Quê nhà bình yên

Thời gian lặng lẽ, đang trôi dần về những ngày cuối cùng của năm. Một chiều đông gió buốt, trên ban-công gió lay đùa những cánh hồng đang e ấp, lòng ta chợt rung lên đầy xúc cảm khi thoáng hình bóng quê nhà ùa về trong ký ức.

ĐBP - Ấy là khi tôi được hòa mình vào một phiên chợ ở quê, sáng sớm lóc cóc xách làn cho mẹ đi tới đi lui từ hàng cá cho đến hàng rau. Những khuôn mặt quen thuộc, những chỗ ngồi quen thuộc và giọng nói quê mộc mạc chân phương. Nụ cười của cô bán rau tập tàng ngồi ở góc chợ rất tươi mỗi khi thấy hai mẹ con tôi ghé qua, mặc dù đôi lúc hai mẹ con cũng không mua rau vì ở nhà rau còn nhiều. Thật lạ, hình ảnh của cô khiến tôi thấy cả một sự bình yên trải dài, mà ở đó (khu chợ này) chỉ toàn là người hiền, lương thiện. 'Ở chợ quê mình ấy mà, toàn là người hiền thôi', mẹ nhẹ nhàng đáp lại lời của tôi, khi tôi cảm nhận một chút về cô bán rau tập tàng. Và cả ánh mắt của cô bé nhỏ thó ngồi nép bên người mẹ đang bán rau ánh lên sự trong veo, mang theo cả một bầu trời đầy hồn nhiên và nhiều ước vọng.

Khói sớm

Những ngày này, tôi lại nhớ đến vệt khói sớm mai vương lên sau cái chái bếp nhỏ của ngày thơ ấu. Ngày ấy, bà luôn dậy sớm, bởi người già thường ít ngủ. Bà lụi hụi nhóm bếp, đặt một ấm nước lên trước rồi mới bắt đầu đi hái lá chè xanh và rửa khoai. Nước vừa sôi, bà lo hãm xong ấm chè xanh, rồi mới hì hụi bắc tiếp nồi khoai, khói bếp vẽ lên những vệt màu lam nhạt trong nắng mới.

BỜ THƯƠNG XANH LÁ

Bỗng thèm cơm trắng dưa cà/ Bờ thương xanh lá, mẹ già gọi tên.

Tháng Mười hai chạm vào miền nhớ

Những ngày tháng Mười hai, gió ùa về lạnh lẽo, cha vẫn giữ thói quen dậy thật sớm nhóm lửa chờ mẹ ngủ dậy xuống thổi cơm sáng cho cả nhà. Cha gom hết những cây củi gộc khô ngoài vườn vào chẻ từng thanh nhỏ, chất đầy chái bếp, vì thế mà mùa Đông nào cũng không sợ thiếu củi để nấu. Bếp lửa cha nhóm, mẹ thổi cơm, lửa reo tí tách. Mùi cơm sáng quyện vào mùi khói, mùi sương đông bảng lảng bay khiến tôi luôn quay quắt nhớ về.

MÙA TRỞ GIÓ

Rồi sẽ có ngày bừng nắng/ Rồi sẽ có ngày mọi khoảng cách bị lấp đầy/ Bàn tay nắm chặt bàn tay/ Trái tim hòa nhịp đắm say lòng người.

Chạm vào miền nhớ

Những ngày tháng mười hai, gió ùa về lạnh lẽo, cha vẫn giữ thói quen dậy thật sớm nhóm lửa. Bếp lửa cha nhóm sẵn chờ mẹ ngủ dậy xuống thổi cơm sáng cho cả nhà.

Sài Gòn đôi lần bóng mẹ rơi

Với 30 câu chuyện như 30 ngày của một tháng, tác giả muốn nhắn gửi đến bạn đọc hãy sống chậm lại một chút giữa thành phố vội vã để cảm nhận cuộc sống quanh mình đẹp hơn và để cùng nhau sống tử tế, ý nghĩa hơn.Thương lắm những người mẹ tuổi già bóng xế, bên bậu cửa dõi mắt chờ con. Những lúc nhớ con quá, không biết làm gì, miệng lẩm nhẩm mấy lời ru con ngày xưa.

Ở giữa niềm tin

Trong chuyến teambuilding với đồng nghiệp mấy năm trước có phần tham gia vào trò chơi zipline (tạm gọi là đu dây trên cao, ở phía dưới thấp là sông hồ, rừng núi...). Một đứa vốn hãi độ cao lẫn tốc độ, có cả vấn đề về tim mạch như tôi sớm lắc đầu trước trò chơi đó.

Rưng rưng mùa lũ…

Mùa lũ ào ạt về trong những nhọc nhằn lo toan đọng sâu nơi khóe mắt mẹ, cùng tiếng thở dài thắt ruột xa xót của cha. Con ở khung trời xa ngái bỗng giật mình khi nghe tin lũ về mênh mang xóm nhỏ, tiếng mẹ lạc đi trong tiếng mưa thê thiết, dầm dề đã mấy ngày qua.

Từ miếng ngon đến miền nhớ

Với 'Ăn để nhớ', người đọc được 'nếm' miếng ngon đậm vị miền Trung qua lời văn tinh tế.

Vai gầy 'gánh' cả gia đình

Chị Nguyễn Thị Lùn và anh Nguyễn Văn Quang là đôi vợ chồng nghèo nơi xã ven biển Hòa Thắng, huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận, nơi chỉ có cát và cát. Mang tiếng là ven biển nhưng khu vực này không sống bằng nghề biển mà chủ yếu làm nông trên nền đất cát. Anh chị đến với nhau, vốn liếng chỉ hai bàn tay trắng, ngay cả căn nhà được gọi là tổ ấm cũng chỉ là tạm bợ.

Tản văn cuối tuần: Nhà tranh vách đất

Đó là ngôi nhà xưa... ngôi nhà của những đôi vợ chồng trẻ mới ra riêng ở nông thôn miền đồng bằng Bắc bộ thời bao cấp.

Con 'dại' một lần, mẹ đau một đời

Ngày con bị đưa ra xét xử, người mẹ này không dám bước chân ra khỏi nhà. Phần vì sợ đối diện với sự thật tàn nhẫn một lần nữa được tái hiện lại, phần xấu hổ với bà con làng xóm. Nhưng ở nhà lòng dạ cũng không yên, bà liên tục gọi điện hỏi han tình hình người thân về diễn biến phiên tòa. Vì là phiên tòa xử kín nên người thân cũng chỉ biết an ủi và 'chịu khó' nghe bà khóc trong điện thoại...

Đâu dễ mà đồng cảm

Nếu nói phim điện ảnh ăn khách ở yếu tố nghệ thuật, kỹ xảo thì phim truyền hình kéo khán giả bởi sự chân thật, nhẹ nhàng như những câu chuyện đời len lỏi quanh cuộc sống hàng ngày. Vài năm trở lại đây, phim truyền hình ra mắt khán giả nhiều nhưng thật sự được công chúng quan tâm thì không có mấy phim.