Họa sĩ Trần Trung Lĩnh đang có triển lãm Van Gogh ở Sài Gòn diễn ra tại SiLart Station. Triển lãm diễn ra từ 13-23.5 tại SiLart Station, 139 Đinh Bộ Lĩnh, phường 26, quận Bình Thạnh, TP.HCM.
Vũ Kim Liên
Chợ bến cá Nghi Thủy (thị xã Cửa Lò, Nghệ An) là một trong những chợ cá lớn và sầm uất nhất khu vực Bắc miền Trung. Đây được xem là 'nhịp thở' phản ánh cuộc sống và công việc đánh bắt cá của ngư dân Cửa Lò và các vùng lân cận.
Hiếm có dịp nào ở nhà một mình. Cuối tuần, nếu không có việc gì đó phải đi khỏi nhà thì cũng tận hưởng ngày nghỉ với hai cô con gái. Nghe chúng nói, nói chúng nghe và phân xử những cãi cọ cũng đủ mất thời gian. Khi nào 'im ắng' nhất chính là ba cha con cùng xem một bộ phim hoạt hình hoặc một bộ phim thiếu nhi nào đó.
Đồi xanh, Địa Tạng Phi Lai Tự /Lao xao, sông vắng, chùa Bà Đanh!
Không hiểu sao dạo này tôi rất thích đi bộ quanh hồ Gươm. Phần vì tôi đã nghỉ hưu được khuyên là nên đi bộ hàng ngày, mà đi bộ làm 1 - 2 vòng hồ Gươm thì lợi cả đôi đường. Thứ nhất là vẫn duy trì được thói quen tập thể dục, thứ hai là được tha hồ ngắm người. Nhưng có lẽ quan trọng nhất là dịp Giêng Hai này thời tiết Hà Nội quá đẹp. Chút lạnh se se, chút nắng hửng vàng, chút gió lao xao và hoa lá bên hồ như rực rỡ hơn.
Sáng nay, nghe lành lạnh làn không khí lửng lơ sáng sớm. Bước lên căn gác nhỏ, thoang thoảng hương thơm khóm hoa hồng cổ. 'Tháng Hai rồi, năm nay nhuận đấy…', nghe lao xao ngoài chợ bà con nhắc nhau. Ừ nhỉ, vừa mới Tết đó mà đã tháng Hai rồi. Bóc tờ lịch cũ và nhìn tờ lịch mới. Có chút gì bâng khuâng len lén dâng lên. Chợt thấy mùa xuân vẫn tràn trề khắp nơi nơi. Làn mưa bụi bay xiên chéo trong không gian vừa hừng lên chút nắng. Gió reo òa trên tán lá để ta hiểu ra nỗi niềm trong lòng: Đó là nỗi ám ảnh thời gian…
Là người con xa quê, mỗi dịp Xuân về, tôi thích khám phá quê hương ở một địa chỉ mới. Năm nay, tôi chọn Đồng Cao, Sơn Động, Bắc Giang.
Bằng Kiều và Hà Nhi song ca những bản hit gắn liền tên tuổi với họ như 'Chưa quên người yêu cũ', 'Cơn mơ băng giá' trong đêm nhạc tối 14/2 tại Hà Nội.
Mùa xuân đã về với đất trời, với muôn loài, trong từng sắc màu, từng âm thanh rộn rã.
1. Chiều về. Tôi thả bộ những bước chân chậm chạp trên vỉa hè đường Nguyễn Tất Thành, con đường ven biển dài nhất của Đà Nẵng. Thỉnh thoảng có những đợt gió từ phía khơi xa lao xao trên các ngọn cây ven đường làm cho những chiếc lá úa vàng chạm khẽ trên mặt đất, nhẹ nhàng như được trút bỏ mọi thứ vấn vương để về với thời gian bất tận. Khi khách sạn Công Đoàn hiện ra trước mắt, tôi sực nhớ lại đoạn đường này ngày trước được gọi là bãi tắm Thanh Bình.
Thị trường xăng dầu có những 'lao xao' ngay sau Tết âm lịch đã bình ổn trở lại sau khi liên Bộ Tài chính – Công Thương lần đầu tiên có động thái điều chỉnh sớm
Ở tuổi 370 năm, vùng đất xứ trầm biển yến đã có bao đổi khác. Đẹp đẽ hơn, lung linh hơn và rộng mở hơn. Nhưng thành cổ ấy, mái ngói ấy, vách đá rêu phong ấy, hay đôi bóng cây cổ thụ bao đời tỏa bóng… chừng như vẫn thế, vẫn trầm mặc, uy nghi, vẫn sừng sững qua bao thăng trầm, bao biến thiên của thời cuộc. Những công trình ấy như ngàn năm vẫn tựa mãi với bồng bềnh mây trắng, với bao la biển cả, với mây núi trập trùng, để lao xao trong nắng gió thời gian chẳng kể tuổi tên...
Tết lao xao về rồi đấy ư? Mới ngoảnh lại giêng hai chợt gờn gợn cái rét ngòn ngọt thấm đượm hương sắc vị của 'thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ'...
Bên cạnh kỳ vọng Báo Giác Ngộ sẽ phát huy tốt hơn các thế mạnh, anh Nguyễn Minh Triết, Giám đốc Công ty Truyền thông Kịch Bản Việt còn mong muốn tờ báo sẽ là điểm tựa tinh thần, tâm linh cho độc giả.
Năm nay, thời tiết thật lạ! Cuối tháng 11 dương lịch trời vẫn nắng, nóng như đang hạ. Người người mong rét và sợ mất mùa đông. Gió mùa cũng thật là đỏng đảnh, thoáng thấy báo tin rồi lại tắt lịm, làm bao người hụt hẫng. Thế rồi, chỉ sau một đêm, trời đang từ nắng nóng bỗng chuyển rét đậm như thể để thỏa nỗi nhớ rét của mùa đông.
Trong giờ giảng bài về an toàn bức xạ cho nhân viên bức xạ x quang chẩn đoán, giảng viên cho chiếu lên màn hình bức ảnh nhà bác học Rơn-ghen và bức ảnh nổi tiếng phim chụp bằng tia x bàn tay của vợ ông. Giảng viên nói với các học viên:
TTH - Mùa đông đã về ở xứ nhiều mưa, mà nắng vẫn còn lao xao đổ màu vàng ươm ngoài phố. Mạ tôi bảo, hiếm có mùa đông nào mà trời nắng đẹp và không khí chỉ lướt nhẹ vị lạnh se se. Nên phố ngoài kia cứ mãi rộn ràng, bởi mưa rét chưa tràn về níu giữ bước chân ai bó gối trước hiên nhà.
Một làn gió nữa lại vụt qua làm lao xao ngàn cánh hoa trắng muốt. Nhìn hoa, tôi lại như thấy Na đang cười. Nụ cười tươi thắm, đầy sức sống mà Na dành cho tôi khi chia tay trở về Đà Nẵng.
Thành phố đêm nay lạnh quá. Một vài quán nhỏ lẻ tẻ trên vỉa hè, vài bóng người vội vã. Mới hơn chín giờ tối, các cửa hàng thời trang, các khu đô thị, nhà dân... bắt đầu cửa đóng thiêm thiếp. Chỉ có những tiếng rao Ai khoai nóng, bánh chưng đây..., Ai bắp luộc, chè đậu nóng nào..ò..o là vẫn văng vẳng giữa phố.