Ngày 3/3, Đảng bộ Trường THPT Thành phố Cao Bằng tổ chức sinh hoạt chuyên đề 'Học tập và làm theo tấm gương sáng về đạo đức cách mạng của Thủ tướng Phạm Văn Đồng'. Tham dự có 71 đảng viên các chi bộ trực thuộc.
Dịp Rằm tháng Giêng năm Bính Ngọ 2026, dòng sông Thạch Hãn (tỉnh Quảng Trị) lại trở thành điểm hẹn của lòng tri ân và những miền ký ức.
Có những dòng chảy không chỉ mang phù sa, mang nước mát về tưới tắm đồng bằng mà còn mang theo những giấc mơ lớn của tiền nhân gửi lại cho hậu thế.
Ngay khi mùa xuân vừa chớm, người nông dân xứ Quảng đã bắt tay vào việc chuẩn bị cho vụ mùa mới. Trên nhiều cánh đồng vẫn vang lên tiếng cuốc, tiếng cày, để rồi khi giêng hai về, những thửa ruộng đã xanh mướt, báo hiệu một mùa vụ đầy hy vọng.
Từ ngày cầu Tân Phong nối đôi bờ, niềm vui hiện rõ trên gương mặt của người dân. Một công trình mở ra cơ hội mới cho giao thương, cho phát triển kinh tế - xã hội. Con đường thẳng tắp thay cho những chuyến phà. Nhưng đâu đó, giữa nhịp đổi thay ấy, vẫn còn những khoảng lặng rất khó gọi tên.
Hồng bước chậm vào bãi lau. Lá lau khẽ chạm vào vai áo, như đang chào cô. Vô tình, Hồng dừng lại đúng chỗ ngày xưa Dũng từng đứng. Đất ở chỗ này vẫn hơi dốc như thế và nước sông vẫn chảy. Chỉ có Hồng là khác, không còn là cô gái mười tám tuổi ngày xưa, chỉ biết đỏ mặt khi nghe một câu tỏ tình.
Nguyễn Xuân Hải
Cù Lao Dung nằm giữa hai cửa sông Định An và Trần Đề, nơi những hạt phù sa cuối cùng của dòng Mekong bồi đắp trước khi đổ ra biển Đông. Ít ai ngờ rằng, giữa khu rừng phòng hộ bạt ngàn hàng nghìn héc-ta ấy, một vương quốc của loài khỉ đã hình thành và phát triển tự nhiên từ bao đời nay, tạo nên một 'đảo khỉ' độc nhất vô nhị.
Dưới lũy tre làng, khi mặt trời đã thôi gay gắt, ánh nắng muộn lùi dần khỏi những mái nhà thấp, gió từ cánh đồng thổi về mang theo mùi lúa non tháng Chạp, mùi phù sa ủ lâu trong đất, ngọt lành như hơi thở của làng quê.
Trên dải đất trung du ven sông Lô, nơi phù sa và nắng gió giao hòa, cây bưởi Đoan Hùng, nhất là bưởi Sửu Chí Đám, đã bén rễ, lớn lên, trở thành cây trồng chủ lực của tỉnh Phú Thọ.
Vùng đất Chín Rồng không chỉ trù phú bởi phù sa mà còn cuốn hút bởi bức tranh văn hóa đa dạng, trong đó, hệ thống lễ hội của đồng bào Khmer là một trong những mảng màu rực rỡ và độc đáo. Trải dài theo thời gian với biết bao thay đổi, các lễ hội này chính là 'bảo tàng sống' lưu giữ hồn cốt dân tộc.
Khi những tia nắng vàng tươi của tháng Chạp khẽ chạm vào nhành mai vàng trước hiên nhà, mang theo cái lạnh của thời tiết lúc giao mùa cũng là lúc bà con diêm dân tất bật chuẩn bị mùa muối mới để gom nhặt cho đời những hạt mặn tinh khôi.
Khi sông Hồng và sông Chảy hòa chung trên dải đất Lào Cai đã tạo nên 'phù sa phì nhiêu' cho những nghệ sĩ thăng hoa trong không gian nghệ thuật mới. Sự giao thoa giữa nét hùng vĩ của núi rừng Tây Bắc và nhịp sống hối hả của đô thị cửa ngõ đã tạo nên 'mạch nguồn cảm xúc' dạt dào.
Mỗi lần đứng trên cầu Long Biên nhìn xuống, người ta thấy sông Hồng vẫn chảy như đã chảy suốt nghìn năm. Nước khi đục khi trong, bãi bồi khi rộng khi hẹp, nhưng dòng chảy thì chưa từng ngơi nghỉ. Có cảm giác như con sông này không chỉ mang nước, mà mang theo ký ức của cả một nền văn minh.
Nhờ trạm bơm Phù Sa trên sông Hồng được đầu tư mới đi vào hoạt động, việc lấy nước cho sản xuất vụ Đông Xuân năm nay của Hà Nội đã không còn gặp khó khăn như những năm trước.
HNN - Nếu nói chọn một điều gì ở Huế, tôi chọn hình ảnh những người phụ nữ. Với vẻ đẹp dịu dàng đằm thắm là những tâm hồn mạnh mẽ đến diệu kỳ. Tự bao đời nay, nữ lưu xứ Huế đã bồi đắp nên những nét đẹp Kinh kỳ bằng chính phù sa tâm hồn mình.
Sông Mã mênh mang bao câu chuyện dài chưa từng kể hết. Mỗi lần đứng bên bờ, tôi có cảm giác mình đang lật mở từng trang sách. Mỗi trang miên man theo mùa nước, theo lớp lớp phù sa bồi đắp cùng năm tháng sống giữa những làng mạc kiên trì gìn giữ nếp quê. Sông âm thầm mạch nguồn kiên nhẫn đầy vơi mà ngay cả con người đôi khi cũng không có được...
Xuân Bính Ngọ 2026 mở ra cho Đồng Tháp một trang mới khi Tiền Giang và Đồng Tháp hợp nhất thành một tỉnh. Sự hợp nhất không chỉ là điều chỉnh địa giới, mà là một cú chuyển dịch tầm nhìn phát triển, đưa vùng đất sông Tiền - sông Hậu trở thành trung tâm liên kết mới của Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL).
HNN - Tôi vẫn thường lên về Truồi những ngày mưa tháng nắng, đắm mình theo gió nước sông Hưng Bình, con sông dài chảy giữa lòng xứ Truồi giàu có và bình an mà xanh mát nên tên.
Broăi là một buôn hiền hòa thuộc xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) nằm bên bờ sông Ba, đất đai bằng phẳng và phù sa màu mỡ nên ruộng đồng luôn tươi tốt. Ít người biết rằng nơi đây từng mang tiếng dữ - 'Sào huyệt Đê ga'.
Buổi sớm, đứng bên bờ sông Tiền, ta nghe tiếng nước rì rào vỗ bờ, tiếng ghe xuôi ngược lẫn trong tiếng gió và hương lúa non. Dòng sông vẫn vậy, vẫn chảy, vẫn hiền hòa, vẫn nuôi nấng bao thế hệ. Nhưng nếu lắng thật sâu, ta sẽ thấy sông không bao giờ lặp lại chính mình. Mỗi khúc sông, mỗi nhịp nước là một hơi thở mới.
Sông Mê Kông khi chảy vào đất Việt chia thành hai nhánh, sông Tiền và sông Hậu. Điểm đầu của sông Tiền là xã Vĩnh Xương, còn sông Hậu là xã Khánh Bình. Ở hai vùng đất đầu nguồn ấy, nơi dòng sông đi qua, đất và người như hòa vào nhau trong nhịp sống bao đời. Cư dân miền biên viễn đã mở lối, dựng làng, lập ấp, gieo mầm sống no ấm, viết tiếp hành trình giữ đất bên dòng Mê Kông đầy nắng, đầy gió.
Nếu Thủ đô Hà Nội là trái tim của cả nước, thì Trường Sa là nhịp đập của biển Việt Nam. Nhịp đập ấy vang lên trong lòng Hà Nội bằng mạch nguồn nghĩa tình sâu lắng và bền bỉ.
Giữa ngã ba nơi ba dòng sông Hồng, Lô, Đà gặp nhau, xã đảo Minh Châu những ngày này như khoác lên mình tấm áo mới của mùa xuân. Gió sông mát lành thổi qua bãi bồi phù sa, những cánh đồng ngô, rau màu xanh mướt nối dài đến tận chân trời.
Xuân đến trong làn gió ấm thổi qua cánh đồng ven sông, trong tiếng nước vỗ về bãi bồi như bàn tay ai đó. Trên dòng Thương ấy, bãi bồi tựa tấm thảm mềm mại, che chở cho làng. Chúng tôi bước xuống triền đê Yên Dũng, hương phù sa từ những luống ngô, luống cải hòa cùng hơi đất ẩm, quyện vào không gian mộc mạc, tươi mới, như thể bãi bồi đang chung nhịp thở với mùa xuân.
Khi những cơn gió xuân chạm vào mặt nước, từng đợt sóng gợn nhẹ ôm lấy sắc nắng khiến cho dòng sông Mã lấp lánh như một dải lụa dát bạc trong lòng xứ Thanh. Con sông lớn nhất xứ Thanh ấy vượt qua bao thác ghềnh để bồi đắp phù sa cho đồng bằng sông Mã rộng lớn, nuôi dưỡng bao thế hệ người dân, tưới tắm cho mạch nguồn lịch sử - văn hóa nơi đây chảy mãi...
Mùa xuân này, niềm vui trên vùng đất biên cương Lào Cai thật sự thêm rộng dài. Sông Hồng ở nơi bắt đầu chảy vào đất Việt nặng đỏ phù sa xuôi dòng bồi đắp mướt xanh những bãi đồng. Dòng sông tựa dòng thời gian tha thiết gọi bốn mùa: xuân sang, hạ về, thu tới, đông đến. Xuân nay sang như một giấc mơ - giấc mơ về một dải biên cương xanh, nơi mạch nguồn văn hóa hòa nhịp kinh tế năng động cùng khát vọng xây hạnh phúc vững bền.
Dưới chân dãy Bảy Núi huyền thoại An Giang, nơi những ngọn núi thiêng ôm ấp cánh đồng phù sa màu mỡ, Lễ hội đua bò Bảy Núi 'bùng nổ' như một 'cơn lốc' cảm xúc mãnh liệt, cuốn hút hàng vạn trái tim về với cội nguồn truyền thống Khmer Nam Bộ.
Nhưng một ngày không xa tới đây, khi trục cảnh quan sông Hồng được hình thành, dòng sông ấy không chỉ là ký ức hay biểu tượng văn hóa mà trở thành trục không gian trung tâm, nơi hội tụ sinh thái, kinh tế, sáng tạo và đời sống cộng đồng. Trong nhịp xuân mới, thử hình dung một Hà Nội hiện đại, văn minh và đầy sức sống đang vươn mình từ chính dòng chảy đỏ nặng phù sa ấy.
Phát sóng sáng 16/2 trên VTV1, Phiên chợ Mùa xuân 2026 khắc họa hành trình văn hóa giàu cảm xúc qua ba chương nội dung, kết nối giá trị truyền thống với đời sống hiện đại.
Mỗi mùa nước lên, phù sa từ sông Hồng, sông Thao lại lặng lẽ trải mình, kết tầng, kết vỉa suốt hàng triệu năm, tạo nên những mỏ đất sét nguyên mộc – thứ 'đất Việt cổ' nuôi dưỡng các làng nghề trứ danh như Bát Tràng, Thổ Tang, Thổ Hà… Từ mạch nguồn ấy, cùng với khát vọng 'Kiến tạo kỳ tích sông Hồng', hành trình những hạt phù sa không dừng lại ở câu chuyện của thiên nhiên, mà tiếp tục chảy trong sán
Cá lóc đồng miền Tây có hương vị Tết đặc sắc, từ nướng trui cuốn bánh tráng đến canh chua, lẩu cá lóc, đậm chất phù sa.
Những ngày áp Tết, Hà Nội không ồn ào theo cách người ta vẫn nghĩ. Thành phố lạnh, cái lạnh mỏng mà sâu, len vào từng nếp áo, từng bậc thềm, từng kẽ nhớ. Gió từ phía sông Hồng thổi về, mang theo mùi phù sa lẫn trong mùi khói bếp, mùi lá dong, mùi của những buổi chợ sớm còn đẫm sương. Tháng Chạp đứng ở cuối năm, lặng lẽ như một người giữ cửa thời gian, khẽ khàng nhắc rằng mọi bộn bề rồi cũng sẽ khép lại.
Có những món ăn mới được thử một lần đã gây thương nhớ. Nhớ một vùng đất, một mùa nắng gió, một dáng người lặng lẽ bên bếp lửa. Tôm khô Cà Mau hình móng chim là một món như thế. Chỉ cần thoảng mùi tôm khô trong gian bếp, ký ức về miền đất cuối trời Nam Bộ lại chậm rãi hiện lên, mặn mà và sâu lắng như chính con nước nơi đây.
Giữa nhịp sống ngày càng sôi động của thành phố Huế, những nồi bánh đỏ lửa ở phường Dương Nỗ vẫn âm thầm tỏa hương. Từ hạt nếp thơm bồi đắp bởi phù sa sông Phổ Lợi, nghề làm bánh tét, bánh chưng nơi đây không chỉ nuôi sống nhiều gia đình mà còn giữ gìn một phần hồn cốt của đất cố đô.
Buổi sớm bên sông Hồng, mặt nước nâu đỏ của phù sa mùa cạn phẳng lặng như một tấm gương cũ, soi lại những lớp thời gian đã đi qua.
Xuân Bính Ngọ 2026 này, dưới chân tượng Thánh Gióng, màu xanh của đồng lúa, vườn cây được bồi đắp từ phù sa và tri thức đang lan tỏa mạnh mẽ. Người nông dân Hà Nội bước vào một mùa gieo trồng mới - mùa của nông nghiệp hiện đại, chuyển đổi xanh và hành trình phát triển bền vững.
'Cà Mau xa lắm, ở cuối cùng bản đồ Việt Nam…'. Lời hát cũ như lời mời thì thầm, đưa người ta về miền đất mà đất bồi phù sa, nước nhuộm màu đục ngầu, rừng U Minh xanh thẳm, gió thổi qua cánh đước như kể chuyện ngàn năm.
Sống ở thành phố, ta như cái cây bị bứng khỏi đất, rễ cứ chới với trong không trung, bám vào bê tông cốt thép mà sống gượng. Về quê là được cắm rễ lại vào lòng đất mẹ phù sa, được hút lấy nhựa sống nguyên sơ, được hít thở bầu không khí thanh sạch của tình làng nghĩa xóm.
Dọc lưu vực sông Vu Gia-Thu Bồn tại thành phố Đà Nẵng, biến đổi khí hậu đã gây thiệt hại nặng nề đối với đời sống và sản xuất của người nông dân.
Thời điểm cơn bão số 3 (Yagi) và hoàn lưu sau bão đã đi qua, nước sông Cầu, sông Cà Lồ mới từ từ rút dần. Nhưng đọng lại sau lớp bùn non quánh đặc ấy không chỉ là sự hoang tàn, xơ xác, mà là những câu chuyện ấm nóng tình người, tình quân dân. Theo chân những cán bộ, chiến sĩ Công an Thủ đô vào tâm lũ xã Trung Giã, Hà Nội, tôi - phóng viên Báo An ninh Thủ đô đã chứng kiến những khoảnh khắc mà ống kính máy ảnh dù chân thực, sắc nét đến đâu cũng khó lòng lột tả hết được cảm xúc - đó là những ngày mà màu áo lính hòa lẫn vào màu đỏ quạch của phù sa, trở thành điểm tựa vững chắc nhất cho nhân dân trong cơn hoạn nạn.