Đứng trước biển mỗi người đều có những cảm nhận riêng, mỗi cái nhìn khác nhau tùy theo tâm trạng của mình. Nguyễn Tư đã 'theo dấu rẽ con tàu/ bồng bềnh trên sóng nước', đến khi 'bóng con tàu xa khuất/ dấu rẽ chảy vào tôi'. Từ trong đáy sâu tĩnh lặng của tâm hồn, tứ câu thơ bật sáng. Còn đứng trước gương, Hồ Xoa lại thấy khuôn mặt mình 'trên nụ cười em/ rồi thời gian không giữ lại', tác giả chỉ biết đứng lặng nhìn 'không gian là tứ phía chân trời/ mây trôi vĩnh viễn/ là ra đi từ buổi trở về'. Và đứng trước buồn vui của cuộc đời này, Trần Thị Thùy Vy, 'người đàn bà len qua giông tố/ giẫm lên những yếu mềm', có lúc chạm vào tuyệt vọng. Vậy mà khi 'bàn chân chạm sỏi biết đau', tình yêu 'từng bước chuyển hồng, chơn tâm vụt sáng', một thế giới đầy sắc màu trong tâm tưởng sáng bừng lên.