Khoảng lặng

ĐBP - Đã có biết bao ngày và bao lần, ta muốn bỏ qua những tất bật, ồn ào phố xá để thu mình yên tĩnh ở một nơi nào đó dù chỉ trong vài ngày nghỉ cuối tuần ngắn ngủi. Cũng đã có lúc ta thực sự thấy mệt mỏi chen một lối về trong chiều tan tầm bụi bặm... Đó là tâm trạng của những ngày mà đường phố khỏe khoắn, hăm hở trên những vòng quay nhịp sống sôi động.

Nhớ hương rau má

Phố chuyển mùa, trời đỏng đảnh mưa nắng đan xen. Chiều qua dầm mưa về muộn, người tôi gai gai, rồi lâm râm sốt. Nhìn quanh thấy rổ rau má, tôi bỗng thèm được húp xì xụp một tô cháo nóng để vã mồ hôi. Sau 30 phút, tôi có cho mình tô cháo rau má nghi ngút khói, dậy thơm mùi ký ức.

Chờ ngày mới sáng tươi

Những năm trước, vào khoảng thời gian này, tôi thường đưa các con về thăm quê nội, quê ngoại hoặc đến một nơi nào đó nghỉ ngơi vài ba hôm, coi như phần thưởng động viên các con sau nỗ lực cho một năm chăm chỉ học hành. Tôi theo đó cũng được nghỉ ngơi, thư giãn. Giờ này những năm trước, mọi người cũng đã chộn rộn với những chuyến du lịch gần xa, đông vui nhất là những cuộc hội họp, gặp mặt kỷ niệm…

Mùi đất bazan

Những cơn giông nhẹ nhàng đi qua vào buổi sáng. Nhiều cơn giông mù mịt tới tấp vào buổi chiều. Tất cả vũ trụ háo hức chờ những giọt mưa mùa mới. Khi người ta đã mệt mỏi vì mong chờ và thờ ơ cả với những cơn giông ngang qua thì bất ngờ mưa đến. Mưa lanh canh trên mái tôn. Mưa lộp bộp trên con đường đất đỏ. Mưa xối xả trước sân, ngoài ngõ. Mưa tấp rát mặt người đi đường. Tất cả sự hân hoan đón mưa bằng cảm nhận hơi nước mát lành, bằng rộn ràng các loại âm thanh và bằng hương vị đất đỏ bazan khi mưa đầu mùa mang tới.

Tín dụng đen

Những ngày chuẩn bị cho Tết Thanh minh năm nay, người dân xóm Bình Minh lo sắm sửa đi cúng tảo mộ, sửa sang mộ phần người thân đã khuất của mình. Nhà nhà rậm rịch dọn dẹp, sửa sang. Ấy thế nhưng vẫn có những nhà im lìm một cách khác thường. Đó là những nhà đang lo trả nợ. Nợ ngân hàng, nợ người thân, đáng sợ hơn đó là nợ những người từ đâu đâu đến, cho vay từ vài triệu đến vài chục triệu đồng mà không cần thủ tục rườm rà gì.

Mùa xà cừ thay áo

Những ngày này, trái tim tôi cứ xao xác đêm đêm theo tiếng lá rơi... Tiếng lá xạc xào cả trong giấc ngủ muộn mằn.

Bất giác một loài hoa

Từ mảnh đất quê mình, Nguyễn Minh Ðức đã đi qua rất nhiều trải nghiệm của người trai ở chốn quân trường, và cả những cung bậc cảm xúc, những đường biên của trí tưởng và sáng tạo để bất giác 'gặp' một loài hoa...

Tháng hai tâm tình

Tôi vô cùng ngỡ ngàng khi phát hiện ra tháng hai này có 28 ngày chia đều cho 4 tuần, từ thứ hai đến chủ nhật. Ngày mùng 1 đầu tiên của tháng là thứ 2 và ngày 28 cuối tháng 'vừa hay' trùng với chủ nhật. Tức là tháng hai thật vừa vặn, đủ đầy, không thừa cũng không thiếu. Ngoài thông tin thú vị như thế, với tôi, tháng hai còn đong đầy yêu thương chín ngọt nơi quê nhà. 'Con thương quê mình những ngày tháng hai'.

Quê hương để nhớ

Ai cũng có một quê hương để nhớ về với biết bao kỷ niệm. Nhất là khi đã lớn tuổi và mỗi khi Tết đến Xuân về thì hai tiếng quê hương thật nghẹn ngào khi thốt lên. Lòng tôi luôn hướng về nơi ấy - nơi có ông bà tổ tiên dòng họ, là những linh hồn sống mãi trong hàng tre râm mát, trong hàng cau xanh cao vút, trong những cánh đồng xanh thẫm buổi hoàng hôn.

Phố quê

Gọi là phố nhưng cái chất quê vẫn hiện rõ trên từng đoạn đường, con ngõ, dáng tất bật, tảo tần vẫn in đậm trên khuôn mặt những người dân. Cũng bởi lẽ đó mà người dân nơi đây vẫn tự nhận là phố quê. Phố quê tôi nhỏ bé đơn sơ, con phố chính chạy dài dọc theo quốc lộ, kèm theo đó là dăm ba con ngõ nhỏ, chỉ cần vài vòng xe đã thấy mình quay về chốn cũ. Những ngày giáp tết, phố có thêm chút rộn ràng. Trong cái lạnh se se, tiếng gió xạc xào cuốn theo những chiếc lá vàng rụng rơi lã chã xuống mặt đường và đầu phố xuất hiện những chiếc áo khoác đủ sắc màu, người dân thi nhau ra phố. Phố quê bởi thế mà như trẻ lại, hơi ấm mùa xuân làm cho phố quê bớt đi vẻ hoang sơ, quạnh quẽ.

Tình vẫn còn đau

Thì ra, sau tất cả, quãng thời gian cũng không thể xóa nhòa tình yêu mà cô dành cho chàng.

Or Tor Kor, em thích chị rồi đó!

Có những cuộc gặp gỡ tựa như định mệnh. Có những con người tựa như duyên phận.

Lưng chừng tháng bảy

Tháng bảy ta lại về với quê nhà yêu dấu, ngồi trước hiên nhà đầy nắng, có tiếng chim vút lên sau vòm lá xanh ngời.

Gió qua miền nhớ

Cuộc gọi đến lúc ba giờ mười lăm phút làm buổi chiều bỗng chốc chao nghiêng, giọng nói trầm ấm ở đầu dây bên kia vừa cất lên đã khiến trái tim chị hẫng đi một nhịp. Lặng im một lúc chị mới khẽ dạ rất nhỏ khi nghe anh gọi tên mình: 'Cuối tuần này anh đi công tác qua Madaguil, nếu không phiền em có thể cho anh gặp một lát được không. Lâu quá rồi…'.

Vườn nhạc

Chỉ một cái tin 'khu vườn nhà tôi có các loài cây phát ra nhạc. Địa chỉ thôn… xã… huyện…', kèm theo tấm ảnh chụp ngôi vườn, đăng trên facebook, ông Biên đã kéo được nhiều người tò mò tìm đến.

Chạm miền đất Tổ

Tôi có một ước mơ tuy âm thầm nhưng không kém phần mãnh liệt, đó là sẽ cố gắng để có thể đặt chân lên khắp mọi miền trên đất nước. Và, tôi sẽ ưu tiên cho xứ Bắc, nơi tôi được sinh ra, nơi tôi đã xa cách hơn một phần tư thế kỷ nhưng lại luôn hiện diện trong một phần tính cách, một phần lời ăn tiếng nói hàng ngày của tôi.