Tôi đang ngồi với một buổi sớm mai chớm xuân, trong tâm thế vô cùng thảnh thơi của những ngày Tết cổ truyền. Vừa cách đây vài giờ đồng hồ, mọi người còn tất bật lo thu xếp nốt những việc dở dang để đón Giao thừa. Thế mà trong buổi sớm mai trong lành này, thời khắc ấy đã thuộc về... năm ngoái. Nghe thổn thức cũ xưa, xa ngái, dặm dài...Vừa hôm qua còn phải khoác thêm chiếc áo ấm để ra chợ sớm, vậy mà hôm nay khí trời đã khác hẳn. Những tia nắng mùa xuân mảnh như tơ, nhẹ như hơi thở, ấm áp như một cái nắm tay siết nhẹ dành cho nhau. Không gian phảng phất, dìu dịu hương hoa. Mùa xuân mà, nhìn chỗ nào cũng rực rỡ những sắc hoa. Tôi thắp một nụ trầm, khói trầm nhẹ lan vào buổi sớm mai xuân an yên thư thái. Một người bạn đăng những bức ảnh lên Facebook với dòng trạng thái: 'Tết sum vầy, Tết đoàn viên đủ đầy, chỉ có thể là Tết'. Tay tôi vô thức soạn một lời bình luận ấm áp chúc mừng sự đoàn viên của đại gia đình bạn. Lòng tôi tự nhiên dâng lên niềm hạnh phúc, như thể mình cũng được góp mặt trong sự đoàn viên ấy và niềm vui sum vầy đã lan tỏa sang tôi.
Ấy là ngọn khói đặc biệt, tỏa ấm không gian chiều cuối năm nhiều dự cảm, âm vang trong lòng những kẻ tha phương tiếng réo gọi quay về cố xứ, bởi Tết đã kề cận.
Những năm trước đây Cam Tuyền là một trong những địa phương có nhiều khó khăn của huyện Cam Lộ. Nhưng giờ đây, Cam Tuyền đã chuyển động với nhiều sắc màu mới, nhất là từ khi có chiếc cầu nối với bờ Nam, trung tâm huyện thì giao thông đi lại thuận lợi, trao đổi hàng hóa dễ dàng, cuộc sống người dân vì thế có nhiều khởi sắc.
Không hẹn mà gặp, tết nay nhóm bạn cũ ở xóm nhỏ nằm trong lòng thị trấn ngày nào cùng về quê ăn tết. Nhóm bạn toàn con gái, lấy chồng rồi theo chồng lập nghiệp nơi xa. Một năm vội vã ghé về nhà được 2 lần vào dịp hè và tết. Nhưng cũng chỉ vội vã về rồi vội vã đi, năm thiếu đứa này, năm thiếu đứa nọ. Vậy nên, từ ngày 'theo chồng bỏ cuộc chơi' đến nay, cả nhóm ít khi được gặp mặt đông đủ tại nơi chốn mình đã sinh ra, lớn lên chứ chưa nói gì đến tết.
Bản thân có đến 3 tiền án về ma túy nhưng Đậu Thị Lan vẫn tiếp tục đi vào vết xe đổ của chính mình. Bởi vậy, cuộc sống của Lan chỉ luẩn quẩn trong tù tội.
Ấy là điểm dừng chênh vênh của chuyến tàu thời gian, sau những vòng quay miệt mài của 365 ngày náo động. Chiều Ba mươi Tết gieo một cung trầm bảng lảng, rót xuống lòng người một nốt lặng bâng khuâng...
ĐBP - Cuối tuần có dịp gặp gỡ bạn bè cùng quê tại một quán cà phê quen thuộc, sau một hồi kể về những câu chuyện công việc, con cái, chúng tôi lại nhắc nhau những kỉ niệm êm đềm nơi ngôi làng nhỏ mà chúng tôi đã được sinh ra. Một khoảng lặng sau giọt cà phê đắng, những ánh mắt nhìn về xa xăm chạm nhau ở miền hồi ức xa ngái. Dòng chảy thời gian chưa khi nào quay trở lại để những người lớn từ làng quê như chúng tôi bây giờ được một lần nữa là đứa con nít lên năm lên bảy chạy nhảy khắp quãng đồng. Có chăng là thời gian cho chúng tôi cơ hội để lớn lên, để trưởng thành. Ðể rồi sau những va vấp ngược xuôi, chúng tôi ngồi lại bên nhau, cùng hẹn một ngày trở về nơi ngày xưa đã từng đong đầy kỉ niệm.
Cứ mỗi khi nghe cơn gió chướng xôn xao trên đất Sài Gòn là lòng tôi lại nôn nao cái Tết quê nhà. Bôn ba nơi xứ lạ kiếm tìm miếng cơm manh áo mà lòng vẫn không nguôi ngoai cái khắc khoải bồn chồn khi nghĩ về cánh đồng tuổi dại, con mương sình bùn, mái lá run mình rúm ró sau mỗi cơn vần vũ của đất trời…
Nhiều thành phố lớn đều có một dòng sông chảy qua, Đà Nẵng cũng vậy. Dòng sông Hàn chảy ngang qua Đà Nẵng là chứng nhân cho sự phát triển, thay đổi của thành phố miền Trung này. Đâu đó ở trên dòng sông Hàn, có những con người cả cuộc đời gắn bó với dòng sông, lặng lẽ quan sát sự phát triển của thành phố. Và, đằng sau cuộc sống của họ là những câu chuyện yên bình, nhiều ân tình.
ĐBP - 'Công an ta là Công an nhân dân, vì nhân dân mà phục vụ và dựa vào dân mà làm việc' - thấm nhuần lời dạy của Bác Hồ, hàng năm Công an tỉnh đã tăng cường hàng nghìn lượt cán bộ chiến sĩ (CBCS) về cơ sở '3 cùng' với nhân dân.
Vậy là đã đến những ngày cuối của tháng 12, tháng cuối của một năm dương lịch và chuẩn bị cho một vòng con giáp tiếp theo.
Rồi một ngày ta chẳng nhận ra nhauĐời ồn ào như tằm đang ăn láMiếng trầu xưa, nay chỉ còn bãĐỏ môi ơi! Tơi tả nơi nào.
Năm 2019, hầu hết các sân khấu ở TP.Hồ Chí Minh đều thực hiện xã hội hóa để nỗ lực 'sáng đèn' suốt tháng. Mỗi sân khấu mang một phong cách khác biệt, làm giàu cho 'bộ mặt' kịch nói của thành phố.
Mùa đông cũng là mùa lúa chín vàng trên những cánh đồng khắp nơi nơi. Trong lòng mỗi người con của vùng đất thuần nông chắc hẳn ai cũng nhớ mùi rơm thơm quê nhà.
Về đi em! Ta về với mùa đông/Gió trở lạnh mơ ngàn tia lửa ấm/Phố mưa bay thương chiều ướt đẫm/Mất em rồi, trắng xóa cả xa xanh...
Sớm đó, nắng về sẽ sàng. Con đường vào làng cũng vắng nữa. Màu không gian trong vắt, thích đến độ tự em đã xoay mình trong một điệu nhảy. Xoay trong tiếng chim ríu ran trên vòm cây.
Là người dân tộc Mông, chị Mùa Y Số - Chủ tịch Hội phụ nữ xã Pà Cò, huyện Mai Châu (Hòa Bình) hiểu rõ những phong tục, tính cách của bà con dân bản cho nên việc tiếp cận rất thuận lợi.
Nuôi mộng làm giàu ở xứ người, nhiều người Jrai ở huyện Phú Thiện (Gia Lai) đã 'lạc lối' trên đất nước Thái Lan xa ngái. Để rồi, khi giấc mộng tan vỡ, họ phải chật vật tìm đường trở về quê hương, mong đoàn tụ với gia đình.
Trong cuộc đời của mỗi người, có những loài hoa gắn liền với tuổi thơ và ký ức.
26 tuổi, chưa vợ con nhưng Lê Tiến Tịnh có đến 3 lần hầu tòa. Ở hai lần hầu tòa trước, Tịnh còn biết được ngày về khi bản án có thời hạn thì với lần ra tòa này đường về của gã thanh niên trẻ xem ra còn xa ngái.
Mẹ bỏ đi, cả hai bố con đều bị bệnh hiểm nghèo. Mặc dù túng thiếu, phải vay mượn khắp nơi, người bố vẫn bồng bế con trai đi chữa trị khắp các bệnh viện ở Nghệ An đến Hà Nội. Đó là hoàn cảnh đáng thương của anh Nguyễn Xuân Định (32 tuổi) ở xã Ngọc Sơn, huyện Thanh Chương.
ĐBP - Có đi xa mới biết con đường về nhà thân thương đến nhường nào…
Làm sao được, biết làm sao được; Thư đi thường chậm hơn đạn bay; Tháng chín này, chị mới nhận được thư; Còn anh ấy đã hy sinh từ tháng bảy.
ĐBP - Tháng Tám lặng lẽ về theo tiếng gọi của mùa. Tháng Tám dịu dàng, không ồn ào, gắt gỏng như cô nàng mùa hạ với miên man nắng, gió. Chúng ta vẫn gọi tháng Tám theo cái tên khai sinh mà Mẹ thiên nhiên ban tặng: Mùa thu.
Mỗi năm, khi cái mùa 'ruồi vàng, bọ chó, nắng gió biên cương...' cứ xồng xộc lùa về từ cột mốc, tôi lại nhớ tới những Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên khắp nẻo núi rừng mà tôi đã gặp. Bình lặng một đời, lẻ loi một đời và sống đơn côi cho đến ngày khuất bóng nơi núi rừng xa ngái, chẳng nỗi đau nào giống nỗi đau nào, như cuộc đời của các mẹ khuất lấp giữa bốn bề mây phủ sương giăng.
Đã có nhiều bài viết chứa chan cảm xúc về sông Lam. Dòng sông mà tôi và bạn mình mỗi lần hẹn gặp nhau, trong muôn chuyện vẫn thường dành cho sông những tâm tình, kỷ niệm một thời xa ngái. Nay con nước ấy vẫn cần mẫn thao thiết chảy vào nỗi nhớ khôn nguôi mà mỗi lần nhắc lại bồi hồi thương nhớ.
124 sinh viên tình nguyện của 6 trường đại học, cao đẳng vừa 'xuất quân' về với 8 xã vùng dân tộc thiểu số của 6 huyện trong tỉnh để trải nghiệm cuộc sống, góp sức trẻ cùng đồng bào xây dựng nông thôn mới.