'Mạch đời chảy mãi (36 khúc đò đưa thơ và văn xuôi)' viết về 36 tác giả của mọi miền được Nguyễn Văn Hòa tuyển chọn, phê bình.
Tôi về lại quê nhà, đúng lúc giữa mùa sen đang bung nở tỏa hương thơm ngát. Hai mươi năm xa quê, kí ức của tôi tưởng chừng như đã ngủ quên ở một góc nào đó nhưng hôm nay, giữa mùa sen thơm ngát kí ức bất chợt trỗi dậy khiến cho lòng tôi xao xuyến, bồi hồi. Vẫn là khung cảnh quen thuộc, đầm sen được bao quanh bởi cánh đồng lúa chín vàng đủ rộng, đủ nổi bật để bất cứ ai đi ngang cũng phải ngoái đầu nhìn lại hoặc dừng lại để nhìn ngắm. Hai mươi năm qua, hương sen vẫn thoang thoảng, ngọt ngào như thuở ban đầu chẳng thể trộn lẫn vào đâu được.
Tôi không phải người Sài Gòn gốc! Tôi đến với Sài Gòn trong tâm thế của lữ khách thích mở thêm tầm mắt của mình khi tuổi đời không còn trẻ.
Thanh Hóa những ngày này nắng như đổ lửa. Dù thời tiết khiến mọi người khó chịu nhưng trên những cánh đồng muối, những cụ ông, cụ bà ở xã Hòa Lộc (huyện Hậu Lộc) vẫn rất vui vì nắng lên, có muối để thu hoạch. Cả ngày dài còng lưng, mỏi gối nhưng các cụ vẫn cặm cụi, cần mẫn kiếm sống vì gánh nặng mưu sinh.
Khoảnh khắc ngắn của Hồ Ngọc Hà không khiến người hâm mộ phải thất vọng!
Sương Nguyệt Minh thuộc thế hệ các nhà văn trưởng thành sau 1975, mặc dù đến với văn chương khá muộn nhưng ông nhanh chóng khẳng định vị thế
Mỗi khi nghỉ phép về thăm quê, tôi vẫn thường đi dưới rặng xoan già. Được hít hà bầu không khí trong lành, tôi thấy thư thái vô cùng. Ven con ngõ nhỏ từ đường lớn dẫn vào nhà, rặng xoan thẳng tắp đứng đó lặng lẽ tỏa hương man mát lòng người.
'Trận lũ lịch sử năm 2009 tại huyện Tuy An, Phú Yên, nhà tôi và bà con thôn xóm ngập chìm trong biển nước, nhịn đói nhiều ngày trời. Hình ảnh các chú bộ đội lái trực thăng thả hàng cứu trợ, chạy xuồng vào cứu dân đã thôi thúc tôi tình nguyện nhập ngũ, trở thành người bộ đội giúp dân'.
Bài thơ 'Đêm trên đảo sông Đà' của tác giả Đỗ Chiến Thắng.
Mỗi năm đều có những chuyến tàu từ đất liền đến với huyện đảo Trường Sa (Khánh Hòa), mang theo hơi ấm, tình yêu và niềm tin của đất liền ra với biển đảo Tổ quốc thân yêu!
Tôi nhảy xuống đất như một con sóc rồi chạy xuyên qua cánh rừng trồng, chạy đến bờ sông Ba. Tôi thực sự hoảng loạn. Nhà tôi kia, nhưng tôi không thể trở về. Tôi không muốn bị bắt… Tôi bơi qua sông, rồi bỏ chạy về phía bình nguyên giữa đêm trăng sáng... Tôi cứ chạy. Những giọt trăng lấp lóa trên đỉnh đầu tôi…, những giọt nắng kéo thành vệt trên khuôn mặt tôi. Tôi đói, mệt và khát. Rồi tôi lả đi…
Chiều cuối năm, khu chợ quê tấp nập người. Ở đó có chị họ tôi, khuôn mặt đang đỏ hồng ẩn hiện giữa những bó hoa đủ màu khoe sắc trong quầy. Chị mừng khi thấy tôi tới: 'Ở đây phụ với chị bán hàng. Sáng mai dì đi với chị sang Ninh Phúc lấy hoa sớm.'…
Năm nay rét muộn. Mọi năm tầm này trời miền Bắc đã rét cắt da cắt thịt. Buổi sáng của những mùa đông trước, ít ai muốn rời bỏ hơi ấm trong chăn gối mềm êm khi nghe tiếng gió rít ngoài ô cửa sổ. Đứa nhỏ đi vào sân trường vội ngoảnh lại bởi còn lưu luyến hơi ấm từ bàn tay mẹ.
Sau những ngày chịu ảnh hưởng bởi mưa bão, đất trời rũ bỏ vẻ âm u, trở về sự tươi mới, khoáng đạt. Mấy ngày cuối tuần, tôi lại thong thả theo chân lũ bò lên núi và trở về nhà trong ánh hoàng hôn vừa khuất nẻo. Và, mỗi lần lên núi là mỗi lần tôi nhớ về tuổi thơ.
Tôi trở về quê vào một ngày mùa thu nắng vàng dịu dàng lấp lóa, thời tiết mát mẻ dễ chịu vô cùng. Lúc ghé khu chợ quê để kiếm tìm gọi mẹ, mắt tôi đã bị những rổ thị vàng ươm thơm lừng nơi góc chợ níu lại. Lòng vỡ òa sung sướng. Vẫn là cảm giác ấy, gần hai mươi năm trôi qua, vào mỗi mùa thị tôi không thể nào quên được. Một chút háo hức, một chút chộn rộn xen kẽ ùa về.
Một ngày tháng bảy, nắng chang chang như đổ lửa. Ngoài kia, cây xanh héo hắt, gió Lào rát bỏng. Tuổi già không dám ra gió. Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo: '- Đắc đây. Giờ mình muốn đi ra ngoài khó quá. Mà tớ vừa in tập thơ muốn tặng bạn. Xuống nhá', '- Ừ, sẽ xuống'.
Liên! Phải Liên không?Chị giật mình ngẩng lên, không nhận ra người đàn ông với nước da rám nắng rắn rỏi đang đứng trước mặt mình là ai, chỉ thấy nụ cười của anh lấp lóa trong nắng chiều.
Một sớm tháng tám, đã thấy nắng thu lấp lóa, vàng mơ như mật sóng sánh chảy trên từng mái phố. Những ngày này, phố nắng mưa bất chợt. Tôi ngồi ngắm phố, lòng hoài thương về thuở ấu thơ ắp đầy kỷ niệm, thắm đượm sắc màu và thanh âm.