Buổi sáng mai bình yên

Sau triền miên những buổi tối ngủ muộn, hay nói đúng hơn là khi đồng hồ với những tiếng 'tích tắc' giữa đêm khuya tĩnh mịch báo hiệu đã sang ngày mới, tôi mới buông chiếc điện thoại để chìm vào giấc ngủ mệt nhoài và sáng ngày hôm sau uể oải thức dậy khi ánh bình minh đã xuyên qua từng kẽ lá. Cứ như vậy, tôi cũng không còn nhớ đã bao lâu rồi mình không thức dậy đón bình minh.

Có mẹ ở bên

Chị Tươi đạp xe thật nhanh về nhà, chị muốn chắc chắn rằng thằng Huy con trai chị không phải như con bé Lan vừa nói. Nó học không được như bạn bè, cố mãi mới xong cấp 3, nhưng trước nay vẫn ngoan hiền.

Mùa xuân dịu ngọt

Năm mười tám tuổi, Bách theo mẹ đến nhà thờ họ. Mẹ dặn Bách thắp hương xong thì ra ngoài đi dạo đừng để ý chỗ người lớn nói chuyện. Bách ngồi dưới tán cây nhãn già, nhắm mắt, nghe những thanh âm ồn ào vọng đến.

Lần đầu tiên về nhà chồng sắp cưới và bí mật kinh hoàng vô tình được phát hiện ở góc cuối khu vườn

Rồi cái ngày mà tôi mong chờ nhất ấy cũng đã đến khi Tân đưa tôi về thăm nhà anh. Nhưng tôi khôngthể ngờ rằng trong lần đầu tiên về ra mắt gia đình 'chồng chưa cưới' ấy, tôi đã phải chứng kiến sự thật phũ phàng về Tân, người mà tôi hết lòng yêu thương, tin tưởng.

Về quê chồng giữa đêm, vợ cay đắng khóc lặng nghe sự thật về cô em họ và 'con đỡ đầu' của chồng

Rồi chuyện Tám không thể ngờ đã xảy ra khi Ái thông báo với Tám rằng cô đã mang bầu, cha của đứa trẻ không ai khác là Tám và cô muốn anh có trách nhiệm với mẹ con cô. Tám như chết sững bởi những gì vừa nghe được...

Mùa xuân dịu ngọt

Năm mười tám tuổi, Bách theo mẹ đến nhà thờ họ. Mẹ dặn Bách thắp hương xong thì ra ngoài đi dạo, đừng để ý chỗ người lớn nói chuyện. Bách ngồi dưới tán cây nhãn, nhắm mắt, nghe những thanh âm ồn ào vọng đến. Trong nhà, các cụ bô lão ngồi trên chiếc trường kỷ thi nhau chất vấn mẹ anh. Bà nội khóc bảo:

Hà Nội ngày nắng hanh vàng

Đó là những ngày đẹp nhất trong mùa thu Hà Nội. Sớm nay tôi mới chợt nhận ra điều đó khi một mình thong thả dạo trên đường Phan Đình Phùng. Chợt nhận ra rồi lại tự trách mình bởi tại sao cho tận tới hôm nay mới nhận ra điều đó. Cũng bởi những gì đã quá đỗi quen thân thì mình thấy bình thường. Phải đợi khi điều bình thường đó bị lãng quên rồi mới nhận ra.

Tìm yên bình trong tiếng hót li ri

Mỗi lần đi qua cái ngã tư Bà Triệu - Tô Hiến Thành ấy, tôi đều chầm chậm xe lại. Vẻ như có một quyền năng, tôi muốn níu luôn cả những tiếng xe trước sau mình đang vượt lên vội vàng, mạnh mẽ. Ấy là khi tôi nhìn thấy đàn chim sẻ từ trên chòm xanh xà cừ đáp xuống, đậu kín một khoảng vỉa hè đang còn vương đầy những hạt thóc tươi ngon.

Em đã thấy mùa thu chưa?

Hơn một tuần công tác trở về, ùa vào trong tôi cảm giác thu xốn xang từ mảnh vườn nhỏ bé!

'Trăng và bé' – Thông điệp của tình yêu thương dành cho trẻ

Nhân đọc tập thơ thiếu nhi Trăng và bé của Phạm Thị Mai Khoa, Nhà xuất bản Hội Nhà văn, năm 2022.

Nhà mình…

Lâm lơ ngơ đứng trước cổng một ngôi nhà lạ. Người đàn ông mà mẹ nói 'từ giờ sẽ thay bố chăm sóc con' đang lạch cạch mở khóa. Cánh cửa sắt được mở ra, nó không kêu lẹt kẹt như cửa căn nhà trọ của mẹ con Lâm. Đưa mắt nhìn vào trong, Lâm bắt gặp một bé gái đang nằm ngủ trên chõng, tay còn ôm con gấu. Đỡ chiếc túi xách trên tay mẹ, chú Hải nói:

Ký ức học trò

Khi nhìn màu nắng hạ vàng lênh láng phủ tràn trên nhành phượng vỹ, lòng tôi đã chông chênh, tâm thức như muốn níu kéo về một miền xa xưa cũ, nơi tuổi học trò hồn nhiên, ngây thơ, thánh thiện ở góc sân trường năm nao.

Cần một chút lặng im...

Đồng nghiệp của tôi kể: 'Mình thường phải lựa chọn giữa nghe tiếng với thấy hình. Thi thoảng mình xem clip trong im lặng, chỉ coi hình và đọc phụ đề. Cái nào không có phụ đề thì bỏ qua. Rồi có lúc mình nghe nhạc khi đang lái xe, nên hầu như không coi được hình ảnh đi kèm… Nghĩ lại, thấy thương mình ghê gớm. Thương cả những người làm clip, làm MV gặp phải khán thính giả như mình! Bởi lẽ, khi xem hình ảnh song hành với âm thanh thì mới nhận ra bản thân đồng cảm, rưng rưng và thấm thía tới mức nào…'.

Tiếng chiêng ba mãi ngân vang

Núi rừng mênh mông, bản làng trầm mặc nhưng khi tiếng chiêng ba được tấu lên là mọi người hào hứng nhảy múa, lắc lư theo điệu chiêng rồi hát vang những lời ca gợi tình

Văn hóa - Nghệ thuật Những chú chim trong vườn

TTH - Tiếng lích chích tìm mồi của chim sâu, bầy chim sẻ lách cách nhặt từng hạt rơi, hạt vãi những thức ăn còn sót lại của đàn gà. Đôi vợ chồng chào mào lộn nhào nơi cành dâu trĩu quả. Cả buổi trưa của tôi và vọng vào những giấc mơ là tiếng chim chuyền cành gọi nhau, tiếng kêu lảnh lót của bình yên và đầm ấm.

Những nẻo về có hoa đào dẫn lối

Trong một dịp ra Hà Nội, Luyến chở tôi tới Đường Lâm. Đường Lâm là một trong những di sản quốc gia, làng cổ Việt. Chúng tôi chạy qua những nẻo phố xá tắc đường, bụi bặm, ngang qua Hà Tây quê lụa, đến đất thôn Đoài trong câu thơ 'Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm' khi xưa yêu thích mà lần đầu mới có cơ hội ghé về.

Mùa xuân về trên cánh đồng hoa cải

Mấy bữa trời lạnh, má than cái lưng như dễ muốn gãy đến nơi, hễ nhấc chân là nghe những đốt xương kêu rắc, di chuyển khó khăn. Thèm nắng ấm quá chừng. Thèm mùa xuân về ngập tràn trong màu nắng vàng như những giọt mật ong non sóng sánh. Má bốc mấy cục than cho vào cái thau nhôm, nhóm mồi lửa rồi đưa cái quạt mo cau phe phẩy và bắt đầu hong lạnh. Ấm chân ấm tay, má mới rúc vô mền đi ngủ, lòng thì bâng quơ, biết chừng nào xuân mới về.