Tháng 12, bầu trời thủ đô Mexico City đổ xuống thứ ánh sáng vàng lấp lóa của mùa Giáng sinh.
Về tổ liên gia Đoàn Kết số 2, thôn Ao Dẻ 1, xã Lạng Giang (Bắc Ninh) ngày đầu đông đầy nắng hanh. Ngay từ đầu ngõ đã bắt gặp hàng trăm phên bánh trắng lấp lóa chen lối đi, tràn kín cả khu bãi rộng hàng nghìn m2 cuối thôn.
Đồng Hới bây giờ đã khác phố xưa như má em hồng nắng sớm dát vàng dát bạc lấp lóa con thuyền cuối sông
Có một con đường huyền thoại đã trở thành biểu tượng của tình đoàn kết đặc biệt Việt Nam-Lào trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc: Đường Trường Sơn-Đường Hồ Chí Minh trên đất Lào. Ghi nhận giá trị lịch sử to lớn ấy, đồng thời khẳng định quyết tâm bảo tồn và phát huy trong thời kỳ mới, Nhà nước Lào vừa công nhận tuyến đường này là Di tích lịch sử cấp quốc gia.
Nhiệt độ giảm sâu khiến băng giá lại phủ trắng Y Tý, biến núi đồi và bản làng thành bức tranh mùa đông độc đáo, hấp dẫn du khách khám phá và săn cảnh đầu mùa.
Đi nhiều rồi tôi mới hiểu mỗi vùng đất dường như đều cất giấu một câu chuyện riêng, cũng giống như con người ta vẫn hay giấu kín những nỗi niềm sâu lắng chẳng dễ giãi bày. Trong buổi chiều của chuyến công tác xa, khi bánh xe lăn đều trên triền đồi hay lướt qua dòng sông lấp lóa nắng quái, tôi thường bắt gặp những vạt hoa tím trải dài miên man bên đường. Thứ màu tím mộc mạc ấy, cứa nhẹ vào lòng tôi một nỗi nhớ rất cũ: Hoa chiều tím.
Sáng sớm ở Thung Nai (Phú Thọ) mở ra bằng thứ ánh sáng mỏng như tơ và mặt hồ phẳng lặng như tấm gương khổng lồ soi ngược vách núi dựng đứng. Từ khoang thuyền nhìn lên, đỉnh núi Tháy hiện ra sẫm màu, trơ trọi giữa trời, gợi cảm giác thinh lặng của một vùng rừng đá xưa cũ. Ít ai biết rằng nơi ấy vẫn còn sự sống hoang dã của những đàn khỉ cuối cùng bám trụ nơi vùng lòng hồ Hòa Bình. Người giữ lại sự tồn tại mong manh ấy suốt hơn hai thập kỷ qua là ông Bùi Văn Thinh - Bí thư Chi bộ xóm Tiện, xã Thung Nai.
Cuối cùng thì ngày này cũng đến, Thiết nghĩ vậy lúc rời khỏi ký túc xá trường chuyên cấp III, nơi con gái út chị vừa nhập học. Khi trở về, mở cửa nhìn căn nhà mà mình đã luẩn quẩn suốt gần ba chục năm trời, chị thấy mỏi rời chân, không buồn bước vào. Ngồi trước thềm nhà nhìn vạt nắng lấp lóa qua tán gấc, ký ức chập chờn hiện về.
Từ cao tốc Bắc - Nam, đoạn ngang qua trạm thu phí Diễn Châu nhìn xuống, sẽ thấy lấp lóa trên những ao hồ, cánh đồng xanh nhiều bóng trắng chim, cò. Ngỡ khung cảnh làng quê yên bình các loại chim di cư tìm về trú ngụ, nhưng không…
Từ cuối tháng 9 đến đầu tháng 10, những vườn hồng ăn trái Đà Lạt vào mùa chín rộ. Cảnh sắc thanh bình với những chùm hồng vàng, đỏ rực trong nắng thu trở thành nét đặc trưng của cao nguyên Lâm Đồng, thu hút du khách đến tham quan và hái hồng.
Tàu cổ Đà Lạt đang áp dụng nhiều chương trình giảm giá vé đến 50%, phục vụ khách du lịch tuyến đường sắt răng cưa Đà Lạt - Trại Mát.
Đêm Quy Nhơn nghe hát bội, bài chòi, lời ca tiếng đàn đã khép lại mà âm vang 'đất võ trời văn' còn động vọng...
Ngày nào cũng vậy, vào lúc rạng sáng, có một phiên chợ rau, củ quả diễn ra ở sát chợ trung tâm phường Hà Giang 2. Chợ không quá ồn ào, náo nhiệt như các chợ ban ngày, bởi người bán đa phần là người bán buôn và người mua đến mua cất bán ra các chợ, điểm bán lẻ. Tại phiên chợ đặc biệt này, có một thứ nổi bật, đó là những ánh sáng lấp lóe từ điện thoại, đèn pin, đèn tích điện của người mua, người bán.
Giữa rừng núi Chư Prông (Gia Lai), thác Nhà Thương ẩn mình như viên ngọc nguyên sơ, nơi thiên nhiên và ký ức chiến tranh giao hòa.
Giữa vùng quê vừa trải qua trận lũ lụt lịch sử, những nụ cười trẻ thơ vẫn rạng rỡ trong đêm rằm tháng Tám. Không đèn hoa rực rỡ, không sân khấu lớn, nhưng Trung thu ở Nông Cống năm nay sáng bằng một thứ ánh sáng khác — ánh sáng của tình người, của sẻ chia và nghị lực vượt qua khó khăn.
Than lò đã bắt lửa ti tách. Mùi cá nướng thơm nức mũi tỏa ra khắp các con ngỏ nhỏ xôn xao tiếng nói cười. Làng cá nướng Trung Hậu (xã Đức Châu, tỉnh Nghệ An) đã bắt đầu một ngày mới như thế…
10 năm qua, người dân thôn Vĩnh Phúc (xã Vĩnh Hảo), phải chịu cảnh khốn đốn do bụi than từ các nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân. Bụi phủ kín mái nhà, len vào bữa cơm, giấc ngủ và hơi thở của từng hộ dân...
Câu thơ mới ở ngã ba biên giới
Khi bình minh còn chưa ló rạng, mặt đầm Thị Nại đã lấp lóa ánh đèn pin, cùng tiếng khua nước của những phận người mưu sinh. Họ dầm mình dưới làn nước mặn, nhọc nhằn cào từng con vẹm để nuôi sống gia đình, bám trụ với nghề truyền đời, nơi vùng đầm rộng lớn này.
Mùa này, trên vùng cao, những cơn gió se lạnh bắt đầu len lỏi qua khe đá, mang theo hơi sương mỏng tang, se sắt mà trong lành. Cái lạnh ấy chạm khẽ vào đôi má thiếu nữ, làm hồng lên những gương mặt trong trẻo. Giữa khung cảnh ấy, lòng tôi bất chợt bồi hồi, để rồi bao ký ức về những chợ phiên năm cũ lại dội về, da diết và khó nguôi ngoai.
Từng có những cánh đồng muối trắng xóa trải dài như 'dải lụa trắng', nay nhiều diện tích đã bị bỏ hoang, chỉ còn lác đác vài hộ vẫn cố bám trụ với nghề. Dưới cái nắng gay gắt, những diêm dân vẫn kiên trì để giữ lấy nghề truyền thống, nhưng thu nhập thấp và thị trường bấp bênh đang đẩy họ đứng trước ngã rẽ đổi nghề.
Mỗi lần trở về quê, tôi thường ra cổng ngồi nhìn ra con đường nhỏ trước nhà người xe qua lại. Tôi nhận ra những người già năm xưa đã lần lượt rời đi.
Tháng trước về thăm quê, định chỉ đi trong ngày, nhưng mấy cô em ở quê dứt khoát giữ lại. Tối đó, cơm nước xong mấy chị em rủ nhau đi chơi quanh xóm. Vừa bước chân ra khỏi cổng, thật bất ngờ bắt gặp ánh trăng quê ngời ngời rải một màu vàng trên khắp đường làng, ngõ xóm.
Tối đến, ánh đèn lấp lóa trên con đường dẫn về điểm trường Ngok Leang. Ở đó, 47 học viên miệt mài viết tiếp giấc mơ con chữ còn dang dở.
Không theo lối canh tác cũ, cũng không trông chờ hỗ trợ từ Nhà nước, người trưởng bản trẻ Quang Văn Thanh ở Mường Piệt (xã Thông Thụ, Nghệ An) đã nghĩ khác, làm khác. Bằng cách phân tầng đất đồi theo địa hình, chọn cây trồng, vật nuôi phù hợp từng độ cao, tạo ra mô hình kinh tế tổng hợp hiệu quả…
Có lần đứng giữa màn sương đêm ở một chân trời lạ, nhìn những ánh đèn xa xôi lấp lóa trong sương, lòng tôi như có một ngọn lửa thắp lên từ nỗi nhớ quê nhà. Tôi nhớ bóng quê thấp thoáng giữa bóng sương mờ những chiều tàn xa vắng, những sớm mai dịu đằm một mùi hương thân thuộc. Trong sương, mọi thứ hiện lên tựa giấc chiêm bao bảng lảng nao lòng, gợi về một thời quá vãng êm ả tựa lời ru ngân dài miền sương khói.
Nguyễn Doãn Việt là nhà thơ có tình yêu đặc biệt với làng quê.
Sáng sớm ngày 26/5, tại cầu Đò Quan (TP Nam Định), một cô giáo tiểu học đã không ngần ngại lao xuống dòng sông Đào để cứu sống một nữ sinh lớp 12 vừa nhảy cầu. Hành động quả cảm và đầy nhân văn giữa đời thường của cô giáo Nguyễn Thị Mai đã lan tỏa mạnh mẽ trong cộng đồng, đồng thời nhận được sự ghi nhận kịp thời từ chính quyền và ngành giáo dục địa phương.
BHG - Nói đến Cao nguyên đá Đồng Văn, nhiều người sẽ nghĩ nơi đây chỉ có đá và đá, không có những thửa ruộng bậc thang mùa nước đổ như ở phía Tây của Hà Giang. Nhưng đến đây vào mùa Hè, du khách sẽ được thấy ở một vài địa phương có những thửa ruộng bậc thang đón mùa nước đổ, điển hình như ở xã Quản Bạ, huyện Quản Bạ. Vào độ cuối tháng 5, đầu tháng 6, khi đón những cơn mưa rào, các thửa ruộng trên độ cao khoảng 500 - 700m so với mực nước biển ở các thôn Trúc Sơn, Nặm Đăm… lại lấp lóa nước. Đó là thời điểm bà con đắp bờ, cày bừa để cấy lúa Hè, tạo nên mùa nước đổ đầy sức sống, khẳng định sự đa dạng trong canh tác của người dân trên miền đá.
Chủ nhật, cuối năm, sân trường hoe vắng!
Tôi có một sở thích khác lạ, mỗi lần đi tới một địa danh, mảnh đất nào đó tôi lại muốn in dấu gót giày của mình lên đó bằng những bước chạy. Tôi không phải là người con của Đồng Nai nhưng đã yêu Đồng Nai khi vừa mới ghé chân và tất nhiên tôi không thể bỏ qua cơ hội được chạy bộ ở nơi đây.
Huế tháng Ba, lác đác trong thành phố vẫn còn một vài cội mai khoe sắc vàng trong vườn nhà ai đó. Năm nay là năm đặc biệt của hoàng mai xứ Huế khi nở muộn đến thế, như thể mùa xuân cũng theo đó mà bước những bước rất chậm.
Có bao giờ bạn quan sát những gương mặt người trên phố? Đó là những người xa lạ, họ sống như thế nào ta không can dự, và chỉ là lướt qua khi cùng gặp trên một cung đường, trên một chuyến tàu, trên một chuyến bay.
Có bao giờ bạn quan sát những gương mặt người trên phố? Đó là những người xa lạ, họ sống như thế nào ta không can dự và chỉ là lướt qua khi cùng gặp trên một cung đường, trên một chuyến tàu, trên một chuyến bay. Do cuộc sống của mỗi người hình thành ra tính cách, nên khó khi ta khó chịu vì sự ầm ĩ của một nhóm người, bực mình vì những lời nói to tiếng. Nhưng giống như ngày khép mở, đó chỉ là một khoảng thời gian ơ thờ, thoáng chốc, sau đó là lãng quên nhau.
Cậu bé Nông Hải Chu khoác ba lô, sốt ruột đợi pa đến trường nội trú đón về nhà. Cậu hết ngắm mảng sương lãng đãng lưng chừng núi Đán Zại đang dần tan, lộ ra sườn núi bàng bạc, nghiêng nghiêng, lấp lóa tia nắng trong veo ấm áp, lại ngóng về phía con đường chạy ra Quốc lộ 3. Cậu bé Chu chỉ mong thấy bóng dáng pa trên chiếc xe máy vào trường đón cậu, mặt trời đã vượt qua bên kia ngọn cây, bụng Chu bắt đầu cồn cào, sao pa hay mẹ chưa đến đón cậu?
Nguyễn Xuân Hải