Mùa hạ đến tựa như một đứa trẻ hiếu động đột ngột xô cánh cửa gỗ, ùa vào lòng căn phòng vương đầy bụi bặm của ký ức. Đi cùng mùa hạ bao giờ cũng là thứ ánh sáng rực rỡ đến choáng ngợp. Nắng rót mật xuống những tán phượng già nua. Nắng đốt cháy những bờ tường vôi cũ. Nắng đổ dài trên những mái tôn rỉ sét của khu tập thể nghèo nơi tôi từng sống trong những năm tháng tuổi thơ.