Bài thơ 'Đêm trên đảo sông Đà' của tác giả Đỗ Chiến Thắng.
Mỗi năm đều có những chuyến tàu từ đất liền đến với huyện đảo Trường Sa (Khánh Hòa), mang theo hơi ấm, tình yêu và niềm tin của đất liền ra với biển đảo Tổ quốc thân yêu!
Tôi nhảy xuống đất như một con sóc rồi chạy xuyên qua cánh rừng trồng, chạy đến bờ sông Ba. Tôi thực sự hoảng loạn. Nhà tôi kia, nhưng tôi không thể trở về. Tôi không muốn bị bắt… Tôi bơi qua sông, rồi bỏ chạy về phía bình nguyên giữa đêm trăng sáng... Tôi cứ chạy. Những giọt trăng lấp lóa trên đỉnh đầu tôi…, những giọt nắng kéo thành vệt trên khuôn mặt tôi. Tôi đói, mệt và khát. Rồi tôi lả đi…
Chiều cuối năm, khu chợ quê tấp nập người. Ở đó có chị họ tôi, khuôn mặt đang đỏ hồng ẩn hiện giữa những bó hoa đủ màu khoe sắc trong quầy. Chị mừng khi thấy tôi tới: 'Ở đây phụ với chị bán hàng. Sáng mai dì đi với chị sang Ninh Phúc lấy hoa sớm.'…
Năm nay rét muộn. Mọi năm tầm này trời miền Bắc đã rét cắt da cắt thịt. Buổi sáng của những mùa đông trước, ít ai muốn rời bỏ hơi ấm trong chăn gối mềm êm khi nghe tiếng gió rít ngoài ô cửa sổ. Đứa nhỏ đi vào sân trường vội ngoảnh lại bởi còn lưu luyến hơi ấm từ bàn tay mẹ.
Sau những ngày chịu ảnh hưởng bởi mưa bão, đất trời rũ bỏ vẻ âm u, trở về sự tươi mới, khoáng đạt. Mấy ngày cuối tuần, tôi lại thong thả theo chân lũ bò lên núi và trở về nhà trong ánh hoàng hôn vừa khuất nẻo. Và, mỗi lần lên núi là mỗi lần tôi nhớ về tuổi thơ.
Tôi trở về quê vào một ngày mùa thu nắng vàng dịu dàng lấp lóa, thời tiết mát mẻ dễ chịu vô cùng. Lúc ghé khu chợ quê để kiếm tìm gọi mẹ, mắt tôi đã bị những rổ thị vàng ươm thơm lừng nơi góc chợ níu lại. Lòng vỡ òa sung sướng. Vẫn là cảm giác ấy, gần hai mươi năm trôi qua, vào mỗi mùa thị tôi không thể nào quên được. Một chút háo hức, một chút chộn rộn xen kẽ ùa về.
Một ngày tháng bảy, nắng chang chang như đổ lửa. Ngoài kia, cây xanh héo hắt, gió Lào rát bỏng. Tuổi già không dám ra gió. Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo: '- Đắc đây. Giờ mình muốn đi ra ngoài khó quá. Mà tớ vừa in tập thơ muốn tặng bạn. Xuống nhá', '- Ừ, sẽ xuống'.
Liên! Phải Liên không?Chị giật mình ngẩng lên, không nhận ra người đàn ông với nước da rám nắng rắn rỏi đang đứng trước mặt mình là ai, chỉ thấy nụ cười của anh lấp lóa trong nắng chiều.
Một sớm tháng tám, đã thấy nắng thu lấp lóa, vàng mơ như mật sóng sánh chảy trên từng mái phố. Những ngày này, phố nắng mưa bất chợt. Tôi ngồi ngắm phố, lòng hoài thương về thuở ấu thơ ắp đầy kỷ niệm, thắm đượm sắc màu và thanh âm.
Bãi tắm trong xanh ven cung đường biển đẹp bậc nhất Việt Nam đang được tỉnh Ninh Thuận đầu tư xây dựng thành khu du lịch tầm cỡ quốc gia và khu vực Đông Nam Á. Đặc biệt những thảm rêu tuyệt đẹp trên cung đường này khiến du khách không nỡ rời.
Đó là một thảm xanh trải dài trên thềm biển vào mùa xuân, tạo cho Nha Trang thêm một điểm nhấn cho du khách tham quan, tận ngắm vẻ đẹp tự nhiên do thiên nhiên ban tặng.