Đó là những mùi vị của ngày quá vãng, thi thoảng lại trở về trong giấc mơ hay khi vô tình bắt gặp ở đôi khoảnh khắc tình cờ nào đấy. Vạt khói đốt đồng bảng lảng chiều mùa hạ, mùi thức ăn tỏa ra từ chái bếp nhà ai, mùi từ vạt áo thấm đẫm mồ hôi của mẹ sau ngày dài mệt nhoài bươn chải…
Không còn vội vàng như những khoảng thời gian cuối Chạp, tôi đi trên nẻo quê bằng niềm yêu thương và sự nâng niu những gì đẹp nhất, khôi nguyên nhất của mùa xuân. Xuân của đời người dẫu biết rằng một đi không trở lại. Người ta dù mãnh liệt như thế nào trong những mùa xuân ấy, phía sau cùng cũng luôn có nhiều hoài niệm và nuối tiếc. Nhưng có lẽ, nếu bằng sự trắc ẩn của chính mình đối với mùa xuân của đất trời, của tháng Giêng hẳn mỗi người sẽ nới rộng lòng mình, nghĩ về những điều sâu sắc hơn, từ đó có thể được gặp lại nhiều điều đã qua trong những năm tháng cuồng nhiệt ấy khi đối thoại với mùa xuân đất trời…
Mỗi lần ai đó hỏi quê tôi ở đâu, mùa Xuân năm nay có về quê không, tôi thường trả lời quê em xa lắm, em không về...
Đến tận bây giờ, tôi không thể đếm nổi bao lần mình rời quê ra đi, bao lần về lại. Ngót 20 năm đằng đẵng xa nhà nhưng những chuyến đi về lần nào cũng thế, vẫn dậy lên trong tôi bao cảm xúc lẫn lộn, vừa hồ hởi vừa ưu tư, vừa thân quen lại có khi lạ lẫm...
Những tưởng, với một cây viết thế hệ gen Z thì tiếng thơ thường sẽ sôi nổi, trẻ trung, ấy vậy mà đọc 'Ngày chưa sương vội' của Trần Việt Hoàng lại thấy một giọng thơ trầm buồn, đầy suy tư và chiêm nghiệm.
Góc bếp, hiên nhà có lẽ là nơi yêu thương chăm chút nhất thuộc về người phụ nữ của gia đình. Mà thực ra, có người phụ nữ nào là không thuộc về gia đình, dù ít hay nhiều, dù hiện đại hay truyền thống.
Bạn tôi nói, ở phố cái gì mà chẳng mua được, chỉ sợ mình không có tiền thôi, ấy vậy mà tôi đã tìm 'đỏ mắt' cũng chẳng thấy nơi nào bán trấu.
Hình ảnh trong thơ của người lính trẻ Trần Việt Hoàng (quê Can Lộc, Hà Tĩnh) chứa đựng nhiều yếu tố nổi bật mà tinh tế, không đơn thuần miêu tả mà được đẩy lên thành biểu tượng sâu sắc.
Vị Tết của gia đình tôi không khi nào thiếu món bánh thuẫn. Năm nào cũng vậy, tôi sẽ rời thành phố trở về quê nhà từ trước 25 tháng Chạp để được nhìn thấy dáng mẹ bên chái bếp thân quen, lúi húi chuẩn bị nguyên liệu làm bánh thuẫn, chào đón mùa xuân mới.
Không hiểu vì sao càng lớn tuổi, người ta càng hoài niệm, càng nhớ chuyện xưa cũ.
Những ngày gần Tết Nguyên đán Ất Tỵ 2025, đến thăm các làng nghề đặc sản miền Tây như tôm, cá khô, bánh tráng... sẽ chứng kiến không khí nhộn nhịp.
Là vợ của lính Biên phòng, đặc biệt là những người làm công tác phòng, chống ma túy và tội phạm (PCMT&TP) chưa khi nào là dễ dàng, bởi sự thiếu vắng thường xuyên bóng dáng người chồng, người cha trong gia đình và đôi khi phải chấp nhận mất mát, thương đau để hoàn thành nhiệm vụ. Thế nhưng, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, các chị cũng nỗ lực để xứng đáng là hậu phương vững chắc của người lính.
Chừng ấy năm, trong tim tôi vẫn canh cánh hình ảnh của cha tôi lúc cha từ ngoài ruộng chạy vào cầm tấm bạt rách che chắn chái bếp, căn nhà lá cũ kỹ đang rung lên vì cơn giông trong buổi chiều ba mươi Tết năm ấy.
Những luống đất mới được lật lên. Mùi hương của bùn sình gần gũi chính là khởi đầu cho những hoa trái nồng say.
Đây là số cuối cùng của chuyên mục 'Gương mặt thơ' trên báo Gia Lai Cuối tuần do tôi phụ trách.Chuyên mục đã đi được hơn 2 năm (từ tháng 10-2022), tới nay đã giới thiệu tác phẩm của hơn 100 nhà thơ nổi tiếng trên thi đàn cả nước.
Trong làn mưa bụi giăng giăng khắp phố phường Đà Nẵng, từng đợt gió lạnh se sắt lùa về gợi cho tôi nỗi nhớ da diết về miền quê rơm rạ và đôi vai gầy guộc của bà mẹ nghèo thuở hàn vi.
Mùa Xuân lại về và với sự đổi mới không ngừng, Trà Sư như một bức tranh thiên nhiên đầy quyến rũ.
Từ khi còn nhỏ, tôi đã có thói quen dậy sớm. Mỗi khi tiếng mấy con gà ở chái bếp cất lên, tiếng đòn gánh dựng ở góc nhà sơ ý va vào liếp cửa, tôi lại nghe tiếng ho cố nén của mẹ. Lại thấy thương mẹ nhiều hơn.
Phong tục cúng cơm người mất hay còn kêu là đám giỗ đã tồn tại tự bao đời nay trong đời sống dân gian miền Tây Nam Bộ.
Trước Lê Tuấn Khang, Youtuber Khoai Lang Thang từng có video với hơn 6 triệu lượt xem về đám giỗ ở miền Tây 'đi một lần nhớ một đời'.
Đôi khi, sự không hoàn hảo lại mang đến vẻ đẹp riêng biệt. Đó là lý do khiến những tấm tôn gỉ sét và màu sơn loại này lại được ưa chuộng trong không gian sống hiện đại.
Vốn thích chụp ảnh, năm 2019, khi rong ruổi chụp những khoảnh khắc đời thường tại TP Vị Thanh, Lê Tuấn Anh có dịp gặp gỡ các anh em đang sinh hoạt ở Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Hậu Giang. Từ đó, như một cái duyên tình cờ, anh được dẫn dắt đi theo con đường nhiếp ảnh nghệ thuật.
Trời bước sang đông. Cái lạnh đang tràn về vùng đất duyên hải miền Trung này. Nắng đã trở nên lẻ loi, yếu ớt. Gió vẫn lao xao thổi qua ngọn đồi, cũng những cây sim, cây cò kè xen lẫn với cây chà rang,... Ngôi nhà ba gian của cha mẹ nằm giữa xóm nhỏ - vắt ngang tuổi thơ tôi và vẫn vẹn nguyên như mấy chục năm về trước. Chỉ khác là sát bên nhà mọc thêm hàng quán, người qua lại trước cổng đông đúc hơn… Cứ mỗi lần về thăm cha mẹ, vội vàng đôi ba bữa cơm mà se sắt một niềm thương.
Về tham quan, cúng viếng chùa Bàu Mướp (phường Nhà Bàng, TX. Tịnh Biên), chắc chắn du khách sẽ được thết đãi buổi cơm chay thanh đạm nơi cửa thiền. Thức ăn được bày biện sẵn tại khu nhà ăn, tất cả đều miễn phí.
Từ bao đời nay, cuộc sống của phụ nữ và trẻ em gái đồng bào dân tộc thiểu số (DTTS) ở những bản làng miền Tây Quảng Trị bị bó buộc bởi những định kiến và khuôn mẫu giới. Tư tưởng 'trọng nam hơn nữ' và lối sống gia trưởng đã đặt vị trí người phụ nữ DTTS quẩn quanh bên chái bếp. Sự thiếu hiểu biết, nhận thức đã làm cho bao thế hệ phụ nữ cam chịu với nhiều nạn bạo hành gia đình và coi đó là số phận. Xác định phụ nữ và trẻ em (PN&TE) vùng đồng bào DTTS là nhóm dễ bị tổn thương, Đảng và Nhà nước ta luôn chú trọng công tác bảo vệ và nâng cao năng lực, hiểu biết cho phụ nữ và trẻ em vùng đồng bào DTTS và miền núi. Việc triển khai thực thi các chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước đã từng bước giải quyết nhiều vấn đề cấp thiết đối với phụ nữ và trẻ em gái vùng đồng bào DTTS và miền núi.
Từ ngã ba thị xã Mỏ Cày (quốc lộ 60 - hương lộ 22, tỉnh Bến Tre) hướng về Khu di tích lịch sử quốc gia Đồng Khởi (xã Định Thủy, huyện Mỏ Cày Nam), hai bên đường bạt ngàn vườn dừa mới tái tạo sau này. Giống dừa Xiêm xanh trái tròn nhỏ đang được ưa chuộng bởi nước ngọt thanh, sai trái.
Từ đôi bàn tay khéo léo, anh Nguyễn Hùng Cường (ngụ xã Lương Phi, huyện Tri Tôn) đã tận dụng những vật liệu tái chế để 'hô biến' thành những ngôi nhà mô hình mang nét đẹp bình dị. Mỗi ngôi nhà mi-ni được anh Cường làm ra như một 'góc quê thu nhỏ' tái hiện cuộc sống sinh hoạt gần gũi của người dân miền Tây Nam bộ.