bạn bè cũng thất tán đó đây. Có hẹn với Đại Bình với riêng tôi có lẽ đây là mảnh đất để mãi là nơi hò hẹn những lần trở về của ký ức, của tình cảm bạn bè thương mến. Nói rộng hơn, làng Đại Bình là cả Nông Sơn- vùng đất phía bên kia đèo Le (trước đây là 5 xã vùng Tây của huyện Quế Sơn). Bạn tôi ngày đó công tác ở đây, giờ đã sớm về miền mây trắng.
Tỉnh Lâm Đồng mới có tiềm năng lớn về hoạt động văn học - nghệ thuật để các văn nghệ sĩ thỏa sức đam mê sáng tạo. Lâm Đồng hôm nay có rừng, biển, cao nguyên, hải đảo cùng chiều sâu bản sắc của 49 dân tộc tạo nên bức tranh văn hóa thống nhất trong đa dạng. Phong tục tập quán, kho tàng sử thi, ca dao, lời nói vần, dân ca, dân vũ, dân nhạc phong phú là nguồn chất liệu quý để văn nghệ sĩ sáng tạo nên những tác phẩm kết hợp hài hòa giữa truyền thống và hiện đại.
Tối 31/7, chương trình 'Trí tuệ người Việt xưa trong quan niệm dân gian' diễn ra tại Đường sách TP Hồ Chí Minh, đưa công chúng khám phá kho tàng tri thức được cha ông đúc kết qua ca dao, tục ngữ và kinh nghiệm sống. Hoạt động góp phần giúp người dân, du khách, đặc biệt là giới trẻ hiểu thêm những giá trị văn hóa truyền thống vẫn còn nguyên ý nghĩa trong đời sống hôm nay.
Ẩm thực Thanh Hóa không cầu kỳ ở nguyên liệu, cũng không phô diễn những kỹ thuật chế biến phức tạp. Điều làm nên bản sắc của nhiều món ăn lại nằm ở cách kết hợp nguyên liệu. Những nguyên liệu tưởng như bình dị, song khi đặt cạnh nhau lại tạo nên sự cân bằng hài hòa về hương vị, màu sắc và giá trị dinh dưỡng, thể hiện kinh nghiệm sống, văn hóa ẩm thực tinh tế được bồi đắp qua nhiều thế hệ.
'Tiếng Việt - Từ lời ăn tiếng nói người Việt' của Lê Minh Quốc phân tích những thay đổi của tiếng Việt và chiều sâu văn hóa ẩn trong những câu ca dao, thành ngữ, tục ngữ Việt Nam.
Nhắc đến Bến Tre, nhiều người nghĩ ngay đến những rặng dừa xanh bạt ngàn, những dòng sông hiền hòa và con người chân chất, nghĩa tình. Nhưng bên cạnh những hình ảnh quen thuộc ấy, vùng đất xứ Dừa còn lưu giữ hai làng nghề nổi tiếng đã đi vào ca dao, lời ăn tiếng nói của người Nam Bộ: 'Bánh tráng Mỹ Lồng, bánh phồng Sơn Đốc'.
Cả đời tần tảo nuôi 10 người con khôn lớn, trưởng thành, đến tuổi xế chiều, cụ Dương Thị Xoán vẫn tự lập trong sinh hoạt và phụ giúp con cháu việc nhà.
VHXQ - 'Ai về nhớ quế Trà My/ Nhớ tiêu Tiên Phước, nhớ mỳ Hội An', câu ca dao vang vọng trong miền ký ức, nhắc nhớ về một vùng đất 'Cao sơn ngọc quế', nơi hương rừng theo chân người đi qua bao miền đất, để lại dấu ấn về một sản vật gắn với văn hóa xứ Quảng.
Có những phụ nữ sống gần như cả đời trên mặt nước. Hai mươi, ba mươi năm ngược xuôi theo những bến nước Đà giang. Họ quen với sóng gió, với những đêm một mình giữa lòng hồ và quen cả những cuộc đoàn tụ vội vàng...
Khi những nốt nhạc đầu tiên của 'Ca dao mẹ' vang lên giữa không gian biển Bảo Ninh, một sự tĩnh lặng lạ thường như bao trùm hàng nghìn khán giả có mặt trong đêm nhạc 'Huyền thoại Mẹ'. Đó là khoảnh khắc những người yêu nhạc Trịnh lắng lòng lại trước những ký ức của một vùng đất đã đi qua chiến tranh, trước hình bóng những người mẹ Việt Nam đã dành cả tuổi xuân, cả cuộc đời cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
'Công đâu công uổng công thừa/ Công đâu gánh nước tưới dừa Tam Quan'. Câu ca dao nhắc nhớ về một vùng đất nổi tiếng với nhiều vườn dừa xanh trải dài.
Sau Giải thưởng Chuyển đổi số Việt Nam 2023, hệ thống giáo dục trực tuyến Trạng Nguyên đã mở rộng từ khoảng 1 triệu lên hơn 6 triệu học sinh tham gia, đồng thời phát triển hệ sinh thái gồm nhiều nền tảng học tập và sân chơi trí tuệ trực tuyến.
Cánh cò ở đồng quê thuở xưa giờ hầu như không còn. Những cơn mưa đã mang chúng tản mạt về bao miền đất mới. Có chăng chỉ còn hoài niệm ở lại, khiến lòng người xao xuyến, bâng khuâng trước những làn mưa trong trẻo ùa về...
Tác giả Cù Huy Hùng với cảm xúc Cha ru con bằng thể lục bát nhịp nhàng: Ru con trọn giấc chiêm bao/ Để cha lựa khúc ca dao đưa lời khắc họa hình ảnh nhiều ông bố làm thay công việc quen thuộc của người mẹ nhưng vẫn ngập tràn tình yêu thương.
Chả Đài, bê hấp chấm tương Nam Đàn, bánh giá chợ Giồng, vịt hầm củ ấu Lấp Vò... là những món địa phương lấy cảm hứng từ ca dao, tục ngữ Việt Nam, nhưng ít người biết đến.
VHXQ - Biển đảo không chỉ nuôi sống cư dân xứ Quảng mà còn in đậm trong thơ ca dân gian. Qua tục ngữ, ca dao, hò vè, người dân gửi gắm tri thức biển cả, kinh nghiệm mưu sinh, tình yêu quê hương và những rung cảm sâu nặng.
Dịp Quốc tế Thiếu nhi, nhiều dự án do người trẻ thực hiện đã góp phần đưa văn hóa dân gian đến gần hơn với trẻ em, mở ra những trải nghiệm vừa hấp dẫn vừa giàu giá trị giáo dục, qua đó nuôi dưỡng tình yêu đối với di sản và bản sắc văn hóa dân tộc.
Tháng 3, tháng 4 âm lịch ở quê đã là mùa rơm rạ. Trên những con đường thơm, hương lúa mới phả vào cả trong hiên nhà, ngoài sân nắng, tiếng nói cười lại rất hợp tác xã ngày xưa. Hình như chỉ đợi đến ngày bỏ cây rơm, bữa gặt, suốt lúa người trong làng mới lại mang ra những câu chuyện rất riêng để nói, để kể kiểu 'mùa nào thức ấy'. Đã thành quen, thành lệ, thành nếp... mà sao cứ mới lạ, xôn xao.
Theo PGS.TS Trịnh Sâm, nhiều cách nói tưởng chừng vô lý trong tiếng Việt thực chất phản ánh cách người Việt nhìn nhận quan hệ, cảm xúc và thế giới xung quanh.
Có lẽ rồi đây, những đứa trẻ lớn lên sẽ chẳng còn nhiều lần đuổi theo chuồn chuồn như chúng tôi ngày trước. Nhưng đâu đó giữa làng, trong những buổi chiều miên man nắng, chuồn chuồn vẫn bay.
Trong ca dao xứ Quảng có một bộ phận neo địa danh mình vào những đỉnh núi, những vách đá cheo leo mà ngóng vọng: 'Chiều chiều mây phủ Sơn Trà/ Lòng ta thương bậu nước mắt và lộn cơm/ Chiều chiều mây phủ Hải Vân/ Chim kêu ghềnh đá ngẫm thân lại buồn/ Ngó lên Hòn Kẽm - Đá Dừng/ Thương cha nhớ mẹ quá chừng bậu ơi!'.
Ngày 22.5, sân trường Tiểu học Võ Thị Sáu (phường Tân Thới Hiệp, TP.HCM) trở nên nhộn nhịp với chương trình 'Thanh âm nguồn cội - Thơ ca học đường'.
Một lớp học có tới 3 học sinh đạt giải cao tại hội thi 'Trạng nguyên tiếng Việt' toàn quốc. Thành tích ấy đang biến lớp 5/5 Trường Tiểu học Thị trấn Hòn Đất 1 thành điểm sáng học tập của địa phương.
Vùng đất ven biển Nga Sơn từ lâu đã nổi tiếng với nghề dệt chiếu cói. Vẻ đẹp của những tấm chiếu được dệt từ sợi cói dẻo dai thấm đẫm vị mặn mòi của biển, đã đi vào ca dao 'Chiếu Nga Sơn, gạch Bát Tràng, vải tơ Nam Định, lụa hàng Hà Đông' . Để rồi, dù trải qua nhiều thăng trầm của thời gian, nghề dệt chiếu cói vẫn được người dân nơi đây lưu giữ và phát triển, trở thành niềm tự hào của người dân xứ Thanh.
Một sáng xuân, tôi về lại vùng quê Ái Tử (xã Ái Tử, tỉnh Quảng Trị) nằm bên Quốc lộ 1-con đường thiên lý Bắc-Nam, chợt như nghe văng vẳng bên tai liên khúc bi tráng ca chiến trận 'Hòn Vọng Phu' của cố nhạc sĩ Lê Thương, như một tượng đài âm thanh sừng sững trong tâm cảm. Đất nước từ bao đời trải qua nhiều chiến chinh, tao loạn nên hình tượng hòn Vọng Phu xuất hiện ở nhiều nơi, đặc biệt nơi biên viễn, cũng là điều dễ hiểu. Nhưng vì sao biểu tượng ấy lại gắn với vùng đất Quảng Trị qua câu ca dao vang vọng từ ngàn xưa: 'Mẹ thương con ra cầu Ái Tử/Vợ trông chồng lên núi Vọng Phu'. Địa danh Ái Tử cũng thật lạ, dường như chỉ có ở Quảng Trị.
Ngày 10/5, Mini Showcase 'Thuở À Ơi' đã chính thức khép lại. Sự kiện đánh dấu cột mốc trong dự án tôn vinh Nghệ thuật hát ru của nhóm sinh viên Học viện Báo chí và Tuyên truyền.
'Khắp mặt địa cầu mỗi nước có riêng một thứ văn minh, mỗi xứ cũng có riêng một thứ phong tục. Muốn biết cái cốt tử văn minh trong một nước, trước hết phải xét xem cái tinh thần phong tục. Muốn xét cái tinh thần phong tục trong một xứ trước hết phải xét cái thể cách ca dao' ('Gương phong tục', 2020, NXB Văn học). Trong mạch nguồn chung ấy, kho tàng ca dao xứ Thanh phong phú, đặc sắc, kết tinh tâm hồn, trí tuệ và bản sắc của con người Thanh Hóa qua nhiều thế hệ.
Ra Lý Sơn (Quảng Ngãi), đứng trước biển rộng, nghe câu ca dao xưa vọng về: 'Ốc u đã thổi lên rồi/Để cha đi giữ biển trời Hoàng Sa', người ta mới thấm hết cái âm sắc trầm hùng của một thứ 'ngôn ngữ không lời' đã đi cùng lịch sử của đảo suốt hàng trăm năm. Ở nơi đầu sóng này, tiếng ốc u không chỉ là âm thanh - đó là ký ức, là tín hiệu, là nghi lễ, và sâu xa hơn, là linh hồn của một cộng đồng cư dân biển.
Về ảnh hưởng của tác phẩm Lục Vân Tiên trong sinh hoạt giải trí đời thường, hẳn nhiều người miền Nam còn nhớ đến câu hát: 'Vân Tiên cõng mẹ đi ra/ Gặp phải cột nhà cõng mẹ đi vô/ Vân Tiên cõng mẹ đi vô/ Gặp phải cái bồ cõng mẹ đi ra'.
Gần đây, bộ phim Hẹn em ngày nhật thực trình chiếu, có một trong những cảnh quay rất đẹp ở tỉnh Phú Yên trước đây (nay thuộc tỉnh Đắk Lắk), càng làm cho địa danh này nhận được sự quan tâm của nhiều người. Trước đó, bộ phim Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh cũng đưa Phú Yên trở nên 'viral' (lan tỏa) hơn trên nhiều nền tảng.
Theo GS.TS Lê Hồng Lý, vai trò của Nhà nước nhằm phát huy nguồn lực văn hóa dân gian trong phát triển công nghiệp văn hóa là rất quan trọng.
'Người xinh – cái ấy cũng xinhNgười giòn – cái tỉnh tình tinh cũng giòn'là một trường hợp tiêu biểu cho lối diễn đạt giàu tính ẩn dụ, nửa kín nửa hở – một đặc trưng nổi bật của mỹ học dân gian. Khi đặt trong mối liên hệ với bài thơ của Đặng Vương Hưng – một sáng tác mang tính hồi cố và liên văn bản – câu hỏi 'cái ấy là cái gì?' không chỉ dừng lại ở bình diện ngôn ngữ, mà còn gợi mở những vấn đề rộng hơn về cách hiểu và vận dụng di sản văn hóa trong bối cảnh đương đại.
'Dù ai đi ngược về xuôi/Nhớ ngày Giỗ Tổ mồng mười tháng ba'. Câu ca dao đó đã đi vào lòng mỗi người dân Việt Nam từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đã thành truyền thống, từ hàng ngàn năm nay, đồng bào ta không phân biệt người trong nước hay ở nước ngoài, là 'con Lạc cháu Hồng' đều trân trọng, thành kính hướng về tổ tông trong ngày Giỗ Tổ.