Hoàng hôn đâu phải để lụi tàn

Đôi khi, lòng hay tự hỏi: hoàng hôn dành cho ai, cho người trẻ hay tuổi già? Có phải, hoàng hôn ẩn dụ cho những gì đang gói ghém đi về miền xa cuối? Nó bầu bạn với cô đơn và gợi nhắc cái lụi tàn.

Ngẫm ngợi cuối tuần: Vẫn là những bài học nông thôn

Người ta bảo, tháng Ba, trời động mưa rào, nghe tiếng sấm thì ngải cứu bắt đầu đắng.

Ngẫm ngợi cuối tuần: Nhìn 'tre khuy', thấy tất cả

1. Ngày bố tôi mất, ông Ba Sơn, người trong xóm giúp khâm liệm. Lúc đó nghe ông bảo: người sắp ra đi thì dái tai bao giờ cũng có nếp gẫy. Chẳng biết thực hư thế nào.

Ngẫm ngợi cuối tuần: Thế hệ 4.0

Ngày sinh con, vợ tôi bảo đứa đầu anh đặt tên, đứa thứ hai này để em đặt.

Nhà thơ Nguyễn Trác - Một hồn thơ Hà Nội tinh tế

Dáng người nho nhã, ít nói và lịch thiệp, ngay từ khi biết nhà thơ Nguyễn Trác cách đây hơn ba chục năm, tôi đã thấy ông có phẩm chất tinh tế của thi sĩ đất Hà Thành. Tuy quê họ nội ở làng Nôm, huyện Văn Lâm, tỉnh Hưng Yên nhưng nhà thơ Nguyễn Trác lại là người chính gốc Hà Nội khi ông sinh ra và lớn lên ở phố cổ Gia Ngư, quận Hoàn Kiếm vào năm 1945.

Ngẫm ngợi cuối tuần: Chuyện đời lạ lắm

Hôm trước, lên mạng xã hội thấy bài thuyết giảng của một sư cô về lòng hiếu kính với cha mẹ. Lời thật nhẹ nhàng mà sâu lắng.

Từ trái tim đến trái tim

Thơ Nguyễn Thanh Ứng ưa vân vi, ngẫm ngợi và thiên về trực cảm, thêm nữa, lại chân thành, bộn bề cảm xúc. Và trên cái nền và thế mạnh ấy mà có thêm đà để chuyển động và phát tiết, thăng hoa.

Bút đang cầm, thơ đang xuống câu

Ở tuổi quá bát thập mấy nấc, nhà thơ Vũ Quần Phương công bố 'Ngỗng trời kêu xa xứ', như để gửi gắm một thông điệp rất lạ, rất đáng để giải mã trong thơ. Ngay từ 'Ngỗng trời' - một bài thơ gợi ý cho việc đặt tên tập thơ - đã xuất hiện hai câu thơ như là sự mở đầu đáng lưu ý:

Ngẫm ngợi cuối tuần: Thấm thía hội làng xưa

Bà tôi bảo, tháng Hai xứ Đông, thang Ba - Đoài, tháng Tư - Duyên hải. Đó là bà giải thích về thời gian của các lễ hội. Đồng bằng Bắc Bộ không chỉ là vựa lúa mà còn là một vùng văn hóa đặc sắc.

Thắp ngọn lửa ấm êm trong mỗi gia đình

Nhịp sống gấp gáp của cuộc sống hiện đại trôi nhanh mỗi ngày cuốn con người vào vòng xoáy của bận rộn khiến người ta đôi khi quên những điều thật nhỏ nhặt nhưng rất đỗi cần thiết để có thể gìn giữ ngọn lửa hạnh phúc trong gia đình.

Ngẫm ngợi cuối tuần: Giấc mơ về mẹ

Đó là giấc mơ thật, câu chuyện này là câu chuyện thật. Hồi đó, mẹ tôi gần 100 tuổi nhưng còn khỏe.

Ngẫm ngợi Cuối tuần: 'Chữ còn, người ngọc đã đi xa'

Tết 2001, vợ chồng tôi đến hội thư pháp tại Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, gặp Phan Bảo từ tỉnh Thanh cũng ra hội chữ với các nhà thư pháp Thăng Long. Tôi mua tờ dướng (một loại giấy) to, đặt 50 ngàn xin Phan Bảo bốn chữ tặng vợ.

Phát huy thơ ca trong xây dựng, bảo vệ đất nước, quê hương

Ngày 25/2, Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Ninh Bình tổ chức Ngày thơ Việt Nam lần thứ 22 với chủ đề 'Bản hòa âm đất nước', thu hút sự tham gia của nhiều nhà thơ, nhạc sỹ, nghệ sỹ tiêu biểu và đông đảo người yêu thơ.

Ngẫm ngợi cuối tuần: Chuyện năm con rồng

Nhân đọc 2 kỳ bài 'Hé lộ những nghiên cứu mới về hình tượng rồng' trên Thể thao và Văn hóa tuần này, tôi xin bàn thêm về con rồng trong văn hóa Việt Nam, cũng như con giáp biểu tượng của năm Giáp Thìn này.

'Khóc cùng nhân thế, cười trong nhân tình'

Nhà thơ Đoàn Văn Thanh ưa viết thơ lục bát và có sở trường làm thơ lục bát. Trong tập thơ 'Mắt chữ' mới được ấn hành, có tới 24 bài là thơ lục bát, chiếm gần một nửa.

Ngẫm ngợi cuối tuần: Mãi không lên phố

Nơi tôi ở là một xã ngoại thành. Khi nâng lên nội thành thì xã thành phường, còn huyện thành quận. Vẫn con người ấy, địa dư ấy nhưng từ 'ngoại' sang 'nội' là có một loạt thay đổi hành chính.

Thấy gì qua một mùa Tết?

Một mùa Tết đã trôi qua với đầy đủ 'mùi vị' vốn có của một cái Tết cổ truyền. Cùng nhìn lại những ngày này, có thể thấy Tết Nguyên đán Giáp Thìn 2024 có rất nhiều điểm sáng đáng mừng. Để rồi từ niềm vui Xuân, người dân mang khí thế ấy bước vào năm mới trong niềm hân hoan.

Ngẫm ngợi cuối tuần: Tết hướng nội, hướng ngoại

Tôi có nhẽ thuộc lớp người sống hơi cổ: Ba ngày Tết chỉ dành cho người trong nhà và bạn bè quanh phố phường. Từ sáng sớm mỗi ngày đều thắp hương, thay rượu, nước trên bàn thờ. Càng có tuổi, càng luẩn quẩn lui về với họ mạc xóm làng.

Nhịp sinh sôi

Những ngày đầu xuân Giáp Thìn, tôi bỗng nghĩ nhiều về hai chữ 'hồi sinh'.

Gạch nối thiêng liêng

Sáng sớm, tôi ngập ngừng bóc tờ lịch cuối cùng của năm cũ. Ngập ngừng bởi chợt ngẫm ra thời gian trôi chảy quá nhanh!

Chào tuần mới: Về quê ăn Tết!

Chúng ta vừa được chứng kiến một cảnh tượng quen thuộc vào dịp giáp Tết. 2 ngày cuối tuần vừa qua, những dòng người đang liên tục đổ về bến tàu bến xe, ken chặt trên những cửa ngõ ra khỏi thành phố, rồi cứ thế tuôn dài mãi trên những trục đường.

Ngẫm ngợi cuối tuần: Chuyện Tết lúc tắc đường

Không khí Tết đã bắt đầu nóng dần lên trên đường phố. Xe buýt nhích từng mét một như người đi bộ, mà có lúc lại ì ra để người đi bộ vượt lên trước.

Ngẫm ngợi cuối tuần: Khát vọng tiền

Hôm trước, tôi gọi thợ về nhà làm mấy cái khung tranh. Thằng bé giúp việc cũng theo đàn anh của nó đến làm. Gọi là thằng bé nhưng nó cao 1m84, nặng trên 80 kí, to như hộ pháp. Tôi hỏi, tuổi bao nhiêu? Nó bảo, cháu tuổi Mậu Dần, sinh năm 1998. Hỏi học, nó bảo hồi còn phổ thông, thích chơi game, nên chọn công nghệ thông tin. Vào đại học 3 năm rồi bỏ.

Ngẫm ngợi cuối tuần: Chuyện con dao

Dao là vật dụng hàng ngày không thể thiếu trong mỗi gia đình, thế nhưng mấy ai đã biết đủ tên các loại dao! Dao có nhiều loại, mỗi loại dùng vào một việc. Khi nói tên là người ta sẽ hình dung ra loại dao nào, dùng vào việc gì.

Ngẫm ngợi cuối tuần: Hai chén rượu

Tuần trước, một bác tuổi 90 nhắn ai đó một câu vu vơ trên 'phây': Ngày sinh nhật hãy biết nhớ đến mẹ!

'Người bước ra từ bức tranh Đà Lạt': Trò chuyện cùng tác giả Phạm Thị Phương Thảo về cuốn sách tâm huyết

Trong không khí kỷ niệm 130 năm thành lập thành phố Đà Lạt, chúng tôi đã có cuộc trò chuyện đặc biệt với tác giả cuốn Trường ca 'Người bước ra từ bức tranh Đà Lạt' – Nhà văn Phạm Thị Phương Thảo - nhân dịp này, bà đã chia sẻ về hành trình sáng tác và tình yêu sâu sắc dành cho thành phố ngàn hoa.

'Châu Âu: Cứ mơ mộng và lên đường'

Nếu là người có tâm hồn đam mê xê dịch và khám phá, có phong cách đi chậm rãi, thong dong thì 'Châu Âu: Cứ mơ mộng và lên đường' đích thực là những trang viết dành cho bạn.

Sống là phải như thế!

Tôi có một cô bạn kĩ sư. Cô ấy mới sắm một cái du thuyền. Gọi du thuyền cho vui thôi. Nó là con thuyền gỗ chở được vài chục người. Chắc căn nhà thuyền ấy sẽ dùng khai thác du lịch trên vịnh Nha Trang.

Nhà thơ Phạm Đình Ân nắng vẫn xối đỉnh đầu

'Nắng xối đỉnh đầu' , bài thơ cũng là nhan đề tập thơ đầu tay được xuất bản sau rất nhiều năm Phạm Đình Ân đi và viết.

Nhà văn Di Li mạnh dạn gọi tên 48 tật xấu của người Việt trong sách mới

Mạnh dạn gọi tên 48 tật xấu của người Việt, nhà văn nữ Di Li cho hay chị sẵn sàng nhận 'gạch đá' vì đây là đề tài dễ gây tranh cãi, động chạm đến nhiều người.

Đi qua những giải thưởng

'Ngỗng trời kêu xa xứ' (NXB Hội nhà văn, 2023) là tập thơ thứ 13 của nhà thơ Vũ Quần Phương. Nhìn vào sự nghiệp sáng tác của Vũ Quần Phương, duy nhất có một tập văn 'Cưỡi ngựa máy xem Hoa Kỳ', có thể thấy ông chỉ dành tâm huyết cho thơ, đến tuổi bát thập ông vẫn chưa ngưng nghỉ viết.

Mười năm một quãng đường người xót xa

Nhân đọc tập 'Thơ mười năm' của Hoàng Đình Quang, Nhà xuất bản Hội Nhà văn, năm 2023.

Ngẫm ngợi cuối tuần: Giang sơn cẩm tú

1. Vùng đất Trùng Khánh, Cao Bằng có rừng dẻ hàng vạn cây là đặc sản hiếm quý trời đất dành cho mảnh đất thần tiên này. Năm 1966, tôi được bạn học cùng Trường Văn hóa nghệ thuật Việt Bắc, cô Vương Thị Hin, về nghỉ hè mang xuống cho một nắm. Còn nhớ mãi cái màu vàng mỡ gà và vị bùi béo ngọt để lại dư âm ngân vang mãi trong trí nhớ vị giác của loại hạt cây đặc sản này.

Về một bảo tàng cấm quay phim, chụp ảnh ở Nhật

Tọa lạc ở vùng ngoại ô phía tây Tokyo và được bao quanh bởi công viên Inokashira, bảo tàng Ghibli là không gian lưu trữ những hiện vật gắn liền với xưởng phim hoạt hình Studio Ghibli huyền thoại của Nhật, hãng phim vẫn thường được gọi là 'Disney của Nhật Bản'.

Ngẫm ngợi cuối tuần: 'Thuận thiên' một thời

Nhà tôi ở xóm Đồn. Những năm còn bé, nghe bố nói mới biết trước 1945 cả xóm chỉ có 6 hộ, trên hai chục khẩu. Bây giờ, sau hơn 80 năm, xóm phình ra hàng vài trăm hộ và vài ba ngàn nhân khẩu.

Nhớ thời còn 'đi ăn mải'

Vùng trung du Đại Từ, Thái Nguyên, nơi tôi lớn lên, có cụm từ đọng lại trong trí nhớ là 'đi ăn mải'. Nhưng cụm từ đó bây giờ mất hẳn. Nó mất vì những việc cần đến cụm từ đó không tồn tại, hoặc còn thì rất ít, tận vùng sâu vùng xa, nên cũng chẳng mấy người dùng.

Ngẫm ngợi Cuối tuần: Cày chìa vôi

Nông thôn xưa dùng cày chìa vôi. Cày chìa vôi được đẽo ra từ một thân gỗ. Thoáng nhìn, nó đuồn đuỗn, thanh mảnh, nhỏ nhắn, đầu to đuôi thót gần giống với cái chìa vôi têm trầu.

Vị thế của Venice trong hội họa châu Âu

Khoảng 20 bức tranh được tuyển chọn từ các bộ sưu tập liên quan tới Venice thuộc Viện Nghệ thuật Courtauld của Vương quốc Anh vừa được giới thiệu tới công chúng trong tuần này đã cho thấy ảnh hưởng rất lớn của thành phố biểu trưng nước Ý với các danh họa quan trọng nhất ở châu Âu.Thời của phong cách Roccoco

Tiếng chim xanh biếc …

Tôi nhớ nhà thơ Nguyễn Nho Khiêm đã từng quan niệm thơ hay chủ yếu nằm ở nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ. Dù tứ thơ có lạ bao nhiêu đi chăng nữa, mà nhà thơ không sáng tạo được từ mới, hình ảnh mới thì cũng giống như người ta ăn cơm nguội, uống rượu nhạt vậy.

Thành quả của sự thẩm thấu

Một buổi tối cuối Thu năm 1996, chị Phượng chủ một galery lớn ở TP.HCM đến nhà. Chị đưa ngay đề nghị vắn tắt: Em vẽ cho chị 60 bức dó cỡ 40x50 cm về phố cổ. Xong thì đóng gói gửi cho chị, thời gian 3 tháng, em vẽ thế nào chị biết rồi, không cần kiểm hóa. Rồi chị đặt gói tiền lên bàn: đây, 18 triệu gửi em.

Lửng lơ con cá vàng

Câu 'Lửng lơ con cá vàng' không biết ai nói ra, mà từ bao lâu nay dường như là thành ngữ dùng để ám chỉ loại người lười nhác, chỉ quen rong chơi, vô lo vô nghĩ.

Ngẫm ngợi cuối tuần: 'Suối giữa rừng'

Tôi Thiên can Ất, mệnh vô chính diệu, thân mệnh đồng cung nghĩa là khổ sướng do mình, có thế nào cũng không thể trách ai, không thể trông vào ai ngoài chính mình!

Đẹp nao lòng Hà Nội vào Thu

Kinh tedo thi - Hà Nội có bốn mùa, mùa nào cũng có nét đẹp riêng mà sao Đoàn Chuẩn - Từ Linh lại chỉ tha thiết mong chờ mùa Thu?