Mười năm trở lại đây, du khách thập phương tìm về vùng đất xứ Nẫu - cách gọi thân thương cho hai tỉnh Bình Định và Phú Yên - khá nhộn nhịp.
Đọc thơ của thi sĩ, nhà báo Nguyễn Tiến Thanh, Tổng biên tập Tạp chí Đời sống và Pháp luật, Ủy viên Ban thường vụ Hội Luật gia Việt Nam, tôi nhận thấy anh là một người thơ đi giữa đôi bờ thực ảo, vừa trong sáng lại lấm láp hồng trần.
Ông nguyên là sĩ quan đồ bản rồi làm ở Hải quan, rồi về làm cán bộ tuyên huấn tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu trước khi về nhậm chức Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật, nhưng gốc lại là cử nhân triết học.
Theo đường Hoàng Sa để lên dần độ cao của dãy núi Sơn Trà một đoạn, du khách nhìn sang phía bên trái là một vực sâu trông giống như lòng chảo, đó chính là Hồ Xanh - viên ngọc quý tựa lưng vào núi Sơn Trà bao đời nay của thành phố Đà Nẵng.
Ai cũng gọi Cụ là nhà thơ, thậm chí là nhà thơ lớn – Tên Cụ còn được đặt làm tên đường hẳn hoi… Riêng tôi gọi Bùi Giáng bằng... Cụ! Cụ đa tài chớ không chỉ là nhà thơ. Về thơ thì tôi chưa bằng... một góc của Cụ!
Ai trong mỗi người đều giữ trong tim mình một mùa để yêu và để nhớ. Và chắc hẳn trong số bốn mùa ấy, mỗi người cũng đã cất giữ trong tim mình cả một miền hoài niệm gắn liền với những kỷ niệm ngọt ngào, khó quên thuở ấu thơ.
Chuyến xe khách muộn mằn sau hơn một ngày đêm đưa tôi từ vùng biển mang đầy hương vị mặn mòi , về với miền rừng núi năm xưa . Thành phố Tuy Hòa - Phú Yên nơi tạm dưng chân , đô thị của cái thời chiến tranh bây giờ đã đổi thay . Nhà cửa mọc lên san sát , tôn lên vẻ đẹp của vùng quê cách mạng , nuôi quân giỏi để đánh giặc hay của hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc .
Nguyễn Đức Sơn là một tác giả thơ Việt Nam được yêu thích bởi sự tôn vinh và ngợi ca vẻ đẹp đẽ của quê hương Việt Nam trong các tác phẩm của mình.
Không chỉ nuôi dưỡng, chăm sóc, hỗ trợ kinh phí, khi đón các cháu nhỏ có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn ở khu vực biên giới về làm con nuôi của đồn biên phòng, cán bộ, chiến sĩ quân hàm xanh còn trở thành 'gia sư', 'bố nuôi' của các cháu. Những ngày mưa nguồn suối lũ, các chú Bộ đội Biên phòng (BĐBP) cõng con nuôi lội suối, băng rừng đến trường học cái chữ...
Bạn đọc thân mến, chuyên mục này chúng ta đã cùng nhau tìm hiểu, tôn vinh hơn 100 tác giả có bài trong sách giáo khoa các loại. Họ là thầy cô giáo, là văn nghệ sĩ, ký giả, kịch tác gia…Kể từ số này, chuyên mục sẽ có những kỳ kể chuyện các tác giả ấy trong mối quan hệ huyết thống, trong gắn bó gia đình, bạn hữu. Xin bắt đầu từ cặp đôi thi sĩ Đỗ Bạch Mai - Bế Kiến Quốc (1949-2002).
Đó chính là phương châm ngay từ khi làm cán bộ thôn của Hoàng Seo Lương cách đây 15 năm. Đã từng kinh qua nhiều chức vụ từ Phó Bí thư Chi đoàn, Trưởng Ban Công tác Mặt trận, Trưởng thôn và nay là Bí thư Chi bộ thôn, chàng trai 8x người Nùng luôn có sự khéo léo gỡ từng 'nút thắt' giúp bà con thay đổi nếp nghĩ cách làm, tạo diện mạo cho quê hương Làng Phát, xã Kim Quan (Yên Sơn).
Người ta ví thầy cô giáo như những người lái đò chở khách sang sông. Tôi thấy cách ví von ấy thật hình ảnh nhưng chưa thật chính xác.
Khi bước vào cabin cáp treo từ TP Đà Lạt lên Thiền viện Trúc Lâm tôi mới hay có một cư sĩ đã ngồi trước đó. Mây trắng từ đâu cuộn về tung tỏa. Gió ù ù dội từ trên núi cao. Lúc này câu thơ của Bùi Giáng chợt hiện về trong tôi: 'Em về nhanh cho mây trắng buông màn...'. Bất ngờ cabin chao mạnh rồi vút lên cao. Hai cô gái ngồi bên rú lên hoảng sợ. Cư sĩ ngồi trước im lặng như một pho tượng.
Nó về mang theo gió nổi mưa nguồn hằn lên trong đáy mắt. Cúi đầu nhặt cánh sa-la rơi vãi trước sân chùa, tiếng chuông vọng lại ngân nga. Trái tim nó chợt bình yên đến lạ.
Trong ký ức tuổi thơ của những đứa trẻ miền núi, những bắp ngô non thơm bùi luôn là hương vị đáng nhớ trong những mùa hè đầy nắng chói và lắm mưa giông. Hạt ngô nếp căng mẩy giấu mình sau lớp vỏ xanh thơm ngào ngạt, có sức hút khó cưỡng đối với những đứa trẻ hãy còn bữa đói, bữa no, chẳng mấy khi biết đến những món quà vặt trong các hàng quán bên đường.
Mới ngày nào còn bé cỏn con, vậy mà giờ đã xa quê hơn mười năm có lẻ. Tuy quãng thời gian quá ngắn với một đời người nhưng lại quá dài cho một nỗi nhớ. Cái mùi của quê hương hôm nay, cứ thoang thoảng trong nỗi nhớ của tôi. Nhớ chỉ biết là nhớ. Một nỗi nhớ quê da diết, nhớ ngọn khói lam chiều và nhớ mẹ đang tần tảo sớm hôm.
Lời giới thiệu:
Những ngày tháng 5, đường về xóm Đầm Mua, xã Bản Ngoại (Đại Từ), non mướt màu xanh của lúa và những đồi chè bát úp đang vào chính vụ. Đứng trước Di tích Đồi Thành Trúc, tôi như nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ của Bác mỗi lần Người lên, xuống ngôi nhà sàn tại đây gần 70 năm về trước.