Có những buổi chiều, giữa nhịp sống đang ngày một hối hả của phố phường Đông Hà, từ căn nhà nhỏ của Nghệ nhân ưu tú (NNƯT) Lê Thị Hà lại vang lên tiếng đàn bầu. Khi khoan thai, sâu lắng, lúc réo rắt, ngân nga, tiếng đàn như một khoảng lặng níu người nghe trở về với những thanh âm thân thuộc của quê hương...
Giữa phố thị Long Xuyên (An Giang), một lớp học vẫn đều đặn vang tiếng đàn tranh, đàn bầu, đàn kìm. Người học có trẻ em, giáo viên, người làm văn hóa; người dạy là những nghệ nhân muốn truyền lại tiếng đàn dân tộc cho thế hệ sau.