Từ khi nghỉ việc để buôn bán hải sản, tôi bị mẹ chồng khinh rẻ ra mặt vì bà cho rằng tôi không xứng với con trai giảng viên đại học của bà. Không ngờ, chồng tôi làm một việc khiến những ấm ức của tôi tan biến.
Theo lời của người già trong xóm thì loài duối cũng có cây đực, cây cái nhưng rất khó phân biệt. Chỉ đợi đến khi cây nào trưởng thành mà đơm hoa kết trái thì mới biết đó là cây cái.
Phòng bệnh số 405 sau giờ hành chính, những tiếng nói cười dường như rôm rả hơn. Những gương mặt non nớt vẫn chưa hết sự mệt mỏi và đau đớn. Khác hẳn với những buồng bệnh khác, phòng 405 đặc biệt ở Trung tâm Huyết học, bởi căn phòng ấy được sắp xếp những cô, cậu bé đang tuổi ăn, tuổi lớn, đang tuổi khám phá và tìm hiểu mọi thứ ở lớp, ở trường cùng chúng bạn, thầy cô, thì tất cả lại hội tụ ở đây để chống chọi với bệnh tật và từng giờ từng phút nuôi những ước mơ và hy vọng cho bản thân. Tôi cũng là một trong những bệnh nhân của phòng 405 như vậy.
Cúp điện lúc nửa đêm. Trong căn phòng đóng kín cửa, điều hòa tắt, chẳng còn bất cứ luồng gió nào có thể len lỏi vào, anh cảm giác như mình sắp chết ngạt nếu điện không có trở lại kịp.
Pha xử lý tình huống của anh shipper trước kẻ trộm được cộng đồng mạng khen ngợi hết lời.
Sau pha trộm đồ khiến bản thân nhục nhã, dì tôi bỏ về quê chồng không thấy liên lạc lại nữa.
Không phải tôi không muốn giúp chị dâu mà quả thật tôi không có tiền để giúp.
Hễ có ai đó hỏi tôi về những tiếng hú hét lúc đêm muộn phát ra từ căn hộ nhà tôi, nỗi tủi hổ trong tôi sẽ ập tới.
Ba Bánh Cam mất sớm, má nó làm các loại bánh bột chiên, bỏ mối cho những người bán dạo. Có lần, Bánh Cam xách theo bọc bánh, mời bạn bè trong lớp. Mọi người xúm vô ăn. Mấy chục bánh nóng hổi hết sạch. Tới lúc đó, Bánh Cam mới dõng dạc: 'Mỗi cái bánh 500 đồng. Trả tiền cho tui nha!'. Tụi bạn chưng hửng ngó nhau.
Rời nhà lúc đêm muộn với bộ đồ câu ếch, Nguyễn Văn Chương lặng lẽ đi rồi lặng lẽ quay về khi trời còn chưa tỏ mặt người. Người dân quanh vùng lâu nay cứ nghĩ Chương mưu sinh bằng soi ếch đêm nhưng không, 'thành quả' của những đêm lặng lẽ đó là những món hàng có giá trị trong nhà dân hoặc cửa hàng ở những vùng lân cận.
Lý do giải thích cho việc này khá đơn giản.
Đêm xuống, Nguyễn Văn Chương mang bộ đồ câu ếch rời khỏi nhà. Ít ai biết rằng, 'thành quả' trong những đêm đi soi ếch là những món hàng có giá trị do người đàn ông này đột nhập nhà riêng hay cửa hàng của người dân quanh vùng để lấy trộm.
Lý do giải thích cho việc này khá đơn giản.
Một lần có dịp vào Nam công tác, tôi gặp một vài người bạn cũ. Mấy đứa ngồi uống bia rồi lần hồi kể chuyện ngày xưa. Bia ngấm, bạn bảo: 'Đam mê và tuổi trẻ của tôi để lại ở đất Nghi Sơn hết cả rồi'.
Sống giữa Hà Nội tấp nập và hiện đại của hôm nay, nhiều lúc bất chợt người ta nhớ đến thành phố này của những ngày tháng cũ.
Mệ năm nay đoán chừng cũng gần bảy mươi rồi. Lưng còng, dáng người nhỏ thó, khắc khổ chừng ba chục ký lô nên có cảm giác chiếc xe đạp điện mệ đang đi còn có vẻ to lớn và nặng cân hơn cả mệ.
Tôi cùng Margaret đi du lịch ở Hawaii. Đây là chuyến đi kỳ nghỉ trăng mật sau lễ cưới của hai vợ chồng. Tuy nói là lễ cưới nhưng chúng tôi không tổ chức rình rang, chỉ đi đăng ký kết hôn và mời người thân trong gia đình tham dự bữa tiệc nho nhỏ. Lý do bởi đây là lần tái hôn của tôi, cô vợ cũ của tôi đã mất trong một vụ tai nạn ba năm trước.
Một ngày đẹp trời của Thiên niên kỷ mới, tôi đưa vài người bạn đến một khu rừng nằm cách thành phố 160 cây số, hướng về phía đông bắc. Khu rừng còn nguyên sơ, rất bí ẩn và toát lên cái mùi hăng hăng của những lớp lá vàng lần lượt chồng lên nhau qua bao mùa mưa nắng. Chủ rừng là lão Đớt, được tỉnh giao khai thác tiềm năng, chủ yếu là trồng cao su và các loại cây phù hợp với đất bazan như cà phê, trà, hồ tiêu...
Rau ở Đài Loan rất hiếm, đắt hơn thịt; trái cây cũng mắc, mỗi trái xoài, thanh long, mận (trái lớn) đều bán bình quân 100 Đài tệ (80 ngàn tiền Việt).
Những chia sẻ của cô Vương đã khiến nhiều người phải suy nghĩ.
Lúc này đây, cựu tuyển thủ quốc gia Nguyễn Thị Ánh Viên không còn là một trong những gương mặt được theo dõi nhiều nhất nhưng vẫn rất nhiều người hâm mộ cổ vũ cô mỗi khi kình ngư này xuất hiện…
Đã rất nhiều năm, cứ sau Tết ít ngày, tôi lại thấy bà đi gom những cành đào người ta vứt chỏng chơ nơi những bãi rác, có khi lề đường hoặc bất cứ nơi nào có thể vứt. Việc làm có vẻ bất thường đó đã khiến tôi không thể không chú ý và trỗi dậy nhu cầu muốn tò mò hỏi bà:
A Lục mua được một chiếc ô tô điện và rất thích nó, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, chỉ mới được mấy ngày thì chiếc ô tô điện đã bị mất trộm, không để lại dấu vết.
Chờ đợi trong niềm vui là hạnh phúc nhưng chờ đợi cũng cần có thời hạn nhất định và mục đích rõ ràng.
Một chàng trai mới đây chia sẻ câu chuyện đến phòng trọ của bạn chơi nhưng những gì hiện ra trước mắt thật đáng sợ.
Cuộc sống của một người giàu có thể gây sốc đến mức nào?
Lấy nhau được gần 2 năm, sau 1 thời gian chạy chữa mãi thì giờ cô mới có bầu. Trong khi ai nấy đều vui mừng thì Mạnh lại tỏ ra không mấy thiết tha. Nguyệt linh cảm 1 điều gì đó chẳng lành.