Hơn nghìn con cá lóc được xiên mía, nướng trên bếp lửa xuyên đêm tại Đồng Nai để phục vụ người dân chuẩn bị mâm cúng Thần Tài trong khung giờ đẹp mùng 10 tháng Giêng.
Mùi hành tăm phi thơm quyện với nghệ tươi, ớt bột lan ra đầu ngõ, đánh thức cả một góc phố ở Nghệ An. Trong gian bếp nhỏ, người đứng bếp thoăn thoắt đảo tay, từng thớ lươn vàng óng dậy mùi. Với người Nghệ, đó không chỉ là một món ăn mà còn là ký ức, là nếp nhà, là hồn cốt quê hương.
Xuân về, người ta thường nghĩ đến một cuộc trở về. Trở về quê cũ, về căn nhà có bếp lửa ấm, có người thân ngóng đợi, có mâm cơm sum họp sau một năm bôn ba. Nhưng trong ánh nhìn của người học Phật, 'về nhà' không chỉ dừng ở một địa chỉ địa lý.
Có những món ăn không chỉ để no, mà để nhớ thương. Mứt gừng, mứt dừa nhà tôi là như vậy. Nó giữ lại tuổi thơ nghèo khó nhưng ấm áp, giữ lại dáng mẹ bên bếp lửa những ngày cuối năm và giữ cho Tết, dù đi qua bao đổi thay, vẫn còn nguyên mùi hương cũ.
Nhã Phương đồng hành cùng Trường Giang chăm sóc các con. Cô còn là điểm tựa của chồng giữa áp lực làm nghề.
Chiều 24-2, Lễ hội truyền thống xôi Phú Thượng lần thứ IX - Xuân Bính Ngọ năm 2026 đã chính thức khai mạc.
Tết đến, xuân về trên vùng đất Tây Nguyên không chỉ có tiếng cồng chiêng ngân vang hay men rượu cần ấm nồng bên bếp lửa. Phía sau sự bình yên là những đêm trắng của CBCS Công an, quyết tâm giữ vững ANTT trên vùng đất Tây Nguyên.
Mùa xuân hiện diện trong từng nếp nhà của người Dao Tiền ở xã Thành Công. Từ bếp lửa luộc bánh lưng gù, mâm cơm sum họp đến những bộ trang phục thêu tay, vòng bạc sáng ngời, mỗi phong tục là một sợi dây gìn giữ bản sắc giữa đời sống hôm nay. Xuân không chỉ là những ngày nghỉ lễ, mà là sự tiếp nối bền bỉ của truyền thống trong từng bước chân lao động đầu năm.
Tết vẫn thường được nhắc đến bằng hai chữ đoàn viên. Nhưng trong không gian chung của người cao tuổi tại các viện dưỡng lão, mùa xuân mang một sắc thái khác – chậm rãi và lắng sâu. Ở đó, những ngày đầu năm mới không đo bằng sự rộn ràng, mà bằng cảm giác được quan tâm, được lắng nghe và còn một nơi để thuộc về.
Tại Liên hoan phim (LHP) quốc tế Locarno (Thụy Sĩ) lần thứ 78, được tổ chức vào hồi tháng 8/2025, bộ phim tài liệu 'Tóc, Giấy và Nước' của 2 đạo diễn Trương Minh Quý (Việt Nam) và Nicolas Graux (Bỉ) đã xuất sắc đoạt giải 'Báo vàng' danh giá. Đây là bộ phim được quay trong vòng 3 năm tại 2 xã Kim Phú-Kim Điền và do 4 diễn viên người Rục (dân tộc Chứt) tham gia…
Tháng Chạp, gió trở mùa, trời bắt đầu khẽ se lạnh khiến người ta muốn tìm về hơi ấm bếp lửa. Ở đâu đó trong lòng phố, mùi hành phi thoang thoảng từ một gian bếp nhỏ khiến tôi khựng lại. Mùi ấy làm sống dậy cả một vùng ký ức, kéo tôi về những ngày giáp Tết ở quê, nơi mẹ tôi bận rộn với bao món ăn, nhưng chẳng món nào khiến tôi nhớ đến Tết nhiều bằng nem rán. Không biết từ khi nào, trong ký ức của tôi, Tết luôn bắt đầu bằng tiếng 'xèo xèo' trong chảo dầu nóng và mùi thơm của những chiếc nem rán mẹ làm. Chỉ cần nghe tiếng dầu reo là tôi đã thấy Tết đang thật gần, dù ngoài kia đào chưa nở hết, mai vẫn còn e ấp trên cành.
Tết không chỉ là thời khắc chuyển giao của đất trời, mà còn là cuộc hành trình hồi hương về với những giá trị cốt lõi của dân tộc. Giữa dòng chảy hối hả của thời đại, hồn tết nơi miền non cao luôn được đồng bào gìn giữ, nâng niu như báu vật vô giá. Bản sắc truyền thống đã trở thành nguồn lực nội sinh mạnh mẽ, thúc đẩy du lịch và kinh tế - xã hội phát triển, biến những giá trị tinh thần thành sinh kế bền vững.
Khi những cơn gió lạnh đầu đông tràn về vùng biên cương phía Tây Bắc, người Hà Nhì ở các xã Sín Thầu, Mường Nhé lại rộn ràng đón tết cổ truyền Khụ Sự Chà. Không trùng với Tết Nguyên đán của người Kinh, Tết Khụ Sự Chà thường diễn ra vào khoảng ngày 15/12 dương lịch, thời điểm mùa màng đã thu hoạch xong, lòng người thong thả sau một năm lao động bền bỉ.
Tết đến, nhiều người sum vầy, vui Xuân bên gia đình, người thân, nhưng đối với các nhân viên của Ban Quản lý rừng phòng hộ Đồng Xuân, tỉnh Đắk Lắk, họ vẫn lặng lẽ làm nhiệm vụ giữ rừng trong rừng sâu. Đó không chỉ là trách nhiệm giữ màu xanh cho quê hương, mà còn là sự tâm huyết tận tụy với nghề.
Ở nơi địa đầu Tổ quốc, khi những dãy núi trùng điệp của miền cực Bắc dần khép lại, những bắp lúa đã về kho, ngô đã phơi khô trên gác bếp, một năm lao động nhọc nhằn, Tết lại lặng lẽ gõ cửa từng nếp nhà người Dao. Không ồn ào, không phô trương, Tết đến bằng sự lắng lại của núi rừng, bằng bếp lửa đỏ hồng giữa gian nhà, bằng mùi hương trầm quyện trong sương sớm, và bằng niềm tin bền bỉ vào tổ tiên, vào mạch sống đã nối dài qua bao thế hệ.
Tết đến không ồn ào, không vội vã, mà thấm dần qua từng nếp nhà, bếp lửa, qua tiếng chày giã bánh, qua mùi khói lam chiều bảng lảng trên triền núi nơi miền Tây xứ Thanh.
Giữa đại ngàn Quảng Ngãi, tổ Đèo Ải (xã Đặng Thùy Trâm) được gọi là nơi '5 không'. Thiếu điện, thiếu đường, thiếu sóng, nhưng không thiếu niềm tin - mùa Xuân vẫn lặng lẽ về trên những mái nhà sàn, mang theo hi vọng đổi thay giữa núi rừng.
Khép lại những ngày tất bật, cầm trên tay đòn bánh tét Khánh An, nghe kể lại chuyện đêm mưa giữ lửa, bỗng thấy lòng mình bình an lạ thường. Một mùa xuân mới đang về, được dệt nên từ những sợi lạt buộc chặt tình người như thế.
Gia đình NSND Trịnh Kim Chi vẫn duy trì thông lệ gói bánh chưng mỗi dịp Tết đến xuân về như một cách giữ gìn nếp nhà, gắn kết các thành viên.
Tết với người Tày không chỉ là thời khắc chuyển giao năm mới, mà là hành trình trở về với cội nguồn. Từ bếp lửa đỏ hồng trong gian nhà sàn, mâm lễ thành kính dâng tổ tiên đến tiếng đàn tính ngân vang trong điệu then, mỗi nghi thức, mỗi sinh hoạt đều nối dài mạch ký ức gia đình, gìn giữ căn cước văn hóa và vun đắp những giá trị được trao truyền qua nhiều thế hệ.
Trên những sườn núi Ngọc Linh cao vút, nhiều hộ dân đón Tết bên những bếp lửa lập lòe, túc trực xuyên suốt để giữ từng gốc sâm Ngọc Linh, thứ được ví như 'quốc bảo của Việt Nam'.
Miền mơ tưởng Tây Nguyên, xa thật xa như hàng triệu năm thiên nhiên kiến tạo núi cao, sông sâu và hàng nghìn năm con người dựng nên hệ giá trị văn hóa kỳ vĩ.
Mỗi độ xuân về, các bản Mông ở hai xã Pù Nhi và Nhi Sơn lại bừng lên sắc đào, sắc mận và thanh âm rộn ràng của lễ hội đầu năm. Du xuân nơi đây không chỉ là chuyến đi thưởng ngoạn cảnh sắc, mà còn là hành trình chạm vào bản sắc văn hóa, nhịp sống mộc mạc của đồng bào Mông vùng biên Thanh Hóa.
Đồng bào Dao nói chung, đồng bào Dao đỏ nói riêng có một kho tàng văn hóa rất phong phú. Trong đó phải kể đến nghề thêu lễ phục thổ cẩm cho người đàn ông trong lễ cấp sắc – một nghề âm thầm gắn bó với đời sống tâm linh, cũng là nét văn hóa độc đáo và giàu giá trị nghệ thuật của của đồng bào qua bao thế hệ.
Trong mâm cơm những ngày đầu Xuân năm mới của người dân vùng đất ven sông Đáy - Đức Giang (xã Hoài Đức, Hà Nội), có một món ăn không bao giờ vắng mặt, dù giản dị nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời ký ức và lòng tự hào: Cháo se.
Tết về trong nhịp sinh hoạt quen thuộc của nhiều gia đình ở Thái Nguyên, khi nhà cửa được dọn dẹp gọn gàng hơn, bếp lửa đỏ hơn và những cuộc gặp gỡ trở nên ấm áp hơn thường ngày. Trên khắp các địa phương trong tỉnh, Tết còn hiện diện qua sự quan tâm dành cho những người còn nhiều khó khăn, để không khí mùa Xuân lan tỏa bằng những hành động sẻ chia cụ thể, thiết thực.
Trong không gian văn hóa truyền thống của người Mường, bếp lửa không chỉ là nơi nấu nướng thường nhật, mà còn là trung tâm linh thiêng, nơi hội tụ sinh khí, gắn kết các thế hệ và bảo chứng cho sự ấm no của mỗi gia đình. Bởi vậy, khi sửa bếp, người Mường luôn thực hành nghi lễ cúng vía cho bếp (tiếng Mường gọi là Khôồng bếp) như một cách mời gọi linh hồn của bếp lửa trở về, giữ cho mái nhà được bình yên, mùa màng tươi tốt, đời sống hanh thông.
Sức lan tỏa của các nền tảng số đã mở rộng không gian tồn tại của văn hóa bản địa. Một thước phim quay ở bản làng xa xôi có thể xuất hiện trên màn hình điện thoại của khán giả ở nhiều châu lục.
Hơn trăm năm qua, bánh tráng Thuận Hưng vẫn đỏ lửa ngày đêm, giữ hồn gạo thơm miền Tây, trở thành di sản quý của Cần Thơ.
Trong đời sống của đồng bào vùng cao ở tỉnh Hà Giang cũ (nay là tỉnh Tuyên Quang), bếp lửa luôn hiện diện như một không gian sinh hoạt quen thuộc, gắn bó với từng nếp nhà sàn. Bếp không chỉ để nấu nướng, sưởi ấm, mà còn là trung tâm của ngôi nhà, nơi duy trì nhịp sống thường ngày của mỗi gia đình. Ngọn lửa cháy âm ỉ suốt bốn mùa, đỏ bền như mạch sống của núi rừng.
Homestay bản địa tại thôn, bản vùng cao trên địa bàn tỉnh đang dần trở thành nơi níu chân du khách. Những nếp nhà truyền thống, nhịp sống đời thường của bản làng, những câu chuyện văn hóa được kể lại một cách sâu lắng, tạo nên nét riêng cho du lịch Điện Biên.
Gió Xuân từ đỉnh Lũng Cú khẽ quệt qua mái tóc khi tôi bước vào làng Lô Lô Chải (Tuyên Quang) trong buổi sáng đầu năm Bính Ngọ 2026. Những cây đào núi bung nở hồng rực trên nền đá xám, từng cánh hoa như ánh lên hơi ấm đầu tiên của mùa mới.
Giữa nhịp sống hiện đại với nhiều đổi thay trong cách đón tết, không ít gia đình vẫn lựa chọn gìn giữ những phong tục truyền thống như một cách gìn giữ bản sắc văn hóa. Với họ, tết không chỉ là kỳ nghỉ, mà là thời khắc sum vầy, là dịp để những giá trị xưa được trao truyền một cách tự nhiên qua từng việc làm giản dị trong gia đình.
Nhà dài là thiết chế văn hóa truyền thống tiêu biểu của người Ê Đê, nơi nhiều thế hệ cùng sinh sống, lao động và duy trì các sinh hoạt cộng đồng. Trong đời sống thường ngày, bếp lửa và bữa cơm chung giữ vai trò gắn kết các thành viên trong gia đình, dòng tộc.
Nếu không có mùa xuân về dạm ngõ Em làm sao để cơn gió dỗi hờn Khi mùa đông bếp lửa hồng nhen nhóm Tí tách cười, từng đốm lửa hoan ca.
Trong thời khắc giao thừa, khi nhà nhà sum vầy đón Tết, những người giữ rừng vẫn duy trì nhiệm vụ, lặng lẽ gác rừng. Bên bếp lửa đêm giao thừa, họ sẻ chia tình đồng đội và đón xuân trong sự quan tâm, gắn bó của người dân ven rừng.
'Thế giới số giúp chúng ta không lạc mất nhau giữa những đổi thay. Nhưng chỉ có sự kết nối giữa người với người mới làm nên hương vị trọn vẹn của ngày Tết'.
Không khí xuân rộn ràng lan tỏa khi Tết Nguyên đán đang cận kề. Ngày 29 Tết, Trung tâm Bảo trợ Xã hội tỉnh Cà Mau tổ chức chương trình gói bánh tét dành cho các cụ già neo đơn và trẻ em khuyết tật đang được chăm sóc, nuôi dưỡng tại đơn vị.
Những ngày đầu xuân Bính Ngọ 2026, khi sương còn giăng mờ trên lối núi, khói bếp đã quyện nhẹ trong thung sâu bản Lân Đặt. Từ trong những căn nhà sàn vừa được sửa lại sau lũ, ánh lửa bập bùng sưởi ấm gian nhà nhỏ; ngoài hiên, những trái quýt cuối vụ vàng ươm được đặt gọn gàng, báo hiệu một cái tết đủ đầy hơn mọi năm.
Mỗi độ xuân về, khi sương núi còn vương trên mái nhà sàn, khi bếp lửa hồng ấm dần lên giữa giá rét vùng cao, mâm cỗ Tết của đồng bào Cao Bằng lại lặng lẽ hiện diện như một bản hòa ca ẩm thực đầy dư vị. Ở đó, không chỉ có những món ăn để thưởng thức mà còn là sự kết tinh của non nước, khí hậu, tập quán sinh hoạt và nếp nghĩ, nếp sống của con người nơi địa đầu Tổ quốc. Phong vị mâm cỗ Tết vùng cao Cao Bằng vì thế mang hồn núi, vị suối, mùi khói bếp và cả tình người ấm áp - một nét văn hóa độc đáo, mộc mạc mà sâu lắng,
Có những món ăn mới được thử một lần đã gây thương nhớ. Nhớ một vùng đất, một mùa nắng gió, một dáng người lặng lẽ bên bếp lửa. Tôm khô Cà Mau hình móng chim là một món như thế. Chỉ cần thoảng mùi tôm khô trong gian bếp, ký ức về miền đất cuối trời Nam Bộ lại chậm rãi hiện lên, mặn mà và sâu lắng như chính con nước nơi đây.
Khi xuân chạm ngõ, những mái ấm an cư ở miền núi Đà Nẵng được hoàn thiện thần tốc, những bản làng bừng sáng điện lưới hay những phần quà Tết được trao tận tay… không chỉ thể hiện tình cảm, sự chăm lo của Đảng, Nhà nước đối với bà con, mà còn khơi dậy động lực phát triển cho năm mới.
Giữa núi rừng phía tây Thanh Hóa, mỗi dịp Tết đến, mâm cơm của đồng bào Thái không chỉ là sự kết hợp của sản vật rừng suối mà còn là nơi kết nối gia đình, gìn giữ nếp nhà và trao truyền bản sắc qua nhiều thế hệ.
Đến nay, tôi đã định cư ở Đức hơn 30 năm. Cộng thêm 4 năm trong quân ngũ trước đó, tính ra tôi có gần 40 năm ăn Tết xa nhà.