Khi thơ ca làm cho ta lớn

Đọc 'Hương xa' của thi sĩ Nguyễn Đăng Độ ta như chạm vào những vỉa cảm xúc thiêng liêng nhất, gần gụi nhất mà cũng thanh tân nhất.

Bóng đá Việt Nam và cảm hứng Huỳnh Như

Trong khi Quang Hải là nỗi thất vọng, còn Công Phượng, Văn Toàn chưa ra mắt CLB mới, thì Huỳnh Như lại là niềm cảm hứng lớn của cầu thủ Việt Nam ở nước ngoài.

Nhà thơ Hồng Thanh Quang: Những câu thơ đã mang lại cho tôi quá nhiều ân sủng cuộc đời

Tôi quen nhà thơ Hồng Thanh Quang tròn hơn 20 năm thì có đến gần 15 năm làm việc cùng nhà thơ, làm lính của anh trong một tòa soạn. Hơn 20 năm ấy, sự gần gụi và hiểu biết của tôi về anh khiến tôi chưa từng hình dung, một ngày, cái người thơ thuộc về 'công chúng' kia có giây phút nào đó số phận 'nhốt' anh trong một quãng lặng của cuộc đời.

Ông Park Hang-seo với 2.000 ngày không ngưng nghỉ

Trận chung kết lượt về AFF Cup 2022 giữa Đội tuyển Việt Nam và Đội tuyển Thái Lan ngày 16/01/2023 là trận đấu khép lại hành trình 5 năm với gần 2.000 ngày không ngưng nghỉ, đầy vinh quang, ngọt bùi xen với buồn vui tiếc nuối của ông Park Hang-seo với bóng đá Việt Nam.

Nhớ mùi xôi sắn se se Tết về

Trong ký ức tuổi thơ vẫn trọn vẹn trong tôi xúc cảm những ngày cận Tết. Khi ấy, má sẽ bắt đầu dọn bồ, ghim đầy đôi nừng sắn mang ra chợ xã đổi vài vật dùng cần thiết cho ngày Tết.

Phố Tết

Cũng là phố, con phố mỗi ngày đi qua dăm bận, con phố với hàng bánh căn đầu đường, buổi sáng học trò ngồi đợi bà bán hàng đúc từng chiếc bánh căn còn nóng. Bánh căn ăn buổi sáng, trong cái lạnh chưa tan của đêm, mới ngon. Cũng là phố với hàng cây hoa sữa mỗi mùa trổ hoa nồng ngát huơng, khiến cho có cảm giác khó chịu. Cũng là hoa sữa đó, nhưng sao ở trên con đường Quang Trung, Hà Nội lại có mùi thơm dìu dịu. Cũng là phố mùa hoa sữa, khi bao nhiêu nguời than phiền vì mùi hoa nồng quá, lại đi bênh vực cho nó với lý do là tại cây hoa trồng quá dày, giống như bữa tiệc đem món ăn nhiều quá thì không còn ngon miệng.

Hành trình 'Trao quà Tết - Gửi yêu thương'

San sẻ yêu thương khi Tết đến, xuân về, Tạp chí Thương hiệu và Công luận cùng các đơn vị, doanh nghiệp, nhà hảo tâm vừa tổ chức chương trình thiện nguyện, trao quà Tết đến 248 hộ nghèo trên địa bàn xã Mường Lai, huyện Lục Yên, tỉnh Yên Bái.

Gương mặt thơ: Lê Vi Thủy

Lê Vi Thủy là giáo viên dạy Mỹ thuật nên dấu ấn sắc màu, bố cục hiện rất rõ trong thơ chị. Đọc thơ Lê Vi Thủy, ta có cảm giác có thể xắn ra từng mảng, dẫu rất mơ hồ và dù có thể ta không biết đấy là những mảng gì.

Gương mặt thơ: Đoàn Văn Mật

Nhà thơ Đoàn Văn Mật quê Nam Định, hiện đang sinh sống ở Hà Nội, là Trưởng ban thơ Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Có cảm tưởng anh sinh ra để làm thơ.

Đường đến trường

Trong cuộc đời, ai cũng có một thời học sinh đáng nhớ. Tôi cũng vậy. Những ngày này, tôi lại nhớ về những năm tháng cùng bạn bè tung tăng trên đường đến trường, đến lớp.

Cảm thức cà phê Phố núi

1. Sớm nay, phố trở mình heo may. Mùa cũng vừa chạm ngõ qua vệt nắng loang loáng trong xao xuyến sắc dã quỳ. Chúng tôi ngồi lại cùng nhau nơi quán quen thưởng thức ly cà phê buổi sớm, cùng nghe nhịp phố trong những bình yên.

Chạm tay vào giấc mơ

1. Gần cuối mùa hè năm đó, miền Tây nắng hạn kéo dài. Hàng thốt nốt quanh nhà trân mình chịu đựng cái nóng. Cũng may là loài cây này sợ rét chứ không ngại nắng. Trời không một sợi gió nào.

Tạ Chí Tào: Thơ là điểm tựa, niềm vui

Viết trên giường bệnh và giã từ cuộc sống khi trang viết còn dang dở không phải là chuyện xưa nay hiếm. Nhà giáo Tạ Chí Tào mang bệnh ung thư, phải rời công việc trước khi về hưu. Tưởng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng rồi, nàng thơ dường như đã nâng bước để anh vui sống.

Trí tuệ và bản lĩnh của đại biểu Quốc hội

TS.BÙI NGỌC THANH - Nguyên Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hôịTrong bối cảnh Cách mạng Công nghiệp 4.0 đã và đang diễn ra nhanh chóng và hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng, với yêu cầu của Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng là phải 'tiếp tục đổi mới tổ chức và hoạt động của Quốc hội, bảo đảm Quốc hội thực sự là cơ quan đại diện cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất', thì tất yếu phải tiếp tục nâng cấp trình độ đại biểu Nhân dân lên một tầm cao mới.

Mưa qua phố nhỏ

Độ này thời tiết cứ ẩm ương. Thật đúng với câu 'Gió mưa là bệnh của giời'. Hôm thì lạnh như mùa đông đột khởi, hôm lại oi trong cái nắng vàng hanh. Cũng chẳng hiểu vì sao, càng về sau này, khí trời lại đổi thay chóng vánh đến vậy. Ra đường tạnh ráo vẫn phải cầm theo ô vì biết đâu trong cái nắng tinh nghịch ấy lại phảng phất hơi mưa từ kẽ gió. Tháng 7, rõ là 'đương thì' mùa mưa Tây Nguyên. Bạn bè phương xa nhắn hỏi trên này mùa nào đẹp nhất, họ lưỡng lự hay là đợi mùa khô chứ đang mưa dầm thì biết đi những đâu. Gần gụi với 'đất đỏ' bao năm, tôi nên trả lời sao cho phải?

Đến với bài thơ hay: Hóa kiếp

Bài thơ được viết dưới dạng một câu chuyện cổ tích thời hiện đại nhưng không có hậu.

Biên đạo múa Tuyết Minh: Làm nhạc kịch về Bác Hồ phải đậm chất Việt Nam

Sau thành công của vở 'Ballet Kiều', biên đạo múa Tuyết Minh tiếp tục với một dự án lớn trong cuộc đời, vở nhạc kịch 'Người cầm lái', dựng lại những lát cắt trong hành trình 30 năm tìm đường cứu nước của Bác Hồ. Mượn thể loại nhạc kịch của phương Tây, nhưng chị quan niệm, làm nhạc kịch về Bác Hồ phải đậm chất Việt Nam.

Đời sống Vật dụng ngày xưa

TTH - Ngày cuối tuần về làng chơi. Ngồi cà phê ở làng cùng với mấy đứa bạn học nhìn ra cánh đồng rau và lúa. Ngọn gió mát phóng khoáng và trong trẻo kéo chúng tôi về với những kỷ niệm xưa... Bạn hỏi tôi có nhớ cái kến không. Tất nhiên là tôi vẫn còn nhớ nông cụ này; bởi khi tôi lớn lên thì nông dân làng tôi còn trồng lúa cổ truyền địa phương; với những giống lúa có những cái tên gần gụi: de, nước mặn, ngang cổ, chiêm...

Ký ức lửa

Ở vào thời khắc trái đất khép kín vòng quay của mình quanh quầng lửa khổng lồ trong hệ mặt trời, mặt đất nơi ta sống chuyển vần sang một chu kỳ mới, chu kỳ bắt đầu của những nảy nở, vươn tỏa và kết lắng.

Đời sống Đường lên Huyền Không

TTH - Có những ngày lòng thấy nhớ màu xanh, mà phải là màu xanh của Huyền Không Sơn Thượng. Thế là lấy quyển sách và chai nước suối, tôi đeo ba lô đến với Huyền Không. Tôi không nhớ đã mấy lần 'tự nhiên' như thế, thích là đi ngay. Từng đọc đâu đó 'Hạnh phúc là trên đường đi đến đích chứ không phải đích đến', với tôi, đường đi lên Huyền Không Sơn Thượng là một hành trình hạnh phúc, 'con đường' không mang nghĩa bóng mà là nghĩa đen, đúng con đường đi cụ thể luôn.

Dép hai quai

'Tôi về lại đây để chiến đấu chứ chẳng phải tìm lại hào quang xưa để ru ngủ chính mình!'. Nhìn sâu vào mắt người hỏi, Dani Alves nói bằng giọng tự tin vào lúc hai bàn tay xoa vào nhau. Hình ảnh này gửi về phía người xem cảm giác gần gụi, tin cậy. Người đàn ông 38 tuổi đang trải lòng về một bước ngoặt mới chắc chắn không hề dễ của đời cầu thủ, một quyết định làm ngạc nhiên không ít người muốn xa lánh lụy phiền. Ống kính truyền hình bỗng chú mục vào chân anh với đôi dép hai quai giản dị.