Năm nay, tôi tự tay kiến tạo một góc Tết xanh ngay trên bàn học từ những vật dụng tưởng chừng như đã bỏ đi
Đến nay, tôi đã định cư ở Đức hơn 30 năm. Cộng thêm 4 năm trong quân ngũ trước đó, tính ra tôi có gần 40 năm ăn Tết xa nhà.
Bao giờ cũng vậy, ngày 30 Tết luôn đến rất nhẹ nhàng. Không ồn ào như những ngày giáp Tết bận rộn, không rộn ràng như khoảnh khắc giao thừa, nhưng lại đủ sức khiến lòng người nao nao, xao xuyến. Ấy là khi nhịp thời gian bỗng chậm lại, để mỗi người, dù đang ở đâu, làm gì, cũng chợt muốn quay về với gia đình, với mái nhà thân thương.
Đất trời vào Chạp, trong khoảnh khắc giật mình bởi cơn gió mùa se sắt, lòng lâng lâng, nao nao, nhớ Tết lạ lùng. Ồ, phố đã bán đào đầu vụ, mai vàng cũng sắp bung bông. Tết đã về bên thềm nhà. Mưa xuân giăng bụi nhẹ, muôn sắc cỏ cây hoa lá hân hoan, rạng rỡ cười…
365 ngày một vòng quay Trái Đất, khép lại những bộn bề, để người người, nơi nơi khấp khởi chở Tết về nhà.
Tuổi đã gần bảy mươi, mỗi độ Tết đến xuân về, tôi lại thấy lòng mình nao nao, bởi những ký ức cứ lặng lẽ trở về, rõ ràng đến lạ. Trong dòng ký ức ấy, có một hình ảnh không bao giờ phai: Đêm giao thừa cả gia đình quây quần bên chiếc radio, lắng nghe Bác Hồ chúc Tết và đọc thơ Xuân.
Tôi đã già rồi - cái tuổi mà đôi chân không còn nhanh, ánh mắt không còn tinh như thuở nào. Thế nhưng, mỗi độ xuân về, lòng tôi vẫn nao nao, rạo rực. Ở nơi núi rừng ấy, mùa xuân về nhẹ như một làn mây, trong như giọt sương sớm, dịu dàng như tiếng suối chảy qua khe đá. Và giữa đất trời trong trẻo, phiên chợ vùng cao lại hiện lên, rộn ràng mà bình yên, giản dị mà thắm đượm tình người.
Tết đọng lại trong tôi cái mùi xưa cũ bâng khuâng vốn có của nó. Như một phần ký ức không phai trong nỗi quê dằng dặc. Tết ta được tính từ ngày 30 tháng chạp, giàu nghèo chi thì mâm cỗ Tất niên cũng được bày biện thành tâm, trước để dâng cúng tổ tiên sau cho con cháu thụ lộc mang trong nó hàm nghĩa biết ơn và khát mong đoàn tụ...
'Nhanh thế đấy' - mới đi tới góc phố Phan Đình Phùng - Lý Nam Đế, bà Thư, người hàng xóm cùng tập thể dục chiều với tôi thảng thốt bật lời, rồi giọng bà lại chuyển sang vẻ phấn khích - 'một năm mới sắp tới'. Đó là ngày đầu tháng 12, thoáng đã thấy cô Dung bán báo đang sắp xếp những bloc lịch năm 2026. Bà Thư dừng lại trước sạp báo, ánh mắt như ánh lên trước màu đỏ tươi của những cuốn lịch, hẳn trong đầu bà đang có sự lựa chọn một bloc lịch nào đó cho nhà mình.
Một buổi chiều ở Seoul (Hàn Quốc), tôi khẽ khàng ra về giữa từng đợt gió se sắt lạnh của mùa đông. Quấn chặt chiếc khăn quàng cổ, bản thân cứ thế đi miên man quanh các ngả đường dù đang phủ ngập tuyết vẫn được trang hoàng rực rỡ để chào đón Giáng sinh và năm mới.
'Em có ở nhà không, chị ghé lấy đồ nha. Chiều nay xe đi sớm'.
Được biết, nữ ca sĩ này và Hoài Linh từng có quãng thời gian hẹn hò 4 năm và suýt chút nữa đã đi đến hôn nhân.
Chiều buông, khách du lịch đưa nhau xuống núi, đỉnh đèo dần trở về với trạng thái như vốn có của miền sơn cước. Đứng trên đỉnh đèo, nhìn những vầng sáng cuối ngày đang nhuộm hồng cả những áng mây; trải ra trên khắp các thung lũng, dải đều trên những con đường mềm mại như dải lụa đang uốn lượn quanh co bên các sườn núi ở cả hai bên mạn Bắc và Nam mà lòng không khỏi nao nao thương nhớ một cái gì đó chẳng thể gọi thành tên.
Mỗi khi mùa thu đến, lòng tôi lại nao nao nhớ về mùa bàng chín. Có lẽ là vì mùa này luôn trùng hợp với thời điểm tựu trường, những ngày học trò bắt đầu quay lại với sách vở và cũng là lúc những trái bàng vàng ươm, căng mọng, chín rộ trong ánh nắng đầu thu. Đó là một mùa không chỉ thiên nhiên thay đổi, mà cả trong lòng chúng tôi, những đứa trẻ, cũng có những chuyển động không thể nói thành lời. Những ký ức tuổi thơ gắn liền với bàng chín, với những ngày hè tươi đẹp và những trò chơi vô tư cứ thế ùa về, vẹn nguyên như ngày nào. Hình ảnh những trái bàng vàng ươm, căng tròn, lấp ló trên cành khiến lòng tôi bâng khuâng như thể thời gian đã lặng lẽ trôi qua mà không hề báo trước.
Giữa muôn trùng phương tiện hiện đại, tôi vẫn chọn đi tàu lửa. Một hành trình đủ dài để ngẫm ngợi, để ngồi cạnh những người xa lạ, để nhìn đời trôi chầm chậm ngoài ô cửa kính bụi mờ.
Tháng trước về thăm quê, định chỉ đi trong ngày, nhưng mấy cô em ở quê dứt khoát giữ lại. Tối đó, cơm nước xong mấy chị em rủ nhau đi chơi quanh xóm. Vừa bước chân ra khỏi cổng, thật bất ngờ bắt gặp ánh trăng quê ngời ngời rải một màu vàng trên khắp đường làng, ngõ xóm.
Sống trong đời sống, ít nhất ta cũng có một lần bị người khác chỉ trích, phê phán, thậm chí là mắng rủa, đay nghiến với những ngôn từ khó nghe… Phải biết lắng nghe những lời thị phi để lớn thêm một chút.
Có những miền đất, dù đi qua chỉ một lần, vẫn neo lại trong lòng người. Cũng có nơi, dù đã rời xa từ lâu, mỗi lần nghĩ đến lại thấy lòng nao nao như đứng trước một bầu trời cũ. Với tôi, Bình Phước là một miền đất như thế.
Có một mùa hè nằm yên trong ký ức, rất khẽ, rất nhẹ. Mỗi khi tiếng ve đầu mùa cất lên, lòng tôi lại nao nao như có ai vừa khẽ gõ cửa, đánh thức những ngày tháng xa xưa, nơi tôi từng là một đứa trẻ, sống trọn vẹn trong từng phút giây dưới ánh nắng chói chang, giữa tiếng cười trong veo và những trò chơi dân gian đơn sơ mà đầy ắp yêu thương.
Dưới đây là những lời chúc ngày 21/6 (Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam) hay và ý nghĩa nhất năm 2025 dành tặng tới các nhà báo, phóng viên,...
Những ngày hè sang, đi đến đâu tôi cũng bắt gặp hình ảnh các sĩ tử cặm cụi bên trang sách, chạy đua với thời gian để gấp rút chuẩn bị hành trang cuối cùng tốt nhất cho kì thi quan trọng nhất đời người. Lòng tôi chợt nao nao nhớ về ngày tháng cũ, thuở đôi mươi khát vọng cháy tâm hồn.
Dù viết bài văn khá dài nhưng em học sinh chỉ được giáo viên chấm 2 điểm. Nội dung bài văn này ra sao mà khiến em học sinh nhận điểm thấp đến vậy?
Tuổi thơ tôi gắn liền với những cánh đồng lúa, hương rơm rạ đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức.
Có một loài hoa chẳng mọc rộ thành từng triền như dã quỳ, cũng không kiêu sa như mimosa dịu dàng trong nắng sớm, ấy vậy mà mỗi lần hoa nở, lòng tôi lại dâng lên thứ cảm xúc nao nao - thứ cảm xúc vừa rưng rưng hoài niệm, vừa như thức tỉnh một điều gì đó rất sâu xa trong tim. Đó là hoa phượng - loài hoa tưởng chừng chỉ quen với sân trường miền xuôi, nhưng vẫn rực rỡ cháy lên giữa những con dốc, gọi hè về trong một vẻ đẹp thật khác.
Cây gạo cổ thụ ở thị trấn Tiên Điền (Nghi Xuân - Hà Tĩnh) không chỉ là chứng nhân sống động của hơn hai thế kỷ thăng trầm, mà còn là biểu tượng văn hóa đậm đà tình làng nghĩa xóm - nơi lưu giữ hồn quê và ký ức bao thế hệ.
Giữa hàng nghìn người đang chờ xem diễu binh, diễu hành kỷ niệm 50 năm thống nhất đất nước, người phụ nữ trung niên thu hút sự tò mò khi lặng lẽ cầm bút viết những dòng nhật ký trên trang giấy trắng.
Có quá nhiều người chụp hoa anh đào Nhật Bản nhưng nét riêng đầy chất thơ trong bộ ảnh của Nguyễn Thạch Long khiến nhiều cư dân mạng mê mẩn.
Giữa tháng 3, chúng tôi tìm về vùng biên giới tỉnh Đồng Tháp. Đây cũng là thời điểm mà cây Ô môi trổ bông đẹp nhất. Từng chùm bông trổ đỏ hồng, dày đặc, nao nao thương nhớ.
Tình yêu đắm đuối với người, với đời, thiên nhiên được Ngọc Lê Ninh thể hiện mãnh liệt qua bài thơ 'Tình đất phù sa'.
Bố hào phóng với mọi người bên ngoài, nhưng đến một bó hoa nhỏ cho mẹ vào ngày 8/3 cũng chẳng có.
Ra Giêng, dẫu lòng người đã mặc định sang xuân, đất trời năm nay không hiểu sao vẫn bịn rịn mãi với khúc giao mùa.
'Ra Giêng, anh lại đi tìm Trả gương cho bạc, gửi đình cho lim…' (Nguyễn Ngọc Phú)