Đừng xem thường 'tính khí' của trẻ sơ sinh, những biểu hiện nhỏ lúc bé có thể hé lộ tính cách tương lai.
Giữa bộn bề công việc, nhiều nữ công an xã thường hiện lên với sự nghiêm nghị, bản lĩnh. Nhưng sau màu áo xanh là trái tim ấm áp, trở thành 'người mẹ thứ hai', chở che, yêu thương những đứa trẻ mồ côi.
Không chỉ là chốn tâm linh của người dân địa phương, chùa Vĩnh (xã Đồng Lộc, Hà Tĩnh) còn được biết đến là mái nhà chở che, nuôi dạy 22 em nhỏ mồ côi, không nơi nương tựa.
Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi khóc… nhưng không phải vì mệt mỏi hay tủi thân, mà vì lòng mình được sưởi ấm.
Chỉ còn ít tháng nữa bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT, em Biện Văn Bảo (17 tuổi, phường Hà Huy Tập, tỉnh Hà Tĩnh), học sinh Trường THPT Lê Quý Đôn, bất ngờ rơi vào biến cố lớn nhất cuộc đời, khi cha em (là ông Biện Văn Nam, 44 tuổi), lao động chính duy nhất trong gia đình, qua đời do tai nạn giao thông.
Mẹ ngồi trước hiên nhà, đôi tay tỉ mẩn khâu lại chiếc áo đã sờn vai. Sợi chỉ mảnh mai luồn qua từng thớ vải bạc màu, chậm rãi, và kiên nhẫn. Ánh nắng chiều nghiêng xuống mái tóc mẹ, ánh lên những sợi bạc như lớp bụi thời gian. Lòng tôi chùng lại rồi chợt nhận ra trong vô vàn điều quý giá của cuộc đời, có những điều không thể tìm lại, không thể thay thế, chính là mẹ, vì mẹ là duy nhất trên đời.
Thay vì oán hận hay trách móc, tôi lại chọn cách lặng lẽ thu dọn đồ đạc trở về quê ngay sáng hôm sau.
Với tình thương vô bờ bến của 'người mẹ' - sư thầy Thích Đàm Ngoan, hàng chục đứa trẻ mồ côi cứ thế lớn lên từng ngày trong vòng tay yêu thương
Đây là cái Tết đầu tiên bà Mận ăn Tết xa nhà. Vợ chồng thằng Tùng, thằng con duy nhất đón bà lên từ đầu tháng Chạp. 'Năm nay nhà con sinh cháu. Chưa hết cữ, Lan yếu cần kiêng gió máy, không về quê được. Mẹ lên đỡ đần vợ chồng con, chăm nom cu Bin cho bà cháu gần nhau', Tùng thuyết phục mãi. Bà thương con, thương đứa cháu nội đỏ hỏn vừa chào đời, nên gật đầu khóa cửa ngôi nhà ba gian, gửi chìa khóa cho chú thím Mãi trông nom, rồi khăn gói lên đường.
Ngày 13-1, chính quyền xã Anh Sơn (Nghệ An) cho hay, người dân trên địa bàn vừa phát hiện một bé gái sơ sinh bị bỏ rơi trong đêm giá rét.
Trong đêm giá rét, một bé gái sơ sinh bị bỏ rơi trước cổng sân bóng ở xã Anh Sơn (Nghệ An), may mắn được người dân phát hiện kịp thời và đưa về sưởi ấm, chăm sóc.
Có những nỗi đau không cần ồn ào, chỉ cần một người quay lưng đi là đủ khiến cả một gia đình tan nát.
Dù cuộc đời có nhiều giông gió, thì lòng thầy vẫn vững vàng như mái chùa Quan Âm, nơi bão giông không thể nào quật ngã được.
Liên quan người mẹ và em bé sơ sinh vài tháng tuổi đến Trạm Y tế số 1 thuộc Trung tâm Y tế Tuy Hòa (Đắk Lắk) xin tránh lũ, nhưng đã bị nhân viên y tế từ chối, ngày 29/11, Giám đốc Sở Y tế tỉnh Đắk Lắk – ông Nay Phi La cho biết, đã chỉ đạo xác minh, làm rõ để xử lý.
Ôm chặt con trai 2 tháng tuổi trong lòng, nép bên cạnh là con gái 9 tuổi, không thức ăn, nước uống, ba mẹ con cố thủ hơn 15 tiếng trên nóc nhà giữa lũ dữ.
Có những cuộc gặp gỡ để lại dư âm sâu lắng, có những câu chuyện khơi dậy niềm tin vào lòng nhân ái và sức mạnh của tình thương. Câu chuyện về Vũ Tuệ Lâm - học sinh lớp 10A1, Trường THPT Nghĩa Lộ là một hành trình như thế: hành trình của nghị lực, của lòng biết ơn và của những hạt giống tốt đẹp được ươm mầm từ tình yêu thương và sẻ chia.
Phát hiện ung thư vú khi con còn đỏ hỏn, chị Đỗ Thị Hiền từng tưởng không thể gượng dậy. Một năm sau, chị đứng lên để tiếp thêm nghị lực cho những người phụ nữ cùng cảnh ngộ.
Cô gái trẻ lựa chọn nuôi con người khác suốt 6 năm, bất chấp lời dị nghị, để rồi phải nhờ xét nghiệm ADN minh oan trước khi được chấp nhận làm dâu.
Những ngày cuối tháng 9, đầu tháng 10 vừa qua, cơn bão số 10 (Bualoi) và số 11 (Matmo), cùng với các đợt mưa lũ kéo dài gây thiệt hại nặng nề về người, tài sản tại các tỉnh miền Bắc: Thái Nguyên, Cao Bằng, Lạng Sơn, Bắc Ninh.
Những đứa trẻ đỏ hỏn, bị cô lập trong vùng lũ khóc nấc tìm sữa có lẽ sẽ là hình ảnh đầy xót xa của người dân vùng lũ những ngày qua.
Bản làng chìm trong đêm tối âm u, gió rít qua từng mái tranh như tiếng khóc than. Ở giữa sân đất, một nữ hộ sinh run rẩy ôm trên tay đứa trẻ đỏ hỏn vừa cất tiếng chào đời. Đằng sau, dân làng đứng san sát, tay cầm đuốc, gậy gộc, những bó lá và bùa trừ tà rung lên trong bóng đêm. Khói đuốc quyện cùng hơi thở dồn dập khiến không gian thêm phần ngột ngạt.
Cuộc đời nhiều khi mang đến những khúc rẽ bất ngờ, khiến con người nhận ra đâu mới là tình thân thật sự.
Tờ giấy xét nghiệm ADN kia như bằng chứng ghi lại, trong cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, tôi đã không hề có được sự tin tưởng trọn vẹn.
Sau thành công lớn của Chị dâu, đạo diễn Khương Ngọc tiếp tục mời Việt Hương, Hồng Đào, Lê Khánh tham gia trong dự án mới Cục vàng của ngoại.
Chồng nói đi công tác mấy ngày. Nhưng chỉ hai hôm sau, tôi thấy anh trong bệnh viện, tay bế một đứa trẻ sơ sinh với ánh mắt dịu dàng, trìu mến. Điều khiến tim tôi thắt lại hơn cả… là người bước ra từ phòng bệnh chính là bạn thân nhất của tôi.
Vượt lên mặc cảm về ngoại hình và số phận, nữ sinh Ngọc Huyền đã trở thành tấm gương sáng về nghị lực, lòng nhân ái và sống theo lời Bác Hồ.
Dốc toàn bộ tâm sức kiếm tiền, người chồng tưởng mình đã làm tròn vai khi chuyển khoản 2 tỷ cho vợ sau sinh như một lời cảm ơn. Nhưng đáp lại là một câu nói lạnh như băng và cái gật đầu đồng ý ly hôn sau chưa đầy một tháng con chào đời…
Thông tin diễn viên Lan Phương quyết định ly hôn với chồng ngoại quốc thu hút sự quan tâm của công chúng.
Tôi cất tiếng khóc chào đời trong nước mắt của cả gia đình tiễn mẹ tôi đi mãi sau khi sinh tôi. Khi tôi còn đỏ hỏn, bà nội đã vượt hàng ngàn cây số, ôm chiếc túi vải nhỏ lặn lội từ quê ra đón tôi về nuôi. Không có mẹ trong những năm tháng đầu đời, nhưng tôi may mắn có ông bà nội thay cha mẹ thương yêu suốt một đời.
'Những tiếng khóc có khi vang lên đồng loạt trong đêm, chúng tôi thường bất giác nghĩ về mẹ mình', chị Kim Tuyền - Điều dưỡng nhi sơ sinh, Bệnh viện Việt Pháp Hà Nội chia sẻ niềm hạnh phúc với nghề đặc biệt của mình.
Anh quyết định đưa cho bố mẹ ruột gần 3 tỷ đồng để nhờ đứng tên mua nhà – với lời hứa rõ ràng từ họ: 'Mua xong, khỏe lại thì sang tên cho con'.
Tôi không biết người khác có tuổi thơ ra sao, còn với tôi, đó là chuỗi ngày chuyển nhà, đổi họ, làm quen với 'dượng mới' – những người đàn ông đến rồi đi, để lại phía sau mẹ tôi là nước mắt, và tôi là đứa trẻ dần chai lì với từ 'hôn nhân'.
Xa quê, mỗi lần về nằm trên chiếc võng gai, tôi lại mường tượng về ngôi nhà xưa. Ngôi nhà đã từng chứng kiến sự thuận hòa của bốn thế hệ nhà tôi, nơi tôi lọt lòng đỏ hỏn đến tuổi trưởng thành và là nơi neo giữ mái ấm gia đình.