Đó chỉ là kết quả 'không có gì đáng kể' trước mùa giải như cách HLV Ten Hag trả lời phỏng vấn sau trận đấu, hay thất bại 0-3 trước Liverpool ở trận giao hữu cuối cùng sẽ là nỗi lo trong mùa giải sắp tới?
Tỉnh Quảng Trị đang tổ chức Lễ hội Vì Hòa bình. Trong không khí náo nức này, hồi ức về ngày hòa bình vào cuối tháng 4 năm 1975 như trở lại trong tôi, dâng trào cảm xúc thiêng liêng cùng hai tiếng hòa bình. Dằng dặc mấy chục năm về trước không biết bao lần chứng kiến mẹ thắp nén nhang khấn nguyện, bao giờ cũng nghe mẹ lẩm nhẩm hai tiếng 'hòa bình' với thành tâm khao khát đến vô cùng trước bàn thờ tổ tiên và cả mười phương chín hướng còn in hằn sâu đậm trong ký ức tôi...
Chạng vạng hôm ấy, dường như sông cũng khóc. Anh tôi đã mãi mãi ký gửi giấc mơ của mình cho dòng sông, những giấc mơ dằng dặc vô tận…
Dẫu vẫn còn những tiếng thở dài, vẫn còn đó dằng dặc những khó khăn nhưng dường như tôi đã cảm nhận được ở nơi đây - tiếng tình yêu của đại ngàn. Là tình người nơi đất khó, niềm tin nơi đất khó. No ấm. Vẫn biết hai từ ấy chưa được trọn vẹn theo đúng nghĩa nhưng tôi tin, yêu thương đang dần làm ấm lại những phận người...
Tờ di chúc về quyền thừa kế đã khiến một đại gia khách sạn và mẹ ông chết bi thảm. Hung thủ là ai và cách thức gây án thế nào?
Ngày còn nhỏ, tôi đâu biết rằng quốc lộ 32 là tuyến đường giao thông chính đi qua bốn tỉnh và thành phố bao gồm Hà Nội, Phú Thọ, Yên Bái và Lai Châu.
Giữa Etihad ở thành phố Manchester và Emirates ở thủ đô London, cúp vô địch Giải Ngoại hạng Anh mùa này sẽ chọn về với sân bóng nào vào Chủ nhật tới? Câu hỏi lý thú càng lúc càng làm nóng không khí bóng đá xứ sở sương mù sau bao biến động. Vòng đấu cuối khép lại mùa giải giàu tính cạnh tranh, không riêng ở việc chạy đua tìm ngôi quán quân mà cả với các nhóm trụ hạng hoặc tìm chiếc ghế ở sân chơi châu lục. Kịch tính hiện rõ trong chi tiết xác định nhà vô địch: Manchester City hay Arsenal? Chỉ khi tiếng còi kết thúc vòng đấu 38 vang lên, người ta mới rõ đội nào lên ngôi.
Tháng 5, nắng như dội lửa. Những dãy núi xa mờ nhòe màu sương khói như ai phủ lên một làn voan mỏng không che nổi nắng trời. Tôi tìm về xứ nẫu Bình Định trong cái nóng mùa hè hứa hẹn không dưới 40 độ C.
Đằng sau những người chiến sĩ cống hiến máu xương cho Tổ quốc là sự hy sinh lặng lẽ của những người mẹ. Họ lặng thầm tiễn lần lượt chồng, con lên đường để rồi mòn mỏi chờ đợi, nỗi đau dằng dặc đổi lấy niềm vui chung của quê hương, đất nước...
Biết kể lể điều gì với tháng tư đây/ Dằng dặc nhớ để thêm lần lỗi hẹn/ Không ai đợi vẫn e chừng sợ muộn/ Điêu ngoa chi, chẳng giấu nổi thật thà.
Nhịp sống gấp gáp của cuộc sống hiện đại trôi nhanh mỗi ngày cuốn con người vào vòng xoáy của bận rộn khiến người ta đôi khi quên những điều thật nhỏ nhặt nhưng rất đỗi cần thiết để có thể gìn giữ ngọn lửa hạnh phúc trong gia đình.
Ông nguyên là sĩ quan đồ bản rồi làm ở Hải quan, rồi về làm cán bộ tuyên huấn tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu trước khi về nhậm chức Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật, nhưng gốc lại là cử nhân triết học.
Mấy ngày Tết năm nay, tôi về quê để thắp hương cho ba mẹ tôi. Kể cũng lạ mấy chục năm xa quê, trước khi mất vẫn dằng dặc âm ỉ mong muốn một điều là khi mất được chôn ở tận quê nhà. Vậy mà đã nhiều năm, nay con cháu mới thực hiện được di nguyện ấy.
Tôi nghĩ về những 'thiên thần áo trắng' mang sứ mệnh cứu người và nếu nhìn lại đoạn đường đã đi qua, thì đó là một lộ trình không kém phần gian khó. Dằng dặc dặm dài đó, như không cách nào khác, như giấc mơ buộc phải thực hiện của tuổi trẻ, rằng ta phải đi lối đi của chính mình. Đó là con đường với đích cuối cùng mà họ đã chạm hoặc gần chạm tới, không hề là rỗng không, vô vọng...
Lê Cảnh Nhạc
Quê hương Lào Cai với những núi đồi điệp trùng, dằng dặc dải biên cương trong hơn 100 năm qua (tỉnh Lào Cai thành lập năm 1907) đã có biết bao đổi thay. Một trong bao đổi thay tươi sáng như thế là những cái Tết hòa nhập, đoàn viên, gần gụi.
Tuy chưa từng một lần đến xứ sở của kim chi nhưng chị làm món này đặc biệt ngon. Chị nói kim chi có nguồn gốc từ Hàn Quốc nhưng có vẻ rất hợp ăn kèm với những món Tết của Việt Nam. Chính vì vậy, tết năm nào chị cũng làm rồi đem cho mỗi nhà một ít.
Giờ này, khắp nơi đã bày biện bữa cơm tất niên để cả gia đình sum vầy bên nhau sau một năm ngược xuôi bận bịu. Ở xóm trọ của những bệnh nhân chạy thận bên hông Bệnh viện Đà Nẵng (TP. Đà Nẵng), mọi người cũng làm mâm cơm tất niên sau chuỗi ngày dằng dặc chiến đấu với bệnh tật, kẻ còn, người mất…
Cái tin Hân sắp về nhà ăn tết chắc đã được mẹ mang khoe khắp xóm. Nhiều người quan tâm hỏi han xem cả năm nay Hân sống 'ở bển' thế nào, gởi tiền về được nhiều không, dành dụm được những gì, liệu kiếm được mối mang nào ngon ngon bên đó chưa?
Khánh Văn
Khoảng cách có thể khiến người phụ nữ thành anh hùng và cũng có thể gây ra thảm kịch.
'Mẹ, quả hồng có mũ, giòn thế này thì làm sao mà 'Một chục quả hồng nuốt lão tám mươi'?', đứa nhỏ cong cớn thắc mắc.
Ở nhà văn Nguyễn Một có một khao khát hay ước mơ lớn nhất cho đất nước quê hương thống nhất, giang sơn về một mối. Đó cũng là ước nguyện của triệu triệu con người Việt (cũng là của nhân loại) đã được nhà văn khẳng định, huyền thoại hóa bằng văn học...
Đêm rằm mười lăm, mùa đông miền Trung lạnh buốt, những cơn mưa phùn khiến không gian càng như thẳm sâu hơn, người làng Thiết đã cửa đóng then cài từ sớm. Gã chọn cho mình một tán cây ngồi ngụy trang và đợi. Những cơn gió thổi ngang qua, ngọn cây bị gió xô vút lên âm thanh vù vù. Tiếp theo sau đó là tiếng hú, những tiếng hú dài của sinh vật rừng, cứ mênh mang, dằng dặc, rùng rợn, rồi tiếng nước khua. Chẳng lẽ nơi đây có ma thật.
Năm 1968, vừa tròn 24 tuổi, cô giáo Đặng Nguyệt Anh từ quê Nam Định, vượt Trường Sơn vào Nam 'tìm chồng' là nhà giáo Phạm Thanh Liêm-người đã vào Nam từ 4 năm trước. Thân gái dặm trường, Trường Sơn dằng dặc, biết bao hiểm nguy rình rập, nhưng chị đã tới nơi, Trung ương Cục miền Nam nơi chồng chị đang công tác. Và, chị đã sát cánh cùng anh cho tới bây giờ.
Sáng đầu tuần mưa gió, chúng mình hãy nói điều gì đó giống nắng đi, hoặc như cầu vồng sau mưa cũng được.
Từng xông pha trong lửa đạn, cống hiến tuổi trẻ, xương máu của mình cho độc lập tự do của dân tộc, khi trở về với cuộc sống đời thường, thương binh Nguyễn Xuân Tùng lại tiếp tục nỗ lực trên 'mặt trận' kinh tế - xã hội, làm giàu cho gia đình và giúp đỡ các hoàn cảnh khó khăn trong xã hội.
Tuyến sông Cổ Cò đoạn qua Quảng Nam kỳ thực chỉ dài chưa đầy 20km, thế nhưng hành trình để dòng sông phục sinh sau bao năm vẫn nghe xa xôi như vạn dặm…
Ở vùng đất mới Trấn Biên, sau khi 'khai phá với xiết bao gian khổ', cuộc sống dần đi vào ổn định, người dân đã sớm quan tâm đến sự học, mau chóng 'dựng xây văn miếu', tiếp nối tinh thần hiếu học, 'sùng văn, trọng võ' ngàn đời của dân tộc.
Tháng Tư về ùa kỷ niệmNhững dấu chân in đậm một thơìCánh đồng ấy vẫn còn nguyên vẹnMà bạn bè nơi sâu thẳm, bạn ơi
Nếu cứ mải mê chạy theo xu hướng mà không thấu hiểu bản thân, bạn sẽ chẳng thể tự tin tỏa sáng.
Cuộc chiến nào cũng vậy. Bên cạnh những trang sử hào hùng, oanh liệt, thì cũng có những trang bi kịch, quặn lòng. Đây cũng là điều dễ hiểu, nhất là đối với dân tộc ta, một dân tộc đi qua bao cuộc chiến đấu, để lại bao nhiêu là núi vọng phu, là những số phận đớn đau, khôn nguôi dằn vặt.