'Nửa đêm nghe tiếng tàu cau rụng/Trở mình nội phẩy chiếc quạt mo/Đêm hè tôi ngủ tròn giấc mộng/Thương nhớ mo cau đã cũ càng'. Đọc những câu thơ của bạn, tôi rưng rưng nhớ về chiếc mo cau một thời ở quê nhà.
Những ngày mùa màng ở thôn quê bao giờ cũng gợi lại trong ta cả một vùng ký ức. Ký ức ấy, dù có là hình ảnh hay âm thanh nào đi nữa, thì cũng luôn gắn với mẹ - người đàn bà của làng quê Việt Nam nắng mưa, tần tảo...
Tuổi thơ tôi lớn lên cùng rạ rơm, khói bếp. Nhớ đến nao lòng mùi khói bếp trong gió chiều, phảng phất trên mái tranh quê, hòa quyện đất phèn chua mặn mùi cây cỏ, mùi đằm của nắng trong rơm, trong rạ, trong cái dư vị cay nồng của hồn quê da diết…
Tháng Bảy - khoảng thời gian không vội vã mà lưng chừng, chậm rãi. Tháng Bảy tìm về, mang theo sự bình yên đến lạ thường, khiến lòng người như dịu lại, như được vỗ về bởi những cơn mưa mát lạnh với ký ức ngọt ngào của tháng ngày xưa cũ. Tháng Bảy, sơ ý chạm vào từng khoảnh khắc, để rồi sau giây phút ấy, ta bồi hồi nhớ lắm những kỷ niệm chưa gọi thành tên...
'Ra vườn lượm nắm củi/ Chụm nóng nồi nước sôi/ Lửa reo vui tí tách/ Nhớ đã xa một thời'. Những âm thanh khô giòn của những cành củi, tiếng chân xạc xào giẫm trên đám lá rụng, mùi khói mới nhen từng đụn bay vấn vít trong không trung, rồi ngọn lửa vàng vọt trong cái bếp củi cuối vườn sau… gợi trong tôi ký ức những chiều tà bên chái bếp.
Ngày bé, tôi sống cùng bố trong một căn nhà gỗ nằm trên đồi cao ở gần khu rừng Đak Krong, huyện Đak Đoa, tỉnh Gia Lai. Khi đó, bố tôi là nhân viên lâm nghiệp. Chỉ khi đến Tết, bố mới về với gia đình. Vì vậy, cứ vào dịp nghỉ hè là tôi lại được vào thăm bố và ở trong ngôi nhà đó cho hết mùa hè.
Hè là thời gian dành cho học sinh nghỉ ngơi, vui chơi, giải trí sau năm học đầy áp lực. Giờ đây, kỳ nghỉ hè bỗng trở nên 'xa xỉ' đối với học sinh, do học hè chiếm gần hết thời gian.
Từ ngày cha mất, mẹ thường ngồi một góc đưa mắt nhìn ra chái bếp xác xơ sau nhà. Là con rể trong gia đình, lòng anh lại phân vân phải làm gì đó để mẹ vợ được nguôi ngoai.
Dịp Quốc tế Thiếu nhi năm trước, chồng tôi mang về một chú cún nhỏ để tặng cho con trai, mong con có thêm một người bạn.
Trong ký ức tuổi thơ của một cô gái trẻ, chái bếp của ngoại là nơi đẹp đẽ nhất, ấm áp nhất và là nơi mà cô được ăn nhiều món ngon nhất trên đời.
Con người ta ai rồi cũng có những mơ ước trong đời, có những ước mơ cao cả, lớn lao 'sao không là gió, là mây để thấy trời bao la'; nhưng cũng có những ước mơ nhỏ bé, bình dị là được ngủ trong một ngôi nhà lành lặn, đầy hơi ấm. Mái nhà tranh của ngày cũ, chái bếp ám mùi khói, những tấm phên tre... những nỗi nhớ về một thời quá vãng ấy cứ nhẹ bâng theo con đi cùng năm tháng.
Con người ta ai rồi cũng có những mơ ước trong đời, có những ước mơ cao cả, lớn lao 'sao không là gió, là mây để thấy trời bao la'; nhưng cũng có những ước mơ nhỏ bé, bình dị là được ngủ trong một ngôi nhà lành lặn, đầy hơi ấm. Mái nhà tranh của ngày cũ, chái bếp ám mùi khói, những tấm phên tre... những nỗi nhớ về một thời quá vãng ấy cứ nhẹ bâng theo con đi cùng năm tháng.
Có khi nào ngọn gió thổi qua nhà sớm mai ở Sài Gòn chính là cơn gió mùa xưa chốn quê ùa lại. Hơi gió mang theo hương thức ăn từ chái bếp ngày cũ của má, đựng bên trong đầy thương nhớ khôn nguôi.
Từ ngày cha mất, mẹ thường ngồi một góc đưa mắt nhìn ra chái bếp xác xơ sau nhà. Là con rể trong gia đình, lòng anh lại phân vân phải làm gì đó để mẹ vợ được nguôi ngoai.
Đó là căn nhà số 112 Mai Thúc Loan (nay là số 158, phường Thuận Lộc, TP Huế, Thừa Thiên Huế).
Nhà là nơi để trở về và bữa cơm mà người ta có lớn cách mấy cũng vẫn thèm là cơm mẹ nấu. Nhà quê không giàu có nhưng được cái rộng rãi, vậy mà chốn lui tới thường xuyên của sắp nhỏ vẫn là... chái bếp phía sau hè.
Nhà là nơi để trở về và bữa cơm mà người ta có lớn cách mấy cũng vẫn thèm là cơm mẹ nấu. Nhà quê không giàu có nhưng được cái rộng rãi, vậy mà chốn lui tới thường xuyên của sắp nhỏ vẫn là... chái bếp phía sau hè.
Cuộc thi viết 'Tết nay - Tết xưa' do Báo Sài Gòn Giải Phóng điện tử lần đầu tiên tổ chức đã nhận được gần 1.000 bài dự thi, trong đó có hơn 700 bài dự thi hợp lệ và hơn 200 bài viết chất lượng vượt qua vòng sơ khảo để đăng báo…
Buổi sáng thức giấc, nhìn ra phía cửa sổ thấy màu nắng vàng ngập tràn khắp lối. Tôi nhận ra mùa Hạ đã về tự khi nào. Thốt nhiên, khi đó kí ức của tôi lại neo về những ngày xưa cũ. Những mùa gặt rộn ràng tiếng nói cười của người dân quê hồn hậu. Những giọt mồ hôi ướt đẫm khuôn mặt sạm đen. Khắp nẻo đường quê ngập tràn, thơm hương rơm rạ...
Làng văn hóa Mari Mari (bang Sabah, Malaysia) với các bộ tộc mang nhiều nét văn hóa bí ẩn, thu hút tôi cùng hàng trăm du khách quốc tế tìm đến khám phá, trải nghiệm.
Chiều 30 tết… Má lướt tiktok một vòng xem người ta livestream chợ tết. Năm nào cũng vậy, cứ đến những phiên chợ cuối năm là má lên mạng coi người ta livestream để xem tình hình buôn bán của bà con mình thế nào. Sau khi coi mấy anh chị ngoài chợ hoa xuân livestream, má bần thần một lúc rồi đứng phắt dậy, bỏ điện thoại vào giỏ, lấy áo khoác choàng vào:
Ngôi nhà lá nhỏ và khu vườn 'triệu view' đẹp như cổ tích của cô gái Cần Thơ đang thu hút đông đảo du khách, nhất là giới trẻ, đến tham quan, chụp ảnh.
Thuở chưa có bếp gas, bếp điện, nhà ai cũng xài củi nên hầu như nhà nào cũng có vài cái cự củi quanh nhà hoặc chái bếp. Cự củi càng nhiều, chủ nhà càng yên tâm vì mùa mưa vẫn có củi để nấu cơm, nước hàng ngày.
Mới giữa tháng 11 Âm lịch, ba tôi đã đi hết khu vườn ngắm nghía và đẵn một số cây tràm, cây sanh chẻ làm củi, phơi khô để dành đun nấu trong dịp tết. Mặc dù có bếp điện, bếp ga nhưng nhà tôi vẫn đun nấu bằng bếp củi.
Thương gửi mẹ,
Trời thương, có năm được mùa lúa, tốt mùa rau, mâm cúng tất niên trong nhà tươm tất hơn; mấy nhà trồng hoa vạn thọ, hoa cúc, thược dược, lay ơn...
Tết về. Đây là khoảng thời gian tôi mong chờ nhất trong năm, không phải vì những phong bao lì xì đỏ tươi, cũng chẳng phải vì những bộ quần áo đẹp từ cha mẹ mà chính vì món chuối ngào đường ngon, ngọt đến mát lòng của nội tôi – người đã tạo lập trong tiềm thức tôi những phong vị ngọt ngào ngày tết.
Với những người xa quê, Tết là dịp để trở về, cho những ngày đoàn viên sau bao ngày bươn trải, lo toan cuộc sống. Hành trình trở về đó không chỉ là về với cội nguồn, về với xóm làng mà còn để được nương náu, tìm lại hình bóng mình trong hình bóng của quê hương.
Tết sắp đến, ký ức xưa cũ lại vô tình chạm vào trái tim của nhiều người. Có phải khi con người ta có tuổi thường hay nghĩ về quá khứ, càng lớn lên thì niềm vui háo hức mong đợi Tết về càng nhỏ lại, hay vì khi ta lớn lên, biết lo toan, suy nghĩ thì những lo toan, suy nghĩ đó chiếm dần sự vô ưu, hồn nhiên của con trẻ?