Sòng phẳng trong tiếp cận sản phẩm văn hóa
Hôm qua 11-8, đại diện đơn vị quản lý Dinh Độc Lập (Hội trường Thống Nhất, phường Bến Thành, TPHCM) cho biết sẽ điều chỉnh bảng thông báo về cách tính phí đối với việc sử dụng máy ảnh, chỉ áp dụng đối với những người làm dịch vụ chụp ảnh thường xuyên tại di tích.
Điều này giúp du khách yên tâm hơn khi mang máy ảnh đến tham quan, chụp ảnh. Tuy nhiên, từ sự việc cũng đặt ra những suy nghĩ về một vấn đề rộng hơn liên quan việc thu phí tham quan di tích, các hoạt động văn hóa, nghệ thuật: thu như thế nào, với đối tượng nào và mức phí ra sao để vừa bảo đảm nguồn lực cho hoạt động văn hóa, vừa không tạo cảm giác rào cản đối với công chúng?
Cách đây chưa lâu, một triển lãm tranh trên chất liệu giấy dó tại Hà Nội thu hút sự chú ý của cộng đồng yêu mỹ thuật, song mức vé 100.000 đồng khiến một bộ phận công chúng cân nhắc. Có ý kiến đặt vấn đề: nếu mục tiêu chính là bán tác phẩm, việc thu thêm tiền vé liệu có khiến công chúng e ngại?
Tuy nhiên, cũng có nhiều giám tuyển và nhà nghiên cứu mỹ thuật nêu ý kiến, bán vé cũng là một cách xác lập giá trị của triển lãm và tôn trọng công sức sáng tạo của nghệ sĩ. Theo giám tuyển Ace Lê (Cố vấn cao cấp tại Sotheby’s cho thị trường Việt Nam), tại nhiều quốc gia, việc bán vé được phân định khá rõ. Với triển lãm phục vụ công chúng do bảo tàng hoặc tổ chức phi lợi nhuận thực hiện, tiền vé có thể là nguồn thu quan trọng để trang trải chi phí. Hiện nay, thói quen trả phí khi tiếp cận các sản phẩm văn hóa, di tích lịch sử đôi khi còn bị xem là tạo rào cản.
Thu phí trong hoạt động văn hóa, tham quan di tích nếu được thiết kế hợp lý, minh bạch và tương xứng với chất lượng trải nghiệm, không nên chỉ nhìn dưới góc độ “thu tiền”. Đó là sự sòng phẳng cần có để các giá trị văn hóa được đầu tư, bảo tồn, cũng là để bảo đảm sự công bằng trong tiếp cận.
Nguồn SGGP: https://sggp.org.vn/song-phang-trong-tiep-can-san-pham-van-hoa-post866639.html












